Dạy Dỗ Ác Ma

Chương 8: Chương 8




Hôm nay, là ngày thứ 30 Quan Chấn Ngôn cùng Đỗ Nhược Đồng chuyển ra ngoài.

Mỗi ngày, Đỗ Nhược Đồng đi làm đến ba giờ chiều. NNNNQQQQ

Cô định đi đến tiệm cắt tóc, tuy nhiên bởi vì muốn sớm thấy Quan Chấn Ngôn một chút, cho nên quyết định hủy bỏ.

Ngày hôm trước hắn ra khỏi nước, sáng sớm hôm nay mới trở về. Mặc dù mới hai ngày không thấy, nhưng cô nhớ hắn đến mất ngủ. Thật dọa người!

Đỗ Nhược Đồng ngồi lên tắc xi, nói cho tài xế địa chỉ công ty Quan Chấn Ngôn, búi tóc lại lần nữa, thói quen vuốt hoa tai ngọc trai, sau đó cười vui vẻ.

Đến công ty tìm hắn, đây là lần đầu tiên!

Kể từ sau khi bọn họ dọn ra nhà trọ bắt đầu cuộc sống mới, mỗi ngày Quan Chấn Ngôn đều đến công ty đi làm.

Quan Ngữ len lén nói với cô, nói Quan Chấn Ngôn vừa tới công ty "đi làm" một tuần lễ, cả gian phòng làm việc yên lặng đến mức ngay cả tiếng cây kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe thấy.

Trước kia một tháng nhiều nhất đại lão bản tới công ty một lần, đột nhiên, ngày ngày lại đến. Nhiều người ngay cả nói chuyện cũng không dám dùng sức, chỉ sợ làm lão bản không vui, đá tất cả mọi người ra cửa công ty.

Chỉ là, nàng nghe Quan Ngữ nói, bây giờ tình trạng đã được cải thiện. Tuần trước còn có người bởi vì Quan Chấn Ngôn nói lên một phương án lập trình quá đặc sắc, dưới sự kích động huynh đệ vỗ xuống bả vai Quan Chấn Ngôn.

Nghe nói, ngay lập tức Quan Chấn Ngôn lạnh lùng liếc người nọ một cái, đang lúc mặt người kia trắng bệch, chỉ còn nước hai đầu gối không quỳ xuống đất cầu xin tha thứ thì Quan Chấn Ngôn cũng không để ý nữa mà tiếp tục tiến hành thảo luận.

Đỗ Nhược Đồng cúi đầu, mím môi cười trộm. Chịu thôi, mỗi lần nhớ đến chuyện này, cô không nhịn được cười.

Xem ra ở trước mặt đồng nghiệp Quan Chấn Ngôn càng ngày càng có thể buông lỏng. Thậm chí, thỉnh thoảng cô cũng sẽ từ trong miệng Quan Chấn Ngôn, nghe được một chút chuyện về đồng nghiệp!

Cùng mọi người chung sống chính là một chuyện như vậy, cô tin tưởng không lâu nữa, Quan Chấn Ngôn sẽ khôi phục lại bộ dáng toả sáng như lúc học đại học.

Đỗ Nhược Đồng dừng ở trước cửa công ty, đi xuống tắc xi, chuẩn bị cho Quan Chấn Ngôn một bất ngờ.

Sợ quấy nhiễu đến hắn, trước đó cô đã gọi điện thoại tới hỏi thăm Quan Ngữ. Quan Ngữ còn thần thần bí bí nói cho cô biết, hôm nay cô tới công ty không còn gì tốt hơn.

Đỗ Nhược Đồng đứng ở lối vào công ty, đẩy cửa thủy tinh ra.

"Xin chào, tôi có thể giúp được gì cho cô?" tiểu thư trẻ tuổi ở quầy tiếp tân lễ phép cười hỏi.

"Xin chào, tôi muốn tìm Quan Chấn Ngôn." khóe môi Đỗ Nhược Đồng khẽ nhếch, mắt ngọc mày ngài, tư thái tương đối động lòng người.

"Xin hỏi cô họ gì, tên gì, hẹn trước với giám đốc lúc mấy giờ?" Tiểu thư ở quầy tiếp tân tò mò đánh giá chiếc áo khoác màu kem của cô, áo ren ưu nhã thanh lịch màu be cùng quần lụa mỏng, với một búi tóc đơn giản, đeo một đôi hoa tai bằng ngọc trai, da trắng mịn như tuyết có khí chất mỹ nữ.

"Chị dâu, cuối cùng chị cũng đến rồi! Em đợi đến mức muốn ngủ rồi đây ——" Quan Ngữ từ cửa đi ra, cười đi tới bên người cô.

"Trên đường kẹt xe một chút." Đỗ Nhược Đồng dịu dàng nói.

"Oa, thì ra là phu nhân tổng giám đốc!" Quan Ngữ ở công ty mạnh mẽ tuyên truyền vợ chồng tổng giám đốc ân ái, tiểu thư quầy tiếp tân kinh hô một tiếng, đứng lên nhìn cẩn thận.

"Cô thật là đẹp." Cô gái kia nói. LLLQQQDDDDDDDDD

"Cám ơn cô." Đỗ Nhược Đồng nhàn nhạt cười một tiếng, càng lộ vẻ thanh lệ xuất chúng.

Quan Ngữ huýt sáo một hơi, dẫn đại tẩu đi vào trong phòng làm việc.

Tiểu thư quầy tiếp tân lại bắt đầu bận rồn gọi điện thoại nội bộ, báo phu nhân tới chơi.

"Chị dâu, em gái quầy tiếp tân nói không sai, gần đây quả thật chị đúng là càng ngày càng xinh đẹp động lòng người rồi." Quan Ngữ vẻ mặt cợt nhã nói.

"Em không phải cũng cảm thấy đại ca em càng ngày càng dễ nhìn sao?" Đỗ Nhược Đồng trả lời như vậy.

"Không sai! Đại ca bây giờ là mối uy hiếp nghiêm trọng địa vị đệ nhất mỹ nam tử trong công ty của em rồi. Bình thường em hết sức hoà thuận láng giềng như vậy , không ngờ rằng không địch lại được nụ cười thỉnh thoảng xuất hiện của anh ấy, thực đúng là tức chết người!" Quan Ngữ đầy căm phẫn nói.

Đỗ Nhược Đồng bật cười, tiếng cười khiến nhân viên quan sát.

"Đây chính là đại danh đỉnh đỉnh phu nhân giám đốc." Quan Ngữ hoa lệ dùng tay ra dấu, Đỗ Nhược Đồng ở phía sau làm ra hình dạng lóng lánh.

"Oa!" Sau một hồi tiếng kinh hô, tất cả các điện thoại di động, máy ảnh kỹ thuật số đều nhanh chóng giơ lên chụp một tấm hình.

Ai cũng biết bộ dạng tổng giám đốc trước khi kết hôn, xa cách tới mức nào. Tuy nói hiện tại tổng giám đốc vẫn không phải cái loại đối tượng có thể hi hi ha ha, nhưng ít nhất tương đối dễ dàng thân cận một chút. Nghe Quan Ngữ nói, tất cả những thứ này đều là công lao của phu nhân !

"Mọi người khỏe." Đỗ Nhược Đồng đối với mọi người hưng phấn, mỉm cười đáp lại.

"Không có cách nào, mọi người tò mò chị là thần thánh phương nào đã rất lâu rồi." Quan Ngữ bổ sung nói rõ, thuận tiện mở miệng giúp một tay đuổi người."Mấy vị kia muốn cùng đại tẩu ta chụp chung, Giáp Ất, Bính Đinh, chờ một chút đi lên nữa. Ngộ nhỡ đại ca biết các ngươi trì hoãn đại tẩu tìm hắn, kia hậu quả...”

Bỗng chốc, trước mắt Đỗ Nhược Đồng những người không có nhiệm vụ hoàn toàn biến mất.

"Hắn đâu?" Đỗ Nhược Đồng cười hỏi Quan Ngữ.

"Đang họp."

"Vậy chị không có quấy rầy hắn chứ?" Cô ngừng bước chân, chân mày dưới hơi nhíu.

"Không, bây giờ chị đi vào là thích hợp nhất rồi, bởi vì hiện tại đề tài thảo luận có liên quan tới chị." Quan Ngữ hưng phấn nói.

"Chị?" Đỗ Nhược Đồng kinh ngạc dừng bước lại.

"Chị phải biết công ty chúng ta thường cố định quyên tiền cho những người bị khuyết tật, đại ca luôn luôn yêu cầu cho dù là công ty quyên tiền hoạt động, cũng hy vọng có thể tận lực phát huy ‘ ‘thả con săn sắt, bắt con cá rô’’ hiệu quả. Lúc này chúng ta vì cả tập thể những người bị khuyết tật thành lập công trường cà phê, mà kế hoạch giao tiếp, hi vọng chị có thể đại diện phát ngôn hoạt động công ích lần này."

"Chị thích hợp sao?" Đỗ Nhược Đồng nghi ngờ hỏi, nhưng mà chuyện có thể trợ giúp người khác, ngược lại cũng không bài xích.

"Quan Chấn Ngôn nói lão bà là mỹ nữ, cực kỳ biết cách nói chuyện, sao lại không thích hợp?" ngón trỏ Quan Ngữ chống lên môi, làm dấu tay như muốn nói ‘’ chớ có lên tiếng’’ với cô, đẩy cửa phòng họp ra.

Đỗ Nhược Đồng mới bước vào phòng họp, bên trong tiếng thảo luận bỗng chốc im bặt, ánh mắt của mọi người toàn bộ đều tập trung vào trên người cô.

"Chị dâu của tôi, tôi mời chị ấy đi vào tham dự thảo luận." Quan Ngữ thấp giọng nói với mọi người.

Lúc này, Quan Chấn Ngôn đang đưa lưng về phía mọi người, mặt ngó ngoài cửa sổ, không hề chú ý tới dị trạng phía sau .

Đỗ Nhược Đồng hướng mọi người gật đầu lên tiếng chào hỏi, sau, nhất định im lặng đến bên cạnh Quan Chấn Ngôn.

"Này." Cô sờ nhẹ vai hắn, dịu dàng cười.

Bỗng dưng Quan Chấn Ngôn quay đầu lại, cô cười dịu dàng, nhất thời tiến vào trong lòng hắn."Sao em lại tới ?"

Trong phòng họp một nhóm người trợn mắt há mồm nhìn tổng giám đốc thường ngày vẫn nghiêm túc, khóe môi tươi cười nắm tay vợ, ôm cô vào ngực.

"Em quấy rầy mọi người họp sao?" Cô hỏi, đưa tay giúp hắn điều chỉnh lại cà vạt.

"Hôm nay không sao cả, bởi vì bọn anh đang thảo luận tìm em làm người phát ngôn cho công trường cà phê dành cho người khuyết tật." Quan Chấn Ngôn cúi đầu ngắm nhìn cô, trên mặt không có bất kỳ biểu hiện gì.

"Anh cảm thấy thế nào?"

"Trước đừng hỏi tới ý kiến của anh, em muốn làm người phát ngôn không?" Quan Chấn Ngôn nhăn mày, hơi nhếch môi, hoàn toàn không che giấu biểu tình để ý của hắn.

Đỗ Nhược Đồng cho hắn một nụ cười sáng lạn, bởi vì hắn mở miệng hỏi thăm, mà không phải là tự quyết định theo ý của mình.

"Nếu như có thể giúp càng nhiều người, dĩ nhiên em không bài xích, anh sẽ phản đối em phát ngôn sao?"

Quan Chấn Ngôn cau mày lần nữa, mím môi không nói.

Hắn đương nhiên biết nếu như Đỗ Nhược Đồng đại diện phát ngôn, công trường cà phê có thể đạt được hưởng ứng lớn hơn.

Cô xinh đẹp ưu nhã, nói năng hợp lý, hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn của truyền thông, truyền thông tất nhiên sẽ chủ động viết báo. Nhưng hắn không thích nhìn cô ra ngoài ánh sáng, không thích ánh mắt người khác ở trên người cô chỉ chỉ chõ chõ.

Nhưng hắn không phải cô, hắn không thể thay cô quyết định. Dù sao cái thế giới này, không phải mỗi người cũng đều do hắn làm chủ, tôn trọng lẫn nhau là phương pháp duy nhất để chung sống hài hòa

"Chấn Ngôn, anh vẫn chưa trả lời vấn đề của em. Anh phản đối em phát ngôn sao?" Cô lại hỏi lần thứ hai.

"Anh không tán thành, nhưng không có phản đối." Quan Chấn Ngôn nói.

"Thật ra thì... Trong lòng em có một thí sinh tốt hơn!" Đỗ Nhược Đồng cầm bàn tay hắn, yên lặng nhìn hắn.

"Anh không thể nào phát ngôn ." Quan Chấn Ngôn nhíu mày lại, lập tức từ chối.

Hiện trường vang lên tiếng hít. Quả nhiên không hổ là phu nhân tổng giám đốc trong truyền thuyết, thật là to gan, nói cái mọi người không dám nói!

"Tại sao không thể nào là anh phát ngôn? Sau tai nạn xe hơi, sự nghiệp thành công lại ưu tú, chính là khích lệ tốt nhất." Đỗ Nhược Đồng trắng đen rõ ràng, mắt thẳng nhìn hắn, trong mắt đều bội phục hắn. HHEEEEOO

"Chị dâu, nói thật hay!" Quan Ngữ trước vỗ tay bảo hay.

"Chúng tôi cũng cho rằng tổng giám đốc là người thích hợp nhất." chủ nhiệm thiết kế vội vàng bổ sung thêm một câu.

Quan Chấn Ngôn nghiêng mắt nhìn qua một cái, lạnh đến nỗi khiến một đám người ngậm miệng lại. Đám người kia thật là to gan, lại dám đem động đến đầu của hắn.

"Nghỉ ngơi nửa giờ. Vấn đề này thảo luận sau." Quan Chấn Ngôn ôm vai Đỗ Nhược Đồng, trở về phòng làm việc của hắn.

"Có muốn cá cược hay không, cuối cùng kết quả sẽ là do đại ca tôi phát ngôn hay chị dâu xinh đẹp của tôi?" Quan Ngữ hứng thú nói.

"Tôi cá phu nhân sẽ phát ngôn."

"Tôi cá là tổng giám đốc."

"Tôi cá là bọn họ sẽ cùng nhau phát ngôn’’ Quan Ngữ cười như tên trộm mà nói.

Thế là một cuộc đánh cược sung sướng ở trong phòng hội nghị náo nhiệt được triển khai.

Xem ra không khí làm việc của cái công ty này, giống như bọn họ kinh doanh, thật đúng là càng ngày càng không buồn đấy.

Quan Chấn Ngôn mới đóng cửa phòng làm việc, liền kéo lấy thân thể của cô ấn vào ghế sa lon, hơn nữa không khách khí lôi cô ngồi trên đùi hắn, hôn lên môi cô.

Hai ngày không thấy cô!

Nhưng môi của cô vẫn giống như lần đầu tiên hắn hôn cô: tinh khiết, thơm ngọt như vậy.

Hắn kìm lòng không được càng thêm yêu cầu lấy mềm mại của cô, cho đến khi cô thở không nổi, hắn mới buông nhẹ sức lực xuống, chậm rãi quyến luyến nuốt lấy hơi thở của cô.

"Em nhớ anh." cô nói trên môi hắn.

"Em nghĩ anh không nhớ em sao." Hắn buông môi cô ra, tròng mắt đen rạng rỡ đưa mắt nhìn cô.

Đỗ Nhược Đồng cười dùng trán chạm vào trán hắn, đôi tay ôm hắn thật chặt.

Trước kia, cô sẽ đem những lời thích, tưởng niệm này để ở trong lòng, âm thầm ngọt ngào. Hiện tại cô mới biết, những thứ yêu say đắm này một khi chạy ra trong miệng, vui mừng sẽ giống như quả bom nổ tung, nổ tung đến nỗi khiến hai người hạnh phúc vô tận.

"Sao lại đột nhiên chạy tới công ty?" Quan Chấn Ngôn hỏi.

"Không kịp đợi anh tan việc để nhìn thấy anh, cho nên chạy tới đây, không ngờ đúng lúc như vậy, vừa đúng lúc đụng phải mọi người đang chọn người phát ngôn. Em mới vừa đề nghị người phát ngôn khiến anh tức giận sao?"

"Anh có chút không cao hứng, bởi vì anh cũng không xác định mình đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, muốn đối mặt với sự quan sát nhiều người hay chưa." Môi Quan Chấn Ngôn phủ lấy đôi hoa tai bằng ngọc trai như tuyết trắng của cô, nói nhỏ.

"Thật xin lỗi, là em quá lỗ mãng rồi, em cho là anh đã tự tại không để cho những ánh mắt kia ảnh hưởng đến mình."

Đỗ Nhược Đồng bưng lấy khuôn mặt lạnh lùng của hắn, đầu ngón tay khẽ vuốt lấy vết sẹo sau tai hắn, trong khoảng thời gian này, đôi môi từng ly từng tý ghé vào lỗ tai hắn dịu dàng thì thầm——

"Tháng này, anh sẽ theo em đến chợ mua thức ăn, anh bắt đầu có thói quen không cần quàng khăn, nguyện ý lúc ở bên ngoài mặc áo ngắn tay. Anh có thể cùng em xếp hàng mua vé xem phim, cùng em đến cửa hàng chọn lựa quần áo của anh. Thậm chí anh còn đến khám trung y để châm cứu cánh tay của anh, cũng cùng lão bản bán cà phê ở lầu dưới thảo luận về đồ cổ, nói thật vui... Em thật sự cho rằng cuộc sống của anh cùng em đã không có gì khác biệt nữa."

Quan Chấn Ngôn kéo người cô xuống trêu chọc, trừng phạt cắn cô một cái

Thấy chân mày cô cau lại, lo lắng hắn u buồn không vui, ở trong lòng hắn thỏa mãn thở dài.

Cô quan tâm tâm tình của hắn còn nhiều hơn là quan tâm tâm tình của mình, vậy hắn còn có thể làm sao đây? Đương nhiên là suy bụng ta ra bụng người, đừng làm cho cô quá lo lắng cho hắn.

"Anh thừa nhận, quả thật mọi người không đáng sợ giống trong tưởng tượng của anh như vậy." Hắn thành thật mà nói.

"Đúng vậy, hơn nữa khí thế của anh rất đè người. Cho dù có người cảm thấy tò mò với vết sẹo của anh cũng không có can đảm mở miệng hỏi.”

"Dĩ nhiên không ai dám hỏi. Đây là chuyện rất thực tế, nếu như mà sự nghiệp của anh không thành công như hôm nay, ánh mắt mọi người nhìn anh sẽ không phải như vậy." Quan Chấn Ngôn không cho là đúng nói.

"Cho nên, anh mới nên đứng ra để cho mọi người biết bề ngoài hoặc là sẽ ảnh hưởng đến phán đoán đầu tiên, nhưng một cái gì đó trong tâm trí của mọi người, anh nghị lực, cho nên bây giờ anh mới là chủ nhân lớn nhất ở chỗ này." Đỗ Nhược Đồng ngẩng đầu nhìn hắn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thỏa mãn kiêu ngạo đối với hắn ."Ở trong lòng em, anh làm cái gì, đều có thể trong thời gian ngắn nhất làm được tốt nhất !"

Quan Chấn Ngôn nhìn thấy cô nhìn mình chăm chăm, không nhịn được khóe môi nâng lên.

"Trên thực tế, anh cảm thấy rằng cái gọi là『cuộc sống bình thường』, anh thích ứng tương đối tốt, anh nên có tư cách biết được phần quà bí mật đi!"

"Nếu như anh đồng ý phát ngôn cho hoạt động công ích này, em lập tức hai tay dâng lên phần quà bí mật này."

"Anh và em cùng nhau phát ngôn” Hắn muốn cầu xin.

"Đương nhiên là không có vấn đề!" Đỗ Nhược Đồng vui vẻ nhảy vào lồng ngực của hắn, ôm chặt lấy cổ hắn.

"Anh sẽ cho mọi người biết, anh phát ngôn là vì em. Anh muốn khiến mọi người hiểu được, chỉ cần nguyện ý tháo xuống phòng bị để cố gắng, đó chính là cho mình cơ hội hạnh phúc." Hắn ở bên tai cô nói nhỏ.

"Ừ!" Đỗ Nhược Đồng dùng sức gật đầu, nước mắt từ từ rơi xuống từ trong hốc mắt.

"Đừng nghĩ dùng khóc thút thít tới phân tán lực chú ý của anh, em nói phải cho anh cái phần quà bí mật là gì?" Quan Chấn Ngôn hôn lên nước mắt của cô, cố ý bướng bỉnh xòe bàn tay về phía cô.

Đỗ Nhược Đồng cắn môi dưới, đột nhiên vẻ mặt trở nên bất an.

"Anh nghe em nói xong đừng tức giận đó ——" cô nắm lấy áo sơ mi của hắn, lấy âm lượng nhỏ nhất để nói.

"Nói đi ——" hắn trầm giọng ra lệnh.

" Quà tặng thần bí là...” Cô ấp a ấp úng trong chốc lát, mới lấy dũng khí nói."Em quyết định dừng thuốc tránh thai bởi anh đã tìm về tự tin,vượt qua khúc mắc."

"Em uống thuốc tránh thai!" Sắc mặt Quan Chấn Ngôn trầm xuống, bỗng chốc đẩy cánh tay ở ngoài của cô ra, nhìn chòng chọc mặt cô.

"Đúng. Trước khi quan hệ của chúng ta chưa ổn định, em không hy vọng kéo vào một sinh mệnh nhỏ vô tội, như vậy sẽ chỉ làm tất cả phức tạp hơn." Đỗ Nhược Đồng sống lưng thẳng tắp, không chút nào né tránh nghênh nhìn ánh mắt nổi trận lôi đình của hắn.

"Em không muốn, chẳng lẽ trước đó không nên cùng anh thương lượng sao? Em biết anh muốn có con, vậy mà em còn uống thuốc tránh thai!" Quan Chấn Ngôn gầm nhẹ, trừng mắt nhìn cô từ trên cao.

"Anh “suy bụng ta ra bụng người”, anh nên suy nghĩ một chút lập trường của em. Nếu như anh vẫn cảm thấy hoài nghi chuyện em thật tình yêu anh thì làm sao anh có thể mang đến cho con một gia đình bình thường được?"

"Em trái một câu bình thường, phải một câu bình thường, anh có nhiều không bình thường quá!" Quan Chấn Ngôn mất khống chế rống to ra tiếng, tức giận ở trong phòng làm việc muốn nổ tung lên.

Đỗ Nhược Đồng ngẩn ra, bị hắn rống đến nỗi không thốt nên lời, cô cúi đầu, hai tay xoắn lấy nhau ngồi trên sô pha cũng không nhúc nhích.

Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn hai vai khẽ run của cô, hắn bỗng nhiên xoay người lại, xoải bước lớn đi đến bên cửa sổ.

Tại sao hắn lại tức giận? Bởi vì chuyện cô uống thuốc tránh thai, khiến hắn lại phát tác hối tiếc cùng tự ti, khiến hắn cảm giác mình không"bình thường"?

Nếu như hắn thật cho mình là bình thường, hắn sẽ vì loại chuyện như vậy mà mất khống chế sao?

Quan Chấn Ngôn chậm rãi quay đầu lại, cô vẫn duy trì tư thế cũ, cảm giác giống như cô vợ nhỏ mắc lỗi ngồi trên sô pha.

Trong khoảng thời gian này, cô vừa phải làm việc, vừa phải xử lý công việc nhà một cách vất vả nhưng cô vẫn nở nụ cười sáng lạn, cô không tiếc dụng tâm muốn hắn trải qua những sinh hoạt bình thường trong cuộc sống, tất cả đều thoáng qua đầu óc của hắn. Tâm Quan Chấn cứng lại, một cỗ khí nóng xông thẳng đến đáy mắt hắn.

Hắn xoải bước lớn đi đến bên người cô, bỗng dưng ôm chặt cô vào ngực.

Đỗ Nhược Đồng níu lấy áo sau lưng hắn, lần đầu tiên trong đời không thể tự chế oa oa khóc thành tiếng.

"Anh làm em sợ muốn chết... Làm em sợ muốn chết...” Cô vừa khóc vừa mơ hồ nói không rõ.

"Không sao, không sao, không có sao...”

Quan Chấn Ngôn vùi cằm vào tóc cô nói, ôm chặt lấy cô cho đến khi sức nóng trong mắt dần dần mờ nhạt mới thôi, hắn mới có biện pháp lên tiếng lần nữa.

"Em nói rất đúng, nếu anh không có cách nào khôi phục cuộc sống bình thường, mà để cho em mang thai, quả thật không phải là hành động sáng suốt." Quan Chấn Ngôn nâng cằm của cô, khẽ hôn nước mắt cô."Anh sai rồi."

"Em cũng có lỗi. Có lẽ sau khi có con, anh sẽ từ từ có thói quen ở trong đám đông. Nhưng em không thể mạo hiểm như vậy được, khiến con không vui." Đỗ Nhược Đồng nói, hốc mắt vừa đỏ, đấm vào vai hắn."Anh làm em sợ muốn chết, em còn tưởng tất cả cố gắng đều là uổng phí."

"Ngàn lỗi vạn lỗi đều là do anh." Hắn vuốt ve lưng cô, dỗ cô như dỗ con nít.

"Ừ." Cô đồng ý.

"Nhưng hiện tại anh muốn đem toàn bộ thuốc tránh thai đi vứt!" Quan Chấn Ngôn nghiến răng nghiến lợi nói, vẫn có một điểm nhỏ nhỏ không thể quên được.

"Tuân lệnh." Cô mỉm cười nói.

Con ngươi nóng rực của Quan Chấn Ngôn khóa tầm mắt của cô, bàn tay của hắn thuận theo đường cong trên cơ thể mà đi xuống, phủ lấy mông cô, đem cô kéo về phía trước, kề sát phái nam rung động của hắn.

Đỗ Nhược Đồng xấu hổ cúi đầu tựa vào trên vai hắn, thật sự là không biết mình đến tột cùng là tương đối quen với sự lạnh lùng trước kia của hắn, hay cái ánh mắt nóng rực này, cử chỉ to gan hiện tại.

"Không phải nói chỉ nghỉ ngơi nửa giờ sao? Còn không mau đi họp." Cô dùng sức đẩy hắn, gương mặt còn đỏ rực.

"Đều là vợ chồng, còn xấu hổ gì ——" hắn đứng ở bên cửa, cười cắn hạ môi của cô."Nhưng hiện tại thiên hạ đã thái bình rồi, anh giao cho Quan Ngữ sắp xếp một chút, tuần sau chúng ta ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật."

"Tuần sau không được, anh quên chúng ta phải tham gia thọ yến của gia gia sao?"

Quan Chấn Ngôn liếc mắt, Đỗ Nhược Đồng kinh ngạc cười ngã vào lòng hắn.

"Đi thôi, chúng ta cùng đi ra ngoài nói cho bọn họ biết chúng ta muốn cùng nhau phát ngôn." Hắn nói, lướt nhẹ qua khóe mắt có viền nước mắt của cô.

"Chờ một chút." Đỗ Nhược Đồng kéo cà vạt hắn xuống, đầu tiên cởi ra, sau đó là hai chiếc cúc áo, xắn tay áo sơ mi của hắn đến khuỷu tay."Đại công cáo thành rồi anh như vậy thật đẹp mắt ——"

Quan Chấn Ngôn đưa mắt nhìn nụ cười sáng lạn của cô, hắn vững vàng nắm tay cô.

Thì ra là, đây chính là cảm giác của hạnh phúc!

Một tuần lễ sau, Qua Chấn Ngôn cùng Đỗ Nhược Đồng cùng nhau phát ra tin tức về hoạt động công trường cà phê trên đài truyền hình dày đặc ánh sáng.

Cùng một buổi tối ngày hôm đó, Đỗ Nhược Đồng cùng Quan Chấn Ngôn nắm tay nhau tham gia yến tiệc của gia gia.

Quan Chấn Ngôn mặc một bộ tây trang màu be hài hòa cùng bộ lễ phục màu vàng rực rỡ của Đỗ Nhược Đồng, hai người cầm tay nhau, hướng mọi người biểu hiện ân ái rõ rệt.

Hai người chúc thọ gia gia trước, còn Đỗ Giản Mỹ Tú thì bận bịu không ngừng khoe con rể.

Bởi vì có Đỗ Nhược Đồng ở bên người, cho nên Quan Chấn Ngôn cố gắng nén nhịn đám người hai mặt này.

"Chúng ta có thể về chưa." Quan Chấn Ngôn vụng trộm kéo cô đến một bên, nói nhỏ.

"Ít nhất phải đợi đến nửa giờ, đợi đến khi cắt xong bánh mới có thể đi. Dù sao, bây giờ chúng ta có thể thuận tiện giúp công trường cà phê tìm người quyên một khoản tiền nữa a. Kế tiếp anh không phải muốn giúp những đứa trẻ khuyết tất thành lập một trường kỹ thuật và dạy nghề sao? Những người này tiền nhiều như vậy, chúng ta là cấp cho bọn họ một cơ hội làm chuyện tốt đi." Đỗ Nhược Đồng dựa vào bên cạnh hắn, nhỏ giọng kề tai nói nhỏ với hắn.

"Không nghĩ tâm cơ em nặng như vậy ——" bên môi Quan Chấn Ngôn mang nụ cười yếu ớt, không chút nào không thấy mình tựa tiếu phi tiêu, hợp với ngũ quan lãnh tuấn, đã đưa tới không ít ánh mắt chăm chú nhìn hắn.

"Có lẽ tâm cơ em thật nặng cũng không chừng, nếu không thế nào có biện pháp có được anh?" Cô trực tiếp thừa nhận, ánh mắt cũng không nhịn được len lén tìm bóng dáng La Gia Lệ.

Trước đây không lâu, một nhà báo nào đó viết Quan Chấn Ngôn cùng La Gia Lệ đã từng là người yêu, còn bịa thêm nói Quan Chấn đối với La Gia Lệ nhớ mãi không quên ... Tin tức này bị mọi người sôi nổi bàn tán một phen.

Cô không mượn cơ hội này giúp Quan Chấn Ngôn đính chính lại thì đợi đến bao giờ.

"Nhược Đồng, nghe nói mấy năm trước chồng cháu cùng La Gia Lệ suýt đính hôn ! Đây là chuyện gì xảy ra?" Trưởng bối trong người thiếu kiên nhẫn, trước mở lời, hỏi.

"Bọn họ từng nói qua một chút yêu đương nhưng bởi vì cá tính không hợp cho nên chia tay." Đỗ Nhược Đồng hời hợt nói xong, ngẩng đầu đối với Quan Chấn Ngôn cười một tiếng."Đúng không?"

"Ừ." Quan Chấn Ngôn chẳng nói đúng sai gật đầu một cái.

"La bác sĩ còn nói cái gì... Bởi vì cháu dáng dấp cùng cô ấy có điểm giống nhau, cho nên Quan Chấn Ngôn mới lấy cháu...”

"Nói hưu nói vượn." Quan Chấn ngôn lạnh lùng ném xuống một câu.

Tam cô lục bà im lặng, ánh mắt nhìn tư thái thân mật của Quan Chấn Ngôn đang ôm eo Đỗ Nhược Đồng, nhìn tới nụ cười hạnh phúc trên mặt Đỗ Nhược Đồng.

"Thật ra thì cháu cùng Quan Chấn Ngôn đã biết nhau ở đại học, nếu muốn nói giống hay không, cũng có thể là La bác sĩ giống cháu...” gò má Đỗ Nhược Đồng dựa nhẹ trên vai Quan Chấn Ngôn, bọn họ có bao nhiêu ngọt ngào thì có bấy nhiêu ngọt ngào.

"Là chính cô ấy không biết rõ tình huống, không biết từ lúc đại học anh đã thích em rồi." Quan Chấn Ngôn đưa mắt nhìn cô, bổ sung thêm một câu.

"Ai da, nguyên lai là La bác sĩ tự mình đa tình! Chúng ta hãy nói xem, La bác sĩ nào có được như Nhược Đồng dịu dàng uyển chuyển hàm xúc, lương thiện, hiền lành, cô ta vừa nhìn chính là kẻ nịnh hót. Hôm nay đeo một chiếc nhẫn kim cương năm Carat, khoe khoang như sợ người ta không biết chuyện...”

"Xin hỏi La bác sĩ ở nơi nào vậy? Cháu muốn chào hỏi cô ấy một chút." Đỗ Nhược Đồng dịu dàng hỏi, không muốn nghe quá nhiều điều thêm mắm dặm muối.

Người hiểu chuyện lập tức hưng phấn hướng phía đông chỉ một cái —— La Gia Lệ đang nghiêng người, dùng đuôi mắt quan sát bọn họ.

Đỗ Nhược Đồng sử dụng ánh mắt hỏi thăm Quan Chấn Ngôn.

"Đi thôi." Quan Chấn Ngôn ôm eo Đỗ Nhược Đòng, trực tiếp đi tới trước mặt La Gia Lệ.

"Chấn Ngôn, đã lâu không gặp." La Gia Lệ ngẩng đầu ưỡn ngực, ngẩng cằm lên, bày ra góc độ đẹp mắt nhất .

Quan Chấn Ngôn gật đầu.

"Hai vợ chồng anh mấy ngày nay rất hấp dẫn ánh nhìn của mọi người, tin tức liên tiếp xuất hiện nhiều lần." La Gia Lệ vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nói, mắt thẳng nhìn chòng chọc Quan Chấn Ngôn."Không nghĩ tới anh lại có thể ở trước mắt truyền thông phát biểu’’.

"Là của công lao của cô ấy, cô ấy để cho tôi biết các vết sẹo không ảnh hưởng gì đến cách xử sự——" Quan Chấn Ngôn cúi đầu dịu dàng nhìn Đỗ Nhược Đồng.

"Cám ơn đã khen." Đỗ Nhược Đồng thản nhiên cười.

"Khi đó em cũng không nói cho anh biết, em cũng không để ý...” La Gia Lệ dồn dập ngắt lời cô.

"Cô nói láo, cô nói ít thì tốt hơn." Quan Chấn Ngôn cũng không khách khí cắt đứt lời nói của La Gia Lệ, hơn nữa mặt không thay đổi gì làm cho người ta không dám vượt khuôn.

Vốn cho là nhìn La Gia Lệ thì hắn sẽ phẫn nộ đến không cách nào tự kiềm chế, nhưng so với tưởng tượng của hắn thì hắn còn bình tĩnh gấp mười lần.

La Gia Lệ trước mắt xinh đẹp, cũng không thay đổi quá nhiều, nhưng khí chất quả thật quá thấp hèn rồi, cặp mắt kia cũng trải qua nhiều thăng trầm.

Quan Chấn Ngôn cũng không có mở miệng bình luận La Gia Lệ, nhưng thần thái xem thường của hắn lại đã sớm đem ý nghĩ của hắn biểu lộ không bỏ sót rồi.

La Gia Lệ ngậm chặt lấy môi đỏ mọng, nắm chặt bàn tay. Một người đàn ông ngay cả tức giận cô cũng không có, cô còn có thể vọng tưởng mình có thể đối với hắn có bất kỳ ảnh hưởng nào sao?

"Nếu như hai vị không có chuyện gì, tôi muốn đi tìm lão bằng hữu." La Gia Lệ ngạo mạn, ngửa cằm lên.

"Xin đợi một lát, tôi muốn làm phiền cô sau này...” Đừng nói với người xung quanh mình và Quan Chấn Ngôn từng yêu nhau. Đỗ Nhược Đồng nghĩ nói như vậy, nhưng là Quan Chấn Ngôn không cho cô nói hết câu.

"La Gia Lệ, tôi muốn nói với cô một tiếng cám ơn cùng một tiếng xin lỗi." Quan Chấn Ngôn nhìn La Gia Lệ, cánh tay lại đem Đỗ Nhược Đồng ôm càng chặt hơn.

"Có ý tứ gì?" La Gia Lệ phòng bị hỏi, cô không cho là Quan Chấn Ngôn sẽ có thiện ý gì.

"Nói cám ơn là bởi vì tôi đã chia tay, cho nên sau này tôi mới có thể cưới được Nhược Đồng. Nói xin lỗi có lẽ là vì tôi chưa từng thích qua cô, tôi chỉ đem cô thành thế thân của Đỗ Nhược Đồng. Đại học năm thứ tư tôi đã thích cô ây." tốc độ nói chuyện của hắn không nhanh không chậm, giống như là tán gẫu về chuyện nhỏ trong cuộc sống.

"Anh ——" khuôn mặt La Gia Lệ tái xanh lại, giận đến nói không ra lời."Anh cho rằng tôi còn lưu luyến anh sao? Bây giờ chồng tôi sản nghiệp trải khắp thế giới, mạng lưới của công ty anh cũng chỉ nhỏ như bong bòng, anh cho rằng mình là cái gì!"

Lời này vừa nói ra, Đỗ Nhược Đồng bắt đầu cảm thấy không đồng tình với La Gia Lệ. Cô nhớ ngày đó nhìn thấy chồng của La Gia Lệ và nữ nhân khác ở trong khách sạn, đột nhiên cô có chút cảm thấy hỗn độn.

"Hôn nhân không nên chỉ vì lợi ích của bản thân mình, tôn trọng lẫn nhau mới duy trì được cuộc hôn nhân lâu dài. Cô quá dụng tâm, đối phương tự nhiên có thể cảm nhận được. Nếu như cô yêu cầu chẳng qua cũng chỉ là đời sống vật chất, người kia sẽ không thể không biết cô có ý đồ riêng." Đỗ Nhược Đồng nói.

"Tôi không cần cô phải dạy tôi." La Gia Lệ khó chịu nói.

"Xin lỗi, tôi chỉ đem tâm tình của mình cùng cô chia sẻ thôi."

"Chúng ta đi thôi." Quan Chấn Ngôn cầm tay Đỗ Nhược Đồng, cũng không quay đầu lại đi về phía ban công.

La Gia Lệ trừng mắt nhìn bọ họ cầm thật chặt tay nhau, cô dùng sức cầm viên kim cương năm Carat trên tay. Cô không hâm mộ bọn họ, một chút cũng không hâm mộ!

Quan Chấn Ngôn mới đẩy cửa ban công ra, Đỗ Nhược Đồng liền hít thật sâu không khí mát mẻ ban đêm.

"Hôm nay nhìn thấy sao." Đỗ Nhược Đồng ngẩng đầu nhìn bầu trời, nghiêm túc đếm.

"Câu nói vừa rồi của em thật hay, cô ta đúng là cần tự kiểm điểm lại tư tưởng." Quan Chấn Ngôn cười, nói.

"Em cũng không có ý muốn nói như thế với cô ấy, nhưng em hi vọng cô ấy đừng tưởng rằng có sản nghiệp lớn là có thể đảm bảo được hạnh phúc. Mẹ em ở trong hoàn cảnh đó dựa dẫm cả đời nhưng cũng không được vui vẻ. Mà La Gia Lệ dù sao còn trẻ, còn có cơ hội thay đổi quan hệ của cô ấy cùng chồng...” Đỗ Nhược Đồng nói.

"Đừng nói tới La Gia Lệ nữa." Hắn biết Đỗ Nhược Đồng là người tốt bụng, những cũng không cần phải lo lắng cho người khác quá nhiều ."Dù sao, ân oán của anh cùng cô ta đến ngày hôm nay là xóa bỏ. Đúng rồi, anh có quà tặng muốn đưa cho em ——"

"Không cần lại đưa em quà tặng." Cô cảnh cáo đưa ngón trỏ ra, vẫn là nhịn không được cười. Được hắn sủng ái như vậy, không có biện pháp?

"Phần quà tặng này, nhất định em sẽ thích." Quan Chấn Ngôn ngắm nhìn đồ trang sức bằng ngọc trai trên búi tóc của cô, tư thái ưu nhã, cười như hài tử , ánh mắt càng thêm dịu dàng "Tháng sau anh nghỉ phép nửa tháng, muốn đi nơi nào chơi?"

"Đi nơi nào đều tốt a, chúng ta đi tuần trăng mật!" Đỗ Nhược Đồng ôm cánh tay của hắn, vui vẻ đến xoay tròn.

"Em rất dễ dàng thỏa mãn."

"Không, em rất khó thỏa mãn, cho nên mới muốn đem anh dạy dỗ thành người chồng lý tưởng." Đỗ Nhược Đồng nhíu mày, nghịch ngợm cười."Em chỉ là không có nghĩ rằng, dạy dỗ chồng lại có nhiều quà tặng đến vậy."

Quan Chấn Ngôn véo nhẹ gò má của cô, cũng cười.

"Thật ra thì, em có quà tặng muốn đưa cho anh, nhưng là... Em vốn định... Hay là từ từ hãy nói." Đỗ Nhược Đồng ngập ngừng nửa ngày, lại ngậm miệng lại.

"Sao lại chỉ nói một nửa?"

"Em vốn muốn xác định mới nói cho anh biết ."

"Chuyện gì? Em thành thật mà nói cho anh ——" Quan Chấn Ngôn nhìn thần sắc lo âu của cô, vẻ mặt ngưng trọng.

" ‘ ‘Bà cô’’ của em tháng này đến muộn rôi, em vỗn muốn đợi sau khi thọ yến kết thúc sẽ đi mua que thử...”

Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn bụng của cô, cả người giật mình cứng đơ tại chỗ.

Cô "có thể" mang thai!

"Muốn chết ——" hắn khàn khàn nói nhỏ.

"Anh không vui?" Cô lo lắng thấp giọng hỏi.

"Không!" Hắn bỗng dưng dùng sức lắc đầu, trong lúc bất chợt cười ngây ngô ."Anh chỉ là đang suy nghĩ, bây giờ anh nên làm sao có thể hạnh phúc hơn đây?"

"Dĩ nhiên có thể, so với bây giờ sẽ hạnh phúc hơn, anh có thể để cho nhiều người thêm hạnh phúc ——" Đỗ Nhược Đồng dịu dàng cười, kéo bàn tay của hắn che ở trên bụng cô.

"Anh biết rồi." Quan Chấn Ngôn kiên định nói, ôm vợ và đứa con còn chưa ra đời vào ngực.

Tối nay, bầu trời không mây, trăng non cong cong, lấp lánh vô số ánh sao, đẹp đến nỗi khiến người ta nhìn không rời tầm mắt.

Mặt trăng cùng ánh sao của hắn cũng cư trú trong trái tim hắn.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.