Đại Địa Chủ

Chương 149: Chương 149: Thịt bò khô




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ba ngày sau, An Tử Nhiên đúng hẹn mang theo Vương đầu bếp và thê tử Chu lão hán đến quán trà của Tôn lão bản.

Chuyện mở tửu lâu hắn không định nhúng tay nhiều vào, cho nên hắn chuẩn bị noi theo tình huống của An Viễn huyền, để cho hai người tự mình phát huy.

Hai ngày trước Tôn lão bản cũng đã thu thập xong, chỉ chờ bọn hắn đến giao chìa khóa cho bọn họ là xong.

Quán trà đối diện.

Nam tử và thê tử của gã đứng ở trước cửa sổ lầu hai, xuôi theo cửa sổ nửa mở ở phía trước có thể thấy mọi chuyện phát sinh ở quán trà của Tôn lão bản.

An Tử Nhiên và Phó Vô Thiên không để cho bọn họ chờ lâu lắm, rất nhanh thì dẫn một đám người đến quán trà.

Bởi vì Vương đầu bếp và thê tử Chu lão hán đều có quan hệ với An gia, người hữu tâm chỉ cần điều tra một chút liền có thể tra được trên người Phó vương phủ, cho nên lần này bọn họ không dự định giấu diếm thân phận.

“Thế nào? Thấy là ai không?”

Thê tử Bao thị nghe phía bên ngoài truyền đến thanh âm, mơ hồ thấy rất nhiều người xuất hiện ở cửa quán trà, nhưng chính diện nhìn không thấy người, lập tức nóng nảy đến hỏi thăm.

Quán trà đối với bọn họ rất quan trọng, liên quan đến bọn họ có thể chân chính có chỗ đặt chân ở Trác gia hay không.

“Đừng quấy rầy, ta còn đang nhìn đây.” Nam tử nheo mắt lại nhìn chằm chằm một đám người vây vòng quanh hai người, hai người đưa lưng về phương hướng của gã, gã vẫn chưa nhìn thấy được mặt mũi của bọn họ, thế nhưng thẳng đến khi bọn họ đi vào quán trà, gã cũng không nhìn thấy được.

Nam tử thầm mắng một tiếng, thẳng thắn mở cửa sổ ra.

Bao thị lập tức hướng ngoài cửa sổ thăm dò, mọi người rất nhanh tiến vào quán trà, chỉ có rải rác mấy người ở cửa, không bao lâu liền tản đi.

“Quên đi, đến lúc đó lại tìm người hỏi thăm một chút là được rồi.” Nam tử rầu rỉ một hồi liền bỏ qua, vốn có thể chạy qua nhìn một chút, thế nhưng nếu Tôn lão bản phát hiện thân phận của gã, khó bảo toàn ông sẽ không nói cho người kia, gã còn muốn thần không biết quỷ không hay chèn ép bọn họ.

Bao thị lắc lắc đầu nói: “Nếu như dò la không được thì sao?”

Những người đó mới đến, nhất định sẽ có phòng bị.

Nam tử nhíu mày suy tư một hồi, đột nhiên bình vỡ không sợ mẻ nói: “Không thăm dò được cũng không sao cả, ta vẫn không tin lại không đấu cho bọn họ sụp đổ được, ta có thể đấu một Tôn lão bản sụp đổ, là có thể để cho bọn họ cũng cuốn gói rời đi, nói chung quán trà của Tôn lão bản ta là phải định rồi, dù sao phụ thân cho thời hạn còn có nửa năm.”

Nam tử lời thề son sắc không ngờ đến, đối diện nửa tháng sau khai trương một tửu lâu.

Bên kia, sòng bạc Bảo Hoa đã biết kế hoạch bọn họ nhắm vào chủ nông trường bò lại thất bại, bởi vì sự tình đã qua một đoạn thời gian, lại chậm chạp không thấy chủ nông trường bò sốt ruột, bọn họ liền biết chủ nông trường bò khẳng định đã tìm được lối ra.

Thế nhưng làm cho bọn họ kỳ quái chính là, mẻ thịt mới nhiều như vậy, khẩu vị của ai lại lớn như vậy, vậy mà có thể nuốt trôi nhiều như thế.

Tuy rằng không hiểu ra sao, thế nhưng làm bọn hắn hưng phấn là, người mua thịt này nhất định là người phía sau của sòng bạc Thiên Long, chỉ cần tra một chút trong khoảng thời gian này nhà ai mua vào số lượng lớn thịt tươi, hoặc là ăn vào đại lượng thịt tươi, cơ bản liền có thể xác định là ai.

Nhưng thời điểm khi mà bọn họ bắt đầu điều tra, lại phát hiện một chút dấu hiệu cũng không có.

Không có một gia đình nào đột nhiên có số lượng thịt tươi nhiều hơn, cũng không có một gia đình nào bắt đầu buôn bán số lượng lớn thịt tươi, tất cả yên ổn như bình thường.

Liên tiếp thất bại, Phó Nguyên Kiến cũng sắp phát điên rồi.

“Chúng ta cứ như vậy chung quy cũng không phải biện pháp.” Giang Thắng do dự nhìn biểu tình thịnh nộ của Kiến vương, từ lúc sòng bạc Thiên Long khai trương đến bây giờ, bọn họ cũng không thắng nổi một lần.

Phó Nguyên Kiến hừ lạnh nói: “Bản vương cũng không tin không tìm ra được, manh mối xương bò này thì sao, tra được như nào rồi?”

Giang Thắng trả lời: “Đối phương phòng bị thật cẩn thận, cho nên… vẫn chưa tìm được.”

“Phế vật, đã bao nhiêu ngày rồi, lại vẫn chưa tra ra được!” Phó Nguyên Kiến không nói hai lời liền tức giận mắng một câu, vốn tưởng rằng hạ thủ từ xương bò có thể nhanh chóng tìm ra hơn, xương bò chồng chất thành núi mục tiêu lớn như vậy, vậy còn để đánh mất.

Giang Thắng không dám vì chính mình nói chuyện.

Phó Nguyên Kiến thoáng nhìn La Dương đứng ở một bên không nói một lời, đột nhiên nói: “La Dương, theo ý kiến của ngươi, chuyện này phải làm sao?”

Nghe thấy tên mình, La Dương không dấu vết liếc nhìn sắc mặt Giang Thắng không được tốt lắm, gã bây giờ mới biết, có thể hẳn là may mắn Giang Thắng tiếp nhận vị trí của gã, nếu không bây giờ người bị mắng cẩu huyết lâm đầu chính là gã.

“Hồi bẩm vương gia, chúng ta trước vẫn luôn cho là người mở sòng bạc Thiên Long có thể là người từ bên ngoài đến, nhưng là bọn họ rõ ràng đối Quân Tử thành cũng rất quen thuộc, chúng ta tốt xấu gì cũng coi như địa đầu xà ở Quân Tử thành, không có đạo lý tra một người từ bên ngoài đến lại tra xét lâu như vậy mà chưa từng có manh mối, cho nên thuộc hạ cho rằng, có thể ngay từ đầu chúng ta đã nghĩ lầm rồi, đối phương rất có khả năng ngay từ đầu liền ngụ ở trong Quân Tử thành.”

Phó Nguyên Kiến cảm thấy gã nói có chút đạo lý, “Ngươi nói tiếp.”

La Dương nói: “Mấy lần chúng ta gây phiền phức cho sòng bạc Thiên Long, thế nhưng mỗi lần đều bị bọn họ hóa hiểm thành an, vương gia có còn nhớ, thời điểm chúng ta tìm Lý phường chủ kia gây phiền toái, Cung Vân đã từng mang theo thủ hạ nhúng tay vào chuyện này.”

“Đương nhiên nhớ rõ, khi đó ta còn hoài nghi có liên quan đến Úc gia, thế nhưng sau đó không phải là phái người điều tra theo dõi người Úc gia sao, cũng không có phát hiện vấn đề gì, cho nên mới hoài nghi có người mượn tay bọn họ đối phó chúng ta, khiến cho chúng ta hoài nghi đến trên người Úc gia.”

“Dạ, thế nhưng sau đó thuộc hạ suy nghĩ lại một chút, Úc Bá Phi là một người thông minh, chúng ta có thể nghĩ đến, hắn cũng nhất định có thể dự đoán được.”

Nhãn tình Phó Nguyên Kiến sáng lên, “Ngươi là nói, chuyện này rất có thể là Úc Bá Phi lợi dụng tư duy theo quán tính của chúng ta, sau đó làm cho chúng ta cho rằng không thể nào là hắn làm?”

“Chính là vậy.” La Dương dừng một chút lại nói: “Bất quá đây chỉ là suy đoán của thuộc hạ, có phải là người của Úc gia không còn phải đợi chứng thực, hơn nữa thuộc hạ có thể khẳng định một điểm, người kia rất có thể là người trong hoàng thất.”

Phó Nguyên Kiến nheo lại mắt, “Tốt, chuyện này liền giao cho ngươi đi làm.”

Nghe được câu này Giang Thắng liền cúi đầu.

La Dương nhìn hắn một cái, khóe miệng cong lên, “Vương gia, chuyện này vẫn là giao cho Giang Thắng đi, hắn ở phương diện này am hiểu hơn so với thuộc hạ.”

Giang Thắng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn gã.

Phó Nguyên Kiến trầm ngâm một chút, “Vậy được rồi.”

Giang Thắng một lát sau mới phản ứng lại được, “Thuộc hạ lĩnh mệnh.”

“Vương gia, còn có một việc.” La Dương thấy sắc mặt Kiến vương hòa hoãn không ít, dừng một chút liền muốn mở miệng.

Tâm tình Phó Nguyên Kiến quả thực tốt hơn một chút, “Chuyện gì?”

La Dương nói: “Tuy rằng sòng bạc Bảo Hoa là sản nghiệp kiếm tiền nhiều nhất dưới danh nghĩa vương gia, thế nhưng từ sau khi sòng bạc Thiên Long chen chân, thu nhập sòng bạc liền ít đi rất nhiều, mặc dù chúng ta luôn chiếu theo sòng bạc Thiên Long, nhưng vương gia cũng nhìn ra được, mặc kệ chúng ta có cố gắng thế nào, sòng bạc cũng không thể trở lại như trước đây được.”

Phó Nguyên Kiến biết gã muốn nói cái gì, đạo lý này y làm sao không rõ, y lập chí muốn làm ra một phen sự nghiệp lớn, nhưng là lại trong chuyện này té một vố nặng, chấp nhất đến bây giờ, y chỉ là không cam lòng, không muốn nhận thua mà thôi.

“Vương gia, khi cần chấm dứt nên chấm dứt.”

La Dương cho là hắn còn chưa có nghĩ ra.

“Được rồi.” Phó Nguyên Kiến không nhịn được xua tay, “Không cần nói nữa, ngươi nói ta đều hiểu, chuyện này ta tự có chừng mực.”

La Dương ở trong lòng thở dài một hơi, hắn chỉ sợ vương gia tâm háo thắng quá mạnh mẽ, không nên đụng phải tường nam mới bằng lòng quay đầu, hắn có một loại dự cảm, cho dù bọn họ tra ra người phía sau của sòng bạc Thiên Long, bọn họ cũng không có biện pháp làm thế nào tóm được đối phương.

“Vương gia, còn có chuyện của Trác gia, đại nhi tử Trác lão năm ngày trước có nói đến chuyện tình kia, chúng ta có cần hồi âm hay không?”

Phó Nguyên Kiến hơi suy nghĩ một chút: “Trác gia gần đây tựa hồ tranh đấu cũng thật lợi hại.”

La Dương nói: “Trác lão dù sao cũng đã già rồi, không có biện pháp lại chú ý nhiều, hai tháng trước, thuộc hạ nghe nói lão chuẩn bị giao quyền cho tử nữ, bất quá con cháu của lão nhiều quá, hết lần này đến lần khác đều là người có dã tâm, cho nên rất nhiều người tranh đoạt vị trí gia chủ, nghe nói một tháng trước Trác lão cho bọn họ một nan đề, để cho mỗi người bọn họ làm một phen sự nghiệp, trong mắt lão người nào làm được tốt nhất công việc đó là có thể có được công nhận của lão.”

“Trong mắt lão?” Phó Nguyên Kiến trào phúng cười, “Nói cho cùng còn không phải là nhi tử hoặc là tôn tử lão thích nhất mới có thể có được công nhận của lão, nếu không phải là nhi tử hoặc là tôn tử mà lão thích, vậy nói thẳng một câu gã làm không tốt, không phải có thể liền chối bỏ gã.”

Trò chơi của Trác lão chính là trò chơi văn tự, người chân chính thông minh liếc mắt là có thể nhìn ra.

“Trước chờ hai ngày rồi lại nói.”

“Dạ, vương gia.”



Phó vương phủ, Vương đầu bếp và thê tử Chu lão hán thí nghiệm rất nhiều ngày, rốt cuộc biết thế nào mới có thể làm ra thịt bò khô ăn ngon nhất.

Nói đến thê tử Chu lão hán, nàng làm đồ ăn sở dĩ lại ăn ngon như vậy, nghe nói có liên quan đến bí phương tổ gia nàng truyền lại.

Thê tử Chu lão hán gọi Khương Ngọc, tổ tiên nhà mẹ đẻ đã từng mở qua tiệm ăn, có người nói đã từng làm được rất lớn, cầm giữ chừng mười tiệm ăn thế nhưng sau lại nghe nói đắc tội một vị đại nhân vật, Khương gia mới bắt đầu xuống dốc, bất quá may mắn là, bí phương độc môn Khương gia vẫn còn lưu truyền đến nay.

Nếu nói bí phương độc môn nguyên là truyền nam không truyền nữ, nhưng đến thế hệ Khương Ngọc này, Khương gia chỉ còn lại có mình nàng là hậu bối.

Cha Khương Ngọc không muốn bí phương độc môn thất truyền, vì vậy đem truyền lại cho Khương Ngọc, bất quá có một điều kiện, tương lai nếu nàng lập gia đình, sinh ra nhi tử phải có một đứa họ Khương, sau đó đem bí phương độc môn truyền lại cho nhi tử của nàng, chỉ có như vậy, chính nàng mới có thể sử dụng bí phương.

May mắn là, Khương Ngọc sinh ra hai nhi tử.

Chu lão hán vẫn cảm thấy người thê tử gả cho y rất thua thiệt, cho nên sau khi biết chuyện này không nói hai lời liền đồng ý, Chu gia hắn là lớn nhất, trưởng bối nhiều năm trước cũng đã lìa đời, cho nên quyết định của y không ai phản đối.

Tửu lâu An gia mặc dù có thể phát triển, bí phương độc môn của Khương Ngọc là có công lao lớn nhất.

Lần này bí mật làm ra thịt bò khô, Khương Ngọc cũng ở bên trong tăng thêm bí phương của nàng, mùi vị so với thịt bò khô bán trên đường phố lớn ăn còn ngon hơn, khẳng định về sau, thịt heo khô lại chỉ có một bộ phận nhỏ.

Phương pháp làm ra thịt bò khô cũng không phức tạp, thời gian cũng không dài.

Bất quá bởi vì số lượng thịt tươi quá nhiều, Vương đầu bếp và Khương Ngọc hai đôi tay bận rộn đến chết đi sống lại, sau lại liền mời thêm một số người, tay cầm tay chỉ dạy, chỉ có bước điều chỉnh hương liệu cuối cùng mới là do hai người cùng nhau hoàn thành.

Nhóm thịt bò khô bí mật làm ra đầu tiên sau khi làm xong bọn họ đưa đến Phó vương phủ, ngày đó, tất cả hạ nhân vương phủ cũng đều được một cân thịt bò khô, bọn hạ nhân kích động đến thiếu chút nữa ra tay cướp đoạt.

Bản thân giá thịt bò vốn có chút đắt, thỉnh thoảng ném thử một chút tạm được, mỗi ngày ăn thì không được, cho nên thịt bò khô bí mật làm ra quý hơn, giá bán trên đường lớn một cân có thể đạt đến bốn mươi văn tiền, cao nhất phải đến sáu mươi văn tiền, đắt đến nhiều người căn bản mua không nổi.

Vương phủ phát thịt bò khô chất thịt không tệ, mùi vị ăn rất ngon.

Có mấy người thậm chí mừng rỡ phát hiện, một cân thịt khô bên trong xen lẫn rất nhiều loại mùi vị, tỷ như thịt bò khô ngũ vị hương, thịt bò khô ma lạt vân vân, không ăn được cay còn có thể đổi thành không cay.

Có một hạ nhân tính sơ lược một chút, giá một cân thịt bò ở trên phố bán đều hơn năm mươi văn tiền.

Sớm biết vương phi rất hào phóng, thời điểm qua đại niên (qua tết) đã nhìn ra được, lúc đó vương phi đưa cho bọn họ không ít vật phẩm lễ mừng năm mới và năm đến mười lượng bạc bất đồng làm lễ vật tân niên, rất nhiều hạ nhân đều rất cảm kích, bởi vậy càng thêm quý trọng phần công việc này ở vương phủ.

Sau năm ngày, đại bộ phận thịt bò khô ướp xong được An Tử Nhiên phái người đưa đến Xương Châu.

Xương Châu đang xây dựng rầm rộ, ngoại trừ mời nông dân công địa phương, có một phần là binh sĩ thủ hạ của Phó Vô Thiên, bởi vì có những công trình không muốn bị người ngoài biết, mà lượng cơm binh lính ăn so với nông dân công lại nhiều hơn, hơn nữa còn là người trong nhà, đối đãi với người trong nhà, An Tử Nhiên chưa bao giờ keo kiệt.

Giá thịt bò khô tuy rằng cao, nhưng hắn cũng không phải ra không nổi chút bạc này, huống hồ chờ công trình Xương Châu sau khi xây dựng xong, đại lượng cây đay đực tràn vào, hắn càng có thể thu vào hồi báo cao hơn.

Lại qua nửa tháng, tửu lâu An gia rốt cuộc khai trương.

Tửu lâu sau khi sửa chữa so với trước cao cấp hơn mấy lần, đặc biệt là cửa của tửu lâu, ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, để hấp dẫn khách hàng, An Tử Nhiên để cho người ta chú trọng tu sửa cánh cửa, bảng hiệu cũng là mời Phó Vô Thiên tự tay đề danh, chữ của y đại khí bàng bạc (hùng vĩ mạnh mẽ), người tinh mắt đều có thể nhìn ra người đề danh có công lực thâm hậu, văn nhân yêu thích thư pháp chỉ cần liếc mắt nhìn, trăm phần trăm sẽ bị hấp dẫn tiến vào.

Bên này tiếp đãi đến luống cuống tay chân, phu thê quán trà đối diện lại hộc máu, đợi hơn hai mươi ngày, bọn họ vậy mà mở một tửu lâu?

Chú thích:

Thịt bò khô ngũ vị hương

Kt quả hình ảnh cho

Thịt bò khô ma lạt:

Kt quả hình ảnh cho

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.