Đế Tôn

Chương 179: Chương 179: Thiên Phủ Trọng Lâu Đại Thần Thông. (2)




Ads - Ta cùng với sư đệ đánh một trận, khổ tư một lúc lâu, rốt cục bị ta tìm được pháp môn phá giải thân thể Thần Thông cùng Đại Ngũ Hành Kiếm Khí của sư đệ!

Vân Bằng hăng hái bừng bừng, cười nói:

- Cho nên ta lập tức chạy tới đây, chuẩn bị lần nữa cùng sư đệ lãnh giáo một chút!

- Người này thật là đam mê võ nghệ.

Giang Nam hơi ngẩn ra, không nghĩ tới hắn còn nhớ rõ sự kiện kia, cười nói:

- Không biết sư huynh nghĩ ra pháp môn gì?

Nếu là người bên cạnh, nghe được lời này của Giang Nam chắc chắn sẽ không trả lời, dù sao đây là đòn sát thủ đối phó Giang Nam, nhưng Vân Bằng lại thống thống khoái khoái nói:

- Sư đệ, tinh khí thần của ngươi cực mạnh, thân thể Thần Thông, thần niệm Thần Thông, tu vi cũng vượt xa cùng cảnh giới, nhưng mà thiếu sót của ngươi ở Đại Ngũ Hành Kiếm Khí là thủ đoạn công kích duy nhất của ngươi. Cho nên muốn cùng cảnh giới thắng ngươi, thật ra rất đơn giản, đó chính là từ Đại Ngũ Hành Kiếm Khí ra tay, phá vỡ Đại Ngũ Hành Kiếm Khí, là có thể đem ngươi đánh bại! Ta mấy ngày nay, chính là nghiên cứu sơ hở của Đại Ngũ Hành Kiếm Khí. Sư đệ, ngươi nhìn, đây cũng là pháp môn ta trải qua mấy ngày nay suy nghĩ ra!

Hắn tâm niệm vừa động, đột nhiên mi tâm hiện lên một đạo Thần Luân, bàn tay xê dịch, một thanh yêu đao gào thét từ trong Thần Luân bay ra, bá bá bá bổ ra thành từng mảnh màn sáng, yêu khí ngất trời, hóa thành năm tòa Đao Sơn, bén nhọn vô cùng.

- Đây chính là áo nghĩa trong Thập Nhị Trọng Lâu Trảm Thần Kinh mà ta mấy ngày nay suy diễn, khai sáng ra Nghịch Chuyển Ngũ Hành Đao Pháp, tham khảo Đại Ngũ Hành Kiếm Khí, nhưng mà nghịch chuyển Ngũ Hành, đem Ngũ Hành điên đảo thác loạn, tất nhiên có thể phá vỡ Đại Ngũ Hành Kiếm Khí.

Vân Bằng cười nói:

- Sau khi điên đảo thác loạn Ngũ Hành, Đại Ngũ Hành Kiếm Khí liền không có hệ thống, dễ dàng phá giải.

Trong lòng Giang Nam sợ hãi, phía sau lãnh thấm mồ hôi, Vân Bằng này bổ ra Nghịch Chuyển Ngũ Hành Đao Pháp, đích xác là có thể phá vỡ Đại Ngũ Hành Kiếm Trận, nếu chính diện chiến đấu, mấy đao này rơi xuống, Giang Nam có thể tưởng tượng kết quả của mình, tuyệt đối sẽ bị phanh thây!

Tư chất của Vân Bằng, quả thực là yêu nghiệt!

- Đa tạ Vân sư huynh chỉ điểm.

Giang Nam cúi người, tự đáy lòng cảm tạ nói:

- Vân sư huynh, cử chỉ vô ý này của ngươi, tương lai nói không chừng sẽ cứu ta một mạng, Tử Xuyên cảm kích vô tận!

Vân Bằng vội vàng nâng hắn đứng dậy, cười nói:

- Ta cũng là bại trong tay ngươi không phục, lúc này mới đau khổ suy nghĩ tìm sơ hở của ngươi. Sư đệ, ta và ngươi hợp ý, ta liền đem Nghịch Chuyển Ngũ Hành Đao Pháp này dạy cho ngươi, như thế nào?

Giang Nam đã sớm ở khi hắn đánh ra môn đao pháp này, đã đem Nghịch Chuyển Ngũ Hành Đao Pháp hiểu rõ trong ngực, học thông thấu, nhưng không chỉ ra cười nói:

- Sư huynh, ta cũng đúng lúc có một môn công pháp muốn lãnh giáo. Ngươi nhìn!

Tay hắn hạ xuống, ùng ùng lôi âm hưởng lên, tựa như hàng tỉ Thiên Lôi cùng kêu lên sấm dậy, thiên địa phảng phất thoáng cái khuynh đảo, Vân Bằng bận rộn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy bầu trời đã biến mất, chỉ còn lại có thủ chưởng của Giang Nam, một chưởng này bao lại Thương Thiên, bao phủ ở trước mắt người, một chưởng kia phảng phất đánh dưới đáy lòng, tựa như trời nghiêng, vân tay thậm chí bị sức bật cường đại vặn vẹo, phảng phất là thác loạn Thiên Đạo!

Thiên Đạo thác loạn, thiên địa vần vũ!

Một chưởng này, Thương Thiên tựa hồ cũng muốn lật ra, cùng đại địa hung hăng chạm vào nhau, ngay cả thiên địa cũng đốt!

- Đây là cái ấn pháp gì?

Giang Nam thu Phiên Thiên Ấn, Vân Bằng còn đang trong lúc khiếp sợ, lẩm bẩm nói:

- Mạnh, quá mạnh mẻ, so sánh với Đại Ngũ Hành Kiếm Khí cũng muốn cường hoành hơn rất nhiều, so với Bổ Thiên Ấn của ta mạnh hơn! Sư đệ, nếu ngươi thi triển loại Thần Thông này, ta liền phá không được...

- Đây là Phiên Thiên Ấn, ta trong lúc vô tình lấy được một môn tuyệt học.

Giang Nam khẽ mỉm cười nói:

- Vân sư huynh, ta đối với Bổ Thiên Ấn của ngươi cũng rất là tò mò, chúng ta không bằng ngồi cùng một chỗ nghiên cứu một chút, bù đắp lẫn nhau.

Vân Bằng mừng rỡ, Tử Phủ đột nhiên mở ra, từ đó lấy ra một quyển kinh thư tàn phá, trực tiếp vỗ vào trước mặt Giang Nam, cười nói:

- Ta cũng đang có ý đó, bất quá sư đệ, Bổ Thiên Ấn của ta cũng không như Phiên Thiên Ấn của ngươi, lần này liền coi như ta thiếu ngươi một cái nhân tình.

Hắn hào sảng, trực tiếp đem kinh quyển Bổ Thiên Ấn giao cho Giang Nam, không một chút lo lắng Giang Nam tính toán lừa gạt tâm pháp của hắn, loại lòng dạ này thực khiến người khâm phục.

Giang Nam cũng là tính cách có ân báo ân, có oán báo oán, đối với người tốt với hắn, hắn tuyệt sẽ không có bất kỳ keo kiệt.

- Vân Bằng sư huynh lòng ôm ấp hơn xa thường nhân, là nam nhi có thể thâm giao, chưởng giáo Chí Tôn lại bởi vì trong cơ thể hắn có huyết thống Yêu Tộc, nên không thu hắn làm đệ tử chưởng giáo, thật sự là đáng tiếc.

Giang Nam cùng Vân Bằng ngồi nói một lúc lâu, riêng phần mình đều có thu hoạch thật lớn, trong lòng không khỏi cảm khái nói:

- Này cũng khó trách, Tịch Ứng Tình dù sao cũng là chưởng giáo Chí Tôn, phải lấy đại cục làm trọng, đáng tiếc, nếu như không phải là Vân sư huynh có gặp gỡ khác, hắn liền suýt nữa làm trễ nãi một mỹ ngọc lương tài.

Vân Bằng đối với hắn không có chút nào keo kiệt, vốn cảm giác mình học Phiên Thiên Ấn của Giang Nam, là đã chiếm tiện nghi của Giang Nam, chẳng những đem chi tiết của Bổ Thiên Ấn tương thụ, thậm chí ngay cả Thương Hải Tang Điền đại pháp, Đại Bằng Minh Vương Chân Thân của mình cũng dốc túi tương thụ, để cho Giang Nam xấu hổ không dứt.

- Sư đệ, Phiên Thiên Ấn này của ngươi cấp bậc quá cao, thật sự quá cao, lấy ý kiến của ta, môn công pháp này còn muốn vượt qua Thập Nhị Trọng Lâu Trảm Thần Kinh của ta, chỉ sợ là thần cấp công pháp.

Vân Bằng do dự một chút, cắn răng, dứt khoát nói:

- Ta chiếm ngươi tiện nghi quá lớn, nếu không như vậy, ta đem Thập Nhị Trọng Lâu Trảm Thần Kinh cũng truyền thụ cho ngươi? Huynh đệ ta cùng hưởng môn tuyệt học này!

Giang Nam dở khóc dở cười, lắc đầu, lời nói dịu dàng cự tuyệt đề nghị này của hắn, thật ra thì hắn đã từ trên người Vân Bằng chiếm được rất nhiều chỗ tốt, thậm chí ngay cả Thập Nhị Trọng Lâu Trảm Thần Kinh của hắn từ lâu đã bị Giang Nam học được.

Bất quá, môn Thập Nhị Trọng Lâu Trảm Thần Kinh này đã bị Giang Nam dung nhập vào trong Thần Thông Thiên Phủ Trọng Lâu của mình, thay hình đổi dạng, cho dù Giang Nam làm trò trước mặt Vân Bằng đánh ra môn Thần Thông này, chỉ sợ Vân Bằng cũng nhìn không ra trong đó bao hàm công pháp của hắn.

Giang Nam truyền thụ Vân Bằng Phiên Thiên Ấn, cũng là tình cảm kích, hơn nữa cùng Vân Bằng trong khoảng thời gian này trao đổi, đối với hắn chỗ tốt cũng là thật lớn, để cho hắn rốt cục có thể thấy toàn bộ công pháp của Bổ Thiên Ấn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.