Dạy Dỗ Ác Ma

Chương 5: Chương 5




Sau đêm hôm đó, Đỗ Nhược Đống thấy mình là nữ nhân hạnh phúc nhất Đài Loan

Quan Chấn Ngôn quan tâm cô, thích cô, ở cùng một chỗ với cô, ánh mắt của hắn tuyệt sẽ không chuyển dời trên những người khác. Quan Chấn Ngôn có thói quen ở nhà làm việc, thư phòng chính là nơi hắn chỉ huy mọi việc, tất cả trang bị công nghệ cao, tất cả mọi thứ đều đầy đủ. Bạch mẹ nói, khi bọn họ còn chưa kết hôn, hắn có thể cả ngày ở trong thư phòng không ra một bước.

Nhưng, tình huống bây giờ thật khác. NNNQQQQQ

Sau khi mà hắn vùi đầu vào trong máy tính làm hết mọi việc, hắn sẽ đi qua phòng cô tìm cô nói chuyện. Thỉnh thoảng, Chấn Ngôn phải ra ngoài cùng người mua đàm phán, nhất định hắn sẽ gọi về hỏi thăm cô.

Cho nên, lão yêu Quan Ngữ chế nhạo bọn họ như cặp trẻ em song sinh, suốt ngày dính với nhau

Chỉ là, đối với Đỗ Nhược Đồng mà nói, chuyện khiến cô phấn chấn cũng là —— Quan Chấn Ngôn nguyện ý ăn cơm cùng cô ở trong nhà!

Cô biết kể từ sau khi xảy ra tai nạn xe cộ, hắn sẽ không thường xuất hiện ở trong nước.

Cô hiểu thay đổi như vậy, ý nghĩa lớn biết bao. Điều này đại biểu Quan Chấn Ngôn đã từ từ mở thế giới nho nhỏ của hắn ra.

Thế là, Đỗ Nhược vì hắn thay đổi, tính tình như trẻ con.

Huống chi, việc mà Quan Chấn Ngôn làm chô cô, vĩnh viễn luôn vượt ngoài dự liệu của cô

Hắn biết cô thích trang trí hoa cỏ, thế là liền nhờ các mối quan hệ tìm cho cô một phần công việc —— để cho cô theo một thiết kế sư nổi tiếng học tập.

Đỗ Nhược Đồng thường nghĩ, nếu cô hạnh phúc một chút nữa, chắc cô sẽ phát điên lên mất

Chiều nay, cô vùi đầu vào trong thư phòng của hắn, cái gì cũng không làm. Chính là nằm trên giường, chờ hắn trở lại.

Bên trong phòng máy điều hòa để 26 độ, sẽ không bị lạnh như băng

Đỗ Nhược Đồng nhìn bộ quần áo ngủ cùng kiểu dáng màu xám tro trên mép giường , khóe môi cô nâng lên, nhàn nhạt cười.

Cửa được mở ra. DDLLLLQQQQQQDDDDDDD

Quan Chấn Ngôn một thân tây trang đi vào, kiểu tóc vẫn chỉnh tề như lúc ra cửa, cẩn thận tỉ mỉ.

"Còn tưởng rằng hôm nay anh rất muộn mới trở về !" Đỗ Nhược Đồng từ trên giường nhảy lên, giống như con chim nhỏ chạy đến chỗ hắn như bay.

Quan Chấn Ngôn giang hai cánh tay, đón cô vào ngực. Người ngoài thường gặp khuôn mặt lạnh như băng của hắn, ngay lúc hắn về nhà nhìn thấy cô, khuôn mặt ấy liền biến mất.

Cô sẽ không biết, mỗi lần cô nhìn hắn, bộ dạng hắn đều kích động như vậy, hắn sẽ thấy cảm động.

Quan Chấn Ngôn cúi đầu tìm kiếm đôi môi cô, mỗi lần về nhà đều tiến hành nghi thức này

Đỗ Nhược Đồng mỉm cười, đưa tay quàng qua cổ hắn.

Đôi môi cọ sát lẫn nhau, nhiệt tình của hắn, dịu dàng của cô, hòa vào thành tư thái triền miên, ảnh hưởng lẫn nhau. Nụ hôn của hắn càng dịu dàng, mà cô đáp lại càng thêm nhiệt tình.

"Thế nào, sao không ngủ trước?" Hắn ngẩng đầu lên, phủ lấy hai gò má phấn hồng, dịu dàng hỏi.

"Mới chín rưỡi, sớm quá ! Hơn nữa hôm nay anh đã sớm đi ra ngoài, không thấy anh, em không ngủ được." Huống chi, trước khi ngủ là thời gian tâm sự của hai người, cô không muốn hi sinh.

Đỗ Nhược Đồng đưa tay cởi cúc áo sơ mi giúp hắn, hắn cởi cúc trên tay áo tây trang, cởi bỏ trang phục, làm những điều này cô có cảm giác như mình thực sự đã là một thê tử.

"Em không phải cũng bận rộn cả ngày sao? Anh nhớ hôm nay em muốn đi tiệm Ôn Tuyền, đúng không?"Hắn xoa nhẹ tóc cô hỏi .

"Anh có muốn xem tác phẩm mới của ông chủ của em không?" Không đợi hắn trả lời, cô kéo lấy tay của hắn đi tới bên sofa, lấy máy ảnh ra, tự nhiên mà dựa ngồi bên cạnh hắn. Khi màn hình hiện lên là hoa anh đào cùng rơm làm bình phong trong khu vườn Nhật Bản, tất cả mọi người thở hổn hển, cảm giác như rơi vào thời gian và không gian cổ xưa....

Quan Chấn Ngôn liếc mắt nhìn hình, lại có nhiều thời gian hơn dừng ở khuôn mặt hớn hở của cô

"Lưu Đạo Minh thật rất có tài hoa, có đúng hay không?" Đỗ Nhược Đồng đóng máy chụp hình, cười hỏi hắn.

"Ừ." Đây là lần thứ tư cô nhắc đến lão bản Lưu Đạo Minh có tài hoa rồi. Quan Chấn Ngôn không chút tư vị nghĩ ngợi—— hắn có phải là dẫn sói vào nhà hay không?

"Hôm nay anh cùng chuyên gia kế toán đàm phán như thế nào rồi?" Cô nhớ công ty bọn hắn bởi vì chuyện phân chia cổ phiếu, đấn tới nội bộ cổ đông tranh cãi rất lớn. Ngay cả bọn họ dự định đi hưởng tuần tuần trăng mật ở Zehder, cũng phải hoãn lại

"Em thử nói xem?" Hắn nhếch lông mày, hỏi ngược lại.

"Ai, chồng em anh minh thần võ (uy phong sáng suốt), sẽ không làm được sao?" Cô cười giả dạng mặt quỷ rất đáng yêu .

"Anh thừa nhận, anh buôn bán so với người khác thuận lợi hơn, nhưng đó là bởi vì anh cố gắng nhiều gấp mấy lần người khác. Thời điểm anh làm việc, tuyệt đối không cho phép có một chút tâm tư nào không liên quan đến thị trường buôn bán." Hắn nói.

"So với bất luận kẻ nào, em càng hiểu anh có rất nhiều cố gắng . Mỗi ngày anh đều bận đến nửa đêm canh ba, hoàn toàn không muốn hảo hảo bảo trọng thân thể của mình. Có thể sớm một chút nghỉ ngơi, nên sớm một chút nghỉ ngơi...” Mặc dù hiện tại hắn không thức đến sáng sớm mới có cảm giác buồn ngủ, nhưng là ba giờ sáng mới đi ngủ, vẫn còn quá muộn.

Quan Chấn Ngôn đưa mắt nhìn cô, hình ảnh cô cùng Lưu Đạo Minh trò chuyện vui vẻ xẹt qua trong não hắn, trái tim bỗng chốc căng thẳng, tròng mắt đen cũng theo đó trở nên lạnh hớn.

"Anh làm sao vậy? Chuyện gì không vui?" Đỗ Nhược Đồng bàn tay dán lên gương mặt của hắn, dịu dàng hỏi.

"Em không phải sẽ thích Lưu Đạo Minh chứ?" Hắn trực tiếp hỏi, khẩn trương hơi nhếch môi.

Đỗ Nhược Đồng mở to mắt, phốc một tiếng bật cười.

Ánh mắt hắn thoáng qua một tia chật vật, bỗng chốc quay mặt đi.

"Anh ăn dấm chua nha." Cô không khách khí quay mặt hắn lại, dùng cái trán nhẹ cụng lấy chán hắn."Làm sao em có thể tùy tùy tiện tiện yêu người khác?"

Quan Chấn Ngôn nhìn ánh mắt mỉm cười của cô, đột nhiên ghen tị tự tại của cô. Là cô quá tự tin hay vẫn là hắn lo lắng quá mức ?

"Em mới phải là người nên ghen chứ." Cô thở dài một hơi."Anh hãy thành thật nói sau La bác sĩ, anh còn để tâm tới tình yêu không?"

"Anh cũng không ngốc đến nỗi để ngã lần thứ hai? Sau lần đó, anh liền không nói đến chuyện tình cảm, cho đến khi gặp em." Hắn mặc cho cô dựa vào trong khuỷu tay của hắn, coi hắn như gối đầu mà dựa lấy.

"Anh không nói chuyện tình cảm thì tại sao muốn kết hôn?"

"Bởi vì anh muốn có con." Trên thực tế"Cái hắn muốn vẫn là cô! Nhưng hắn không muốn cho cô biết hắn đối với cô có quá nhiều dụng tâm. Hắn quá quan tâm cô, quan tâm đến nổi không vì hắn quá cố chấp mà sợ hãi.

"Vậy tại sao anh lại chọn em là mẹ của con anh? Đừng nói với em, trước đây anh nói cái gì xinh đẹp, quen thuộc công việc xã giao, hiểu biết lễ nghĩa !" Cô cảnh cáo mà lắc lắc ngón trỏ với hắn.

"Có một lần, anh nằm mơ thấy ác mộng." Hắn giật giật khóe miệng, giống như là cười khổ."Trong mộng, một mình anh ở trên một hành lang dài thật lâu, thật lâu, anh vẫn lớn tiếng la lên, cũng không có người trả lời anh. Cho nên, sau khi tỉnh lại, anh muốn có một gia đình.

Bên cạnh có người, hoặc là tương đối sẽ không tịch mịch, cho nên anh bắt đầu thân cận, mà bộ dáng của em chính là kiểu anh thích ——" trên thực tế, hắn chỉ thân cận lần thứ nhất, đối tượng dĩ nhiên là cô.

Đỗ Nhược Đồng nắm chặt lấy tay hắn, vừa nghĩ tới thời điểm không giúp hắn, không có ai có thể cho hắn một cái ôm, cô cũng chỉ muốn yêu hắn nhiều hơn, đền bù cho hắn để hắn đi qua sự trống rỗng.

Thấy cô không có nói, thế là hắn tiếp tục nói: "Sau khi cùng em thân cận, anh mới vừa thâu tóm được một ngân hàng, mà gia đình của em cần tiền . Trong lòng anh nghĩ nếu cưới em, tính anh không muốn đối với hôn nhân cuộc hôn nhân của mình phí tâm, dù sao chúng ta đều theo như nhu cầu, cũng rất công bằng."

Đỗ Nhược Đồng nhíu mày, thủy mâu trong trẻo thẳng tắp nhìn hắn. DDDLLQDDD

"Đây chẳng qua là ý tưởng lúc đó của anh. Tình huống bây giờ khác nhau rất lớn ,không phải sao? Ánh mắt của anh cực tốt, chọn trúng em, không phải sao?" Quan Chấn Ngôn vuốt nhẹ tóc cô, cười nhạt với cô.

Đỗ Nhược Đồng nhíu mày càng sâu hơn, bỗng dưng cô rùng mình một cái, chợt tiến lên ôm cổ hắn.

Thân thể hắn cứng đờ một giây, nhưng bởi vì những ngày qua hắn cũng quen với cử chỉ làm nũng tựa như mờ ám của cô, cũng liền từ từ thư giãn xuống.

"Thế nào?" Hắn vỗ nhẹ lấy lưng cô..

"Em đột nhiên cảm thấy thật là đáng sợ. Nếu như mà em không có vì đoạn hôn nhân này mà nỗ lực, giữa chúng ta cả đời cũng sẽ giống như người xa lạ." Cô đem hắn ôm chặt hơn.

"Hoặc là, anh có dự kiến trước, anh hiểu rõ em sẽ đánh vỡ tầng băng mỏng này, cho nên mới cưới em về nhà ." Hắn như có điều suy nghĩ nhìn cô ở trong ngực.

"Em không tin anh biết trước ! Thỉnh thoảng khích lệ em một cái, lại không cái gì không tốt. Rõ ràng cũng là bởi vì em rất cố gắng, mới tạo ra mối nhân duyên tốt này—"

Reng reng... Bên trong phòng tiếng điện thoại vang lên, cắt đứt lời nói Đỗ Nhược Đồng.

"Uy." Đỗ Nhược Đồng hơi nghiêng thân, nhấn phím điện thoại nghe

"Nhược Đồng, mẹ cháu tới chơi." Bạch mẹ nói.

"À? !" Đỗ Nhược Đồng kinh ngạc nhìn Quan Chấn Ngôn một cái."Cháu biết rồi, cám ơn."

"Sao mẹ em lại chọn thời gian này tới?" Quan Chấn liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức —— mười giờ.

"Em cũng cảm thấy kì quái, em đi xuống trước, anh không nhất định phải xuống." Cô biết Quan Chấn Ngôn đối với mẹ cô không thèm nói nhiều nửa câu

"Anh tắm trước, lập tức đi xuống." Quan Chấn Ngôn kéo cô đứng dậy.

Đỗ Nhược Đồng ngửa đầu đối với hắn cười một tiếng."Vậy em ở dưới lầu chờ anh." Chẳng qua là, cô mới đi tới cửa hai bước, liền lại bị kéo vào trong ngực hắn.

"Mẹ em sẽ không suy nghĩ kỳ lạ chứ, lại muốn gả em cho nam nhân giàu hơn thôi" Hắn dùng cằm để lên đầu cô, hô hấp có chút dồn dập.

Đỗ Nhược Đồng mở to mắt, hoàn toàn không có cách nào tin tưởng hắn luôn luôn thông minh như vậy, thế nhưng lại nói ra lời nói càn này.

Quan Chấn Ngôn không được tự nhiên hạ cổ họng, bên tai bốc lên một tầng khí nóng.

"A...” Đỗ Nhược Đồng cười ngọt ngào ra tiếng, nhón chân lên cắn cằm của hắn.

Đầu tiên là Lưu Đạo Minh, hiện tại vừa cái nam nhân khác giả tưởng , thì ra cô khiến cho hắn có nhiều bất an.

"Đứa ngốc, em đã gả cho anh, tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không tái giá cho những người khác, hiểu không?" Đỗ Nhược Đồng nhìn kỹ mắt hắn, còn giơ cao tay phải lên thề

Quan Chấn Ngôn nặn ra nụ cười, nhưng vẫn không cách nào xóa đi vẻ thoải mái trong tim.

Cô giống như một suối nước, làm dịu tâm linh của hắn. Nhưng là, vô luận hắn như thế nào khép chặt lại bàn tay muốn giữ lại suối nước, nước vẫn từ ngón tay hắn chảy ra

Hắn biết suối nước sẽ không di chuyển, nhưng hắn vẫn không nhịn được sợ hãi những người khác cũng mơ ước muốn một ly nước suối.

Đỗ Nhược Đồng ngắm nhìn lông mi hắn nhăn lại, cô có chút lo lắng.

"Thế nào?" Cô ôm lấy mặt của hắn, dịu dàng hỏi.

"Không sao. Mau đi đi, đừng làm cho mẹ em đợi quá lâu." Quan Chấn Ngôn cầm lấy tay của cô đi tới cửa, thúc giục cô xuống lầu.

Hắn đứng ở cửa phòng, đợi bóng lưng của cô biến mất sau tầm mắt cô, hắn mới xoay người đi vào phòng tắm chuẩn bị tắm.

Chẳng qua là, hắn mới bước vào phòng tắm, cả người liền lo âu , hắn đang trong phòng tắm ven theo góc tường đi tới đi lui.

Mẹ của cô đến tột cùng là tới làm cái gì?

Mà hắn lại đang lo lắng mù quáng cái gì! Nếu như hắn lo lắng cô sẽ bị điệu bộ của mẹ cô ảnh hưởng, lúc đầu hắn cũng không nên cưới cô a!

Huống chi, hiện tại tình cảm của bọ họ rất thân mật, hắn vẫn còn lo lắng cái gì đây? Hắn là đối với chính mình không tin tưởng sao? Còn sợ hãi có thể sẽ mất đi cô?

Đột nhiên Quan Chấn Ngôn dừng lại hành động đi đi lại lại, hắn quyết định ——

"Mẹ, mẹ tới đây sao không gọi điện trước?"

Đỗ Nhược Đồng đi vào trong phòng khách, thấp giọng nói.

"Mẹ nghĩ dù sao các con cũng không ngủ sớm như vậy, cho nên để tài xế chở ta tới, dù sao cũng là thuận đường." Đỗ Giản Mỹ Tú vỗ vỗ bên cạnh ghế sa lon, mặt nở nụ cười kêu."Tới ngồi bên cạnh mẹ đây."

Đỗ Nhược Đồng theo lời ngồi bên cạnh bà, thần thái lại không chút nào buông lỏng.

"Làm sao lại mặc áo ngủ như vậy, coi chừng Chấn Ngôn cảm thấy con không nữ tính!" Đỗ Giản Mỹ Tú không cho là đúng nhìn ao màu xám tro trên người nữ nhi, quần thì rộng thùng thình

"Cái này cùng áo của Chấn Ngôn giống nhau, chúng con cùng nhau chọn."

"Không nghĩ tới tình cảm vợ chồng của các con lại mặn nồng như thế. Chấn Ngôn đâu? mẹ muốn cám ơn nó đã tặng cho mẹ vòng tay." Đỗ Giản Mỹ Tú lấm lét nhìn trái phải trong chốc lát.

"Anh ấy đang tắm, lập tức xuống."

"Nó không xuống cũng tốt, thấy mẹ lại không nói lời nào, âm trầm giống như quỷ." Đỗ Giản Mỹ Tú hạ thấp giọng nói.

"Mẹ! Anh ấy không giỏi xã giao mà thôi. Lần gặp mẹ lúc trước, cũng chưa có một lần thất lễ." Đỗ Nhược Đồng không vui sưng mặt lên.

"Tốt lắm, tốt lắm, không nói những chuyện không vui kia. Bạn bè của ba con là Mike từ nước mỹ mới trở lại, nói muốn tìm con cùng ăn cơm." Đỗ Giản Mỹ Tú cầm lấy tay cô, vòng tay Phỉ Thúy Quan Chấn đung đưa lấp lánh ánh sáng ở cổ tay.

Tâm Đỗ Nhược Đồng chợt lạnh, cuối cùng cũng biết mẫu thân tại sao tới cửa bái phóng(kính cẩn,thăm hỏi). Bởi vì mẹ tự biết không có cách nào ở trong điện thoại để cho cô có thể đáp ứng có mặt, cho nên mới phải muốn đối mặt nói cùng cô.

"Mẹ, con không đi, con bây giờ đã kết hôn." Đỗ Nhược Đồng cự tuyệt.

"Kết hôn cùng ăn cơm là hai chuyện khác nhau. Kết hôn, vẫn có thể có bạn bè!" Đỗ Giản Mỹ Tú lấy lòng cười.

"Mẹ biết rõ Mike đối với con có ý tứ, làm sao mẹ còn nói những lời như vậy? Mẹ lại nhận cái gì của Mike có phải hay không?" Cô hoài nghi nhìn mẹ.

"Mike mang túi sách Hermes(1 hãng túi nổi tiếng) đến tặng mẹ, nói phải đặt 1~2 năm mới có . Đó là tâm ý của nó, mẹ không nhận không được ——"

"Mẹ, con không muốn nói những lời nói khó nghe." Đỗ Nhược Đồng không khách khí cắt đứt lời nói của bà..., trực tiếp quay đầu lại.

"Mẹ chỉ là muốn nghĩ tốt thầm nghĩ tìm con ra ngoài ăn cơm, con bày cái gì sắc mặt cho mẹ xem, coi như mẹ thuận tiện tới hàn huyên với con một chút, hai mẹ con tâm sự cũng không được sao?" Đỗ Giản Mỹ Tú thấy nữ nhi lại muốn mở miệng dạy dỗ người, vội vàng thay đổi đề tài, thần thần bí bí mà đối với cô nói: "Đúng rồi, tối mai có tiệc, bác sĩ La Gia Lệ cũng sẽ đến."

"La Gia Lệ? Tại sao cô ấy cũng sẽ đến?" Đỗ Nhược Đồng hơi nhếch môi, đối với cái tên đó vẫn thật là ghét.

"Cô ta cùng tiên sinh Mike là bạn học thời đại học." Đỗ Giản Mỹ Tú lấm lét nhìn trái phải dưới, thấy bốn bề vắng lặng liền hạ thấp giọng nói: "Mẹ nghe đám phụ nữ, bạn bè của mẹ nói, La Gia Lệ chung quanh cùng con khoe khoang, cô ta cùng Quan Chấn Ngôn từng có một đoạn tình, là cô ta không cần Quan Chấn Ngôn, hắn mới cưới con. Đây là chuyện gì xảy ra?"

Đỗ Nhược Đồng đưa bàn tay đè ở dưới đùi, tránh cho mình nắm chặt quả đấm."Tốt, tối mai con cùng đi với mẹ." Cô muốn đi gặp lại La Gia Lệ. Cô sẽ không cho La Gia Lệ bất kì lời nói phỉ báng Quan Chấn Ngôn, không có gì sánh kịp với hắn!

"Ai da, mẹ cũng biết con sẽ không làm mẹ thất vọng, buổi tối, Mike nhất định sẽ thật cao hứng . Tên kia không lấy được con nhưng vẫn không từ bỏ ý định, không có có việc gì liền hỏi thăm tin tức của con ——" Đỗ Giản Mỹ Tú vừa mở miệng, không nhịn được liền giương cao âm lượng.

"Mẹ! Con đáp ứng đi với mẹ, mẹ đừng nói nữa, con không thích nghe những thứ này."

Đỗ Giản Mỹ Tú im bặt, nụ cười đột nhiên cứng ở trên mặt.

Khuôn mặt Quan Chấn Ngôn âm trầm, xuất hiện ở cửa phòng khách.

"Mẹ." Hắn thấp giọng kêu một tiếng.

"Xuống lầu rồi sao?" Đỗ Nhược Đồng cười đi về phía hắn, rất tự nhiên khoác cánh tay hắn.

Quan Chấn Ngôn yên lặng nhìn cô, đôi mắt lạnh lẽo không lộ ra bất kì tâm tình gì

"Chấn Ngôn, mẹ là tới cám ơn con đã tặng cho mẹ vòng tay Phỉ Thúy này , tất cả mọi người đều khen mẹ có con rể hiếu thuận." Đỗ Giản Mỹ Tú đảo miệng, cố gắng cười một cách tự nhiên.

Quan Chấn Ngôn không nói gì, Đỗ Nhược Đồng lo lắng đưa mắt nhìn hắn.

"Mẹ là tới tìm Nhược Đồng, tối mai theo mẹ đi tham gia một bữa tiệc, bạn bè. . . . "

"Em muốn đi sao?" Quan Chấn Ngôn không để ý Đỗ Giản Mỹ Tú, ánh mắt lạnh lẽo thâm trầm nhìn Đỗ Nhược Đồng.

"Đúng." Bởi vì có La Gia Lệ.

Quan Chấn Ngôn vừa nghe, tròng mắt lập tức bắn ra tia giết người. Hắn trừng mắt nhìn Đỗ Nhược Đồng, gân xanh dữ tợn ở cổ nổi lên. Một cỗ tức giận từ cơ thể hắn vọt lên, hắn giống như một trái bom, chạm vào có thể nổ ngay, một chút xíu gió thổi cỏ lay, cũng sẽ đưa tới thương vong nặng nề.

Đỗ Nhược Đồng nhìn hắn mang theo sự giận dữ, dĩ nhiên cô biết hắn đang mất hứng, nhưng cô không biết đến tột cùng là hắn mất hứng cái gì?

"Anh có muốn đi cùng mẹ con em không?" Cô ngửa đầu nhìn hắn, bàn tay đều dính vào trên cánh tay của hắn.

" Cái đó không có cần thiết." Quan Chấn Ngôn cố gắng không đẩy tay cô ra, bởi vì không muốn làm cho mẹ cô cho rằng tình cảm vợ chồng của bọn họ không tốt.

"Mẹ, chúng con có chút việc, mẹ chờ con một lát." Không muốn lại bị hỉ nộ vô thường của hắn ảnh hưởng, Đỗ Nhược Đồng kéo lấy bàn tay Quan Chấn Ngôn, không nói lời gì liền kéo hắn đến phòng ăn.

Quan Chấn Ngôn vừa thấy không có ai, lập tức liền kéo tay cô ra, đứng một góc cách xa cô nhất.

Đỗ Nhược Đồng sửng sốt, kinh ngạc nhìn hắn, ngay cả nhìn hắn cũng không liếc nhìn cô một cái.

"Anh có phải hiểu lầm chuyện gì hay không? Vậy anh nghe được cái gì?" Hắn nghe được tin tức của La Gia Lệ sao?

"Em lo lắng anh hiểu lầm cái gì? Sợ anh nghe đến cái gì?" Cánh tay Quan Chấn Ngôn khoanh ở trước ngực, thanh âm lạnh lẽo, tư thái nói chuyện giống như tùy thời đều có thể nhào tới trước, cắn bất kỳ người nào phản bội Quỷ Vương.

"Em không muốn đi gặp Mike ." Thanh âm của cô mềm xuống, phỏng đoán hắn để ý có thể là chuyện này.

"Mike là ai?" Lời nói châm chọc của Quan Chấn Ngôn hỏi ngược lại. Quả thật hắn nghe được một phần đối thoại giữa cô cùng mẹ.

“Mẹ cũng biết con sẽ không làm ẹm thất vọng”, “Mike nhất định sẽ thật cao hứng”. “Tên kia không lấy được con nhưng vẫn không từ bỏ ý định, không có có việc gì liền hỏi thăm tin tức của con ——". . . . .

Lời nói của mẹ cô giống như kim châm đâm vào tim hắn, máu tươi của hắn chảy ra.

Ác ma tự ti lần nữa từ chỗ sâu trong tâm hồn hắn nhẹ nhàng ra ngoài, không khách khí chút nào chiếm cứ mặt mũi của hắn.

Quan Chấn Ngôn liều mạng trừng mắt nhìn sàn nhà, sắc mặt một hồi xanh trắng.

Sao cô lại đáp ứng lời mời kia? Rõ ràng mẹ của cô muốn đem cô đẩy đến bên người Mike!

"Nhìn em——" Đỗ Nhược Đồng nghĩ bắt tầm mắt của hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn thủy chung đặt ở sau vai cô."Nếu như anh không nghĩ muốn cho em tham gia buổi tiệc ngày mai, làm ơn nói cho em biết”

Quan Chấn Ngôn một câu cũng không nói.

"Em nói lại một lần nữa —— em không phải là vì Mike mới đi! Nếu như mà em đối với hắn có hứng thú, ban đầu đã sớm gả cho hắn rồi !" Đỗ Nhược Đồng dùng kiên nhẫn cuối cùng của cô, ôn tồn nói.

"Ai biết được? Em đã thay đổi." Quan Chấn Ngôn hoàn toàn không có cách nào ngăn cản được lời nói cay nghiệt.

"Quan Chấn Ngôn!" Sự tức giận chợt đánh úp tới Đỗ Nhược Đồng, cô tức giận tới tứ chi phát run, lời phản bác cũng không nói ra được.

Trừng mắt hắn, nét mặt không chút máu dựa vào vách tường.

"Thu hồi lời của anh." Cô nói nhỏ, hoài nghi hiện tại mình đứng không phải trên mặt đất mà là lòng của mình.

"Cần gì chứ? Có lẽ sớm muộn gì câu nói kia cũng được kiểm chứng ." Quan Chấn Ngôn không phát hiện ra cô cái gì không đúng, bởi vì tức giận đang rực cháy mà hắn thủy chung không nhìn cô một cái.

Hắn sải bước đi ra ngoài phòng ăn, đi tới cửa trước đè xuống tiếng nói điện thoại "Vương thúc, cháu muốn ra ngoài."

‘‘ Anh đi đâu? Đã trễ rồi." tâm Đỗ Nhược Đồng hoảng hốt, cắn răng chống lên một tia hơi sức cuối cùng, đuổi theo.

"Bỏ bớt bộ dạng làm bộ làm tịch của em đi, đem trò diễn của em đến hôm nay thôi." Quan Chấn Ngôn lạnh lùng cười một tiếng, vẫn không có nhìn cô, bước nhanh ra khỏi cửa.

Đỗ Nhược Đồng đứng tại chỗ, huyết dịch toàn thân cũng đông lạnh thành băng.

Hai người thật vất vả mới dắt tơ hồng, làm sao sẽ nhanh như vậy liền đứt dây đây?

Mới vừa rồi trên lầu ân ái ngọt ngào, hiên tại hai người lại có vẻ căng thẳng, có vẻ vô cùng châm chọc.

Tại sao hắn lại phản ứng kịch liệt như thế? Chẳng lẽ hắn ghen cô cùng với Mike sao?”

Hoặc bởi vì nghe được ngày mai La Gia Lệ cũng muốn xuất hiện, cho nên lòng hắn hỗn loạn sao?

Đỗ Nhược Đồng ôm lấy mình, bắt đầu căng đau trên trán, nhìn chậu hoa đào hôm qua cô mới căm gần cánh cửa kia, bi thảm phát hiện ——

Cô không dám suy nghĩ.

Dù sao, vô luận cô bỏ ra bao nhiêu đi nữa, hắn luôn có biện pháp đem hảo tâm của cô thành lòng lang dạ thú, vậy cô cần gì phải tìm tội để chịu đây?

Cuộc hôn nhân này, đến tột cùng coi là cái gì đây!

Quan Chấn Ngôn trở lại phòng làm việc sau khi rời khỏi nhà, đóng cửa suốt 24h.

Tâm tình của hắn càng ngày càng hỏng bét, hắn trừng mắt bản báo cáo trong máy tính, cắn răng nghiến lợi, trên thực tế cũng là một chữ cũng không nhìn vào đi.

Hai giờ trước, hắn gọi điện thoại về nhà, Đỗ Nhược Đồng đúng là ra cửa.

Hắn ôm hi vọng trong lòng, hi vong cô sẽ tới trấn an hắn. Nhưng cô chưa có tới, mà hắn bắt đầu cảm thấy phòng làm việc lạnh đến nỗi khiến hắn đứng ngồi không yên.

Hắn cho là hắn đã có thói quen với nhiệt độ máy điều hòa lạnh đến thấu xương. Nào có thể đoán được, Đỗ Nhược Đồng mới tới chưa bao lâu, hắn cũng đã bị thay đổi .

Máy điều hòa để nhiệt độ ấm, mặc áo ngắn tay, cùng nhau ra cửa dùng cơm, hỏi han ân cần... Những thứ này nhìn như chuyện nhỏ không đáng kể, nhưng cũng ở trong lòng hắn, trong lúc vô tình, hắn đã bộc lộ rõ ra sự quan tâm bị kìm hãm đối với cô.

Quan Chấn Ngôn bỗng dưng rùng mình một cái, bởi vì quá lạnh mà cóng đến nhức đầu, nhưng hắn vẫn kiên trì không đi thay đổi nhiệt độ máy điều hòa.

Đỗ Nhược Đồng, thật là một nhân vật lợi hại.

Cô cùng La Gia Lệ thật khác, bởi vì cô so với La Gia Lệ tâm kế hơn!

Ngay tại lúc hắn tháo xuống phòng bị với cô thì cô thình lình cho hắn một đao.

Một đao kia cắm ở trong lòng hắn, cắm đến đau khổ, là chịu đau, nhưng hắn lại cố tình không dám nhổ. Hắn sợ sau khi nhổ đi, cô liền quay đầu bỏ đi.

Trời mới biết, hắn cả đêm đau khổ đến nỗi không thể chìm vào giấc ngủ!

Rõ ràng cũng biết đó là một bữa tiệc "Túy ông chi ý bất tại tửu" (có dụng ý khác) , tại sao cô lại không cự tuyệt?

"Mình tại sao lại không đứng trước mặt chất vấn cô!" Quan Chấn gầm nhẹ ra tiếng, muốn cho mình một quyền.

Bởi vì hắn không muốn nhìn thấy cô lộ ra bộ mặt giống La Gia Lệ! Cái gì cũng không hỏi, ít nhất còn có thể duy trì giả tượng nào đó a.

Quan Chấn Ngôn khép mắt lại, dùng bàn tay xoa nhẹ cái trán.

Cốc cốc.

Cửa bị gõ hai cái.

"Cút ngay ——"

Quan Chấn Ngôn gầm nhẹ một tiếng, trừng về hướng cửa.

Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, Đỗ Nhược Đồng mặc một chiếc đầm dạ tiệc màu vàng xuất hiện trước mặt hắn. Đầu tiên tim của hắn mừng như điên, tiếp theo lại bắt đầu đau khổ vặn vẹo.

"Em tới làm cái gì?" Sắc mặt hắn trắng bệch tựa như quỷ, cặp mắt lại hiện tia máu đầy thô bạo màu đỏ.

Đỗ Nhược Đồng không có nhận lời mà nói, ngay lập tức đi tới trước mặt hắn.

"Thế nào? Cưỡi lừa tìm ngựa, sau khi tương đối hoàn tất, còn phát hiện thì ra là con lừa xấu xí thích hợp với em sao?" Quan Chấn Ngôn châm chọc nói.

Đỗ Nhược Đồng mặt không chút thay đổi, vẫn như cũ yên lặng nhìn hắn.

Tối nay, lòng của cô đã vỡ, chính cô gánh chịu. Cô không muốn ở trước mặt hắn, lộ ra bất kỳ thần thái yếu ớt nào..

"Em hiện muốn đi gặp La Gia Lệ ." đôi môi Đỗ Nhược Đồng hé mở, ánh mắt như kiếm.

"Cái gì?" Tâm của Quan Chấn Ngôn bỗng chốc cả kinh, chẳng lẽ hắn đã tính sai phương hướng rồi sao?

"Anh không nghe lầm, tối nay ở bữa tiệc, La Gia Lệ cũng xuất hiện." Đỗ Nhược Đồng nhìn hắn không nói một câu, đóng chặt lấy môi ."Vừa nghe đến cái tên La Gia Lệ này, anh chính là không thích hợp. Anh còn thích cô ta, đúng không?" Cô phun ra một câu, lòng của cô liền cùng hắn kéo dài khoảng cách hơn.

"Người anh để ý là em, phải để anh nói bao nhiêu lần em mới chịu tin!" Quan Chấn Ngôn rống giận ra tiếng, tức giận đến ngay cả trên trán gân xanh cũng giương nanh múa vuốt cho thấy cơn giận của hắn.

"Em cần gì tin anh? Anh cũng không tin tưởng em, không phải sao? Không phải anh vẫn cho là, hiện mục đích của em là Mike sao?" Cô không có cách nào không cùng hắn gây sự, bởi vì nội tâm lửa giận, là giúp cô có động lực đứng ở chỗ này.

"Tối hôm qua tại sao em không nói rõ là muốn đi nhìn La Gia Lệ ——"

"Em nói, anh sẽ để em đi sao?" Cô bất đắc dĩ cười khô ra tiếng, cổ họng khô cạn giống như có ngàn vạn cây kim đang đâm tới.

"Anh...” Quan Chấn Ngôn muốn mở miệng, rồi lại ngậm miệng lại. Cô đang nổi nóng, mà hắn tự biết đuối lý, hắn còn có thể nói gì.

"Quan trọng là, coi như tối hôm qua em chưa nói, cũng không đại biểu anh có thể dùng ý tưởng tà ác nhất tới vặn vẹo em." Đỗ Nhược Đồng cúi đầu, hai tay đan lại với nha, tư thái nói chuyện giống như đang lầm bầm lầu bầu."Em đã là vợ của anh, anh rõ ràng còn cho rằng em muốn đi phàn long phụ phượng ( dựa dẫm vào người quyền lực), em không biết là anh đang vũ nhục em, hay đang vũ nhục chính mình. Nhất định phải chê cười em, đem em kết luận thành phản bội anh, anh mới có thể chịu cảm giác đau khổ sao" Đầu ngón tay của cô đâm thật sâu vào lòng bàn tay, lại không cảm giác được một tia thống khổ.

Quan Chấn Ngôn nhìn cô, đau lòng muốn chết, hắn biết mình nên cảm thấy may mắn vì cô vẫn còn để ý hắn. Nhưng, lần này, thế nhưng hắn lại bắt đầu hoài nghi mình đã hiểu lầm cô không lương thiện là thật không thích hợp

"Là anh nghi thần giả quỷ( đa nghi) rồi, xin lỗi." Hai tay của hắn vội vàng cầm bả vai cô.

Đỗ Nhược Đồng bỗng dưng ngẩng đầu, hắc bạch phân minh(đen trắng rõ ràng), con ngươi nhìn thẳng trừng trừng chống lại hắn."La Gia Lệ nói em chỉ là vật thay thế của cô ấy." Cô hỏi, thanh âm run rẩy.

"Dĩ nhiên không phải! Lời nói của nữ nhân kia có thể tin tưởng sao?" Coi như bị một phát súng lấy mạng, nét mặt so với hắn cũng không kinh hãi như bây giờ. Hắn không biết cô từ đâu nghe được lời đồn hoang đường như vậy!

"Em không có cách nào tin tưởng —— bởi vì La Gia Lệ nói với em một chuyện mà em không cách nào phủ nhận sự thật." Thân thể của cô suy yếu lắc lư , mặt mũi trang điểm thanh nhã cũng không cách nào che đi sự tái nhợt

"Chuyện thật gì?"

"Em cùng cô ấy mỉm cười có mấy phần giống. Trước kia anh và La Gia Lệ ở chung một chỗ, sau mới cùng em kết hôn. Ạnh nói em nên nghĩ như thế nào?" Cô cười khổ, vẻ mặt giống như là im lặng rơi lệ.

Quan Chấn Ngôn dùng sức lắc đầu, kích động lay động bả vai cô."Lúc ở đại học anh đã từng thấy qua em, em không phải đã quên chuyện này chứ? Anh và em biết nhau trước a!"

"Chắc không phải là anh muốn nói cho em biết, anh từ lúc học đại học liền bắt đầu thích em chứ?" Cô miễn cưỡng mỉm cười, chỉ cảm thấy hoang đường.

"Anh ——" ! Lời nói của Quan Chấn Ngôn ngậm trong miệng, nhưng không nói ra được. Cả ngày, dư âm của sợ hãi cùng thống khổ vẫn còn, hắn thật sự không có cách nào tự đem tâm của mình giao cho cô.

"Anh . . . . . Như thế nào?" Đỗ Nhược Đồng bi ai phát hiện mình lại để tâm đến hắn, cô còn muốn cho hắn có cơ hội giải thích.

"Không có gì." Hắn rũ vai xuống, thấp giọng nói.

"Thật không có chuyện gì sao?" Đỗ Nhược Đồng đẩy tay hắn ra, tự lẩm bẩm, ngồi xuống ghế sofa.

Cô thật muốn khóc —— hắn nghĩ phản bác lời nói La Gia Lệ , nhưng hắn vẫn liền một cái lý do nguyên vẹn đều không nói ra khỏi miệng.

Cô chậm rãi đưa tay lấy xuống đôi khuyên tai mà cô yêu nhất, tháo xuống dây chuyền ngọc trai chói mắt trên cổ, rút chiếc nhẫn ngọc trai trên tay ra.

Cô để đồ trang sức trên ghế sofa, cười khổ nói: "Thì ra là do em kiên định, chẳng qua tình cảm chỉ là một trò cười. Thôi, không sao, thật... Không sao...”

"Trải qua mấy ngày nay, anh bởi vì em mà thay đổi, em so với ai khác cũng nên biết rõ." Quan Chấn Ngôn đứng ở trước mặt cô, hi vọng cô có thể ngẩng đầu nhìn hắn một cái.

"Hiện tại cái gì em cũng không hiểu. Em không biết anh thay đổi là bởi vì em, hay là bởi vì em giống La Gia Lệ." Hiện tại cô chỉ hy vọng có thể tìm một chỗ mà yên lặng một chút.

"Anh nói rồi, em không phải là thế thân của cô ấy! Em đến tột cùng nghe có hiểu không?" Quan Chấn Ngôn mất khống chế rống to ra tiếng, bởi vì cô xa cách mà tâm hoảng ý loạn rồi.

Đỗ Nhược Đồng không gật đầu cũng không lắc đầu, cô chỉ là lặng lẽ ngồi đấy.

Quan Chấn Ngôn không nhận được đáp án, hắn cắn chặt răng, ánh mắt lạnh lẽo trừng mắt cô.

Nhất định hắn phải móc tim phổi, đem tự ái cùng tự ti của hắn, toàn bộ dâng đến trước mặt cô, cô mới chịu tin tưởng hắn sao? Hắn bình thường đối tốt với cô, cô tại sao tất cả đều làm như không thấy? !

Một sự tức giận đột nhiên xuất hiện, khiến hắn bực tức xoay người, đi tới một ngóc ngách cách cô xa nhất.

"Em muốn nghĩ như thế nào thì tùy em." Quan Chấn Ngôn nói.

Lúc này, bên trong phòng làm việc yên tĩnh giống như một tòa tử thành, không nghe được bất kỳ tiếng hít thở nào, không có bất kỳ tiếng di động vang lên, không có bất kỳ người nào mở miệng nói chuyện.

Đỗ Nhược Đồng nhìn sàn nhà màu đen, muốn khóc, nước mắt lại chảy không ra.

Lần này tốt lắm, cuối cùng cũng đem hắn bức đến thẹn quá thành giận đi!

Tại sao cô lại không thể nhẫn nại một lát? Coi như hắn vừa bắt đầu coi cô như thế thân của La Gia Lệ , lâu ngày cũng sẽ đối với cô sinh tình thôi.

Hết thảy lần này đến lần khác, cô kiêu ngạo không cho phép cô nén giận như vậy

Hết lần này đến lần khác, cô cho tới bây giờ mới biết —— kiêu binh tất bại ( đội quân kiêu ngạo, khinh địch chắc chắn sẽ thất bại), thì ra chính là như vậy.

Cô quá tự tin cho rằng có cố gắng sẽ có thu hoạch, lại quên tình cảm trong thế giới hoàn toàn không có đạo lý có thể nói. Trận đánh này, cô thua thảm thiết!

Đỗ Nhược Đồng kiêu ngạo mà ngẩng đầu lên, từ ghế sofa chậm rãi đứng lên, rốt cuộc cũng không có dũng khí hoặc hơi sức liếc hắn một cái.

"Em phải đi." Cô thấp giọng nói, giống như du hồn hướng cửa bay.

"Em...” Quan Chấn Ngôn trực giác mà kêu cô.

Đỗ Nhược Đồng dừng bước, tâm bỗng nhiên nhảy đến nơi cổ họng.

Quan Chấn Ngôn nhìn bóng lưng cô, vài lần há mồm muốn nói, nhưng cuối cùng lại không cách nào mở ra tâm của mình, bên ngoài là một hàng rào lớn

"Không sao, em phải đi thì đi thôi." Hắn nói.

Đỗ Nhược Đồng nhắm mắt lại, che đậy giọt nước mắt sắp hình thành trong mắt

Đủ rồi, cuộc hôn nhân này liền đến đây kết thúc thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.