Cứu Vớt Vai Ác Kia

Chương 149: Chương 149: Sau khi tỉnh dậy liền bị từ hôn (ABO) 15




Lâm Uyên thật lâu không có nhớ lại khoảng thời gian tinh thần lực của hắn sắp tan vỡ. Từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm, mất đi sự khống chế lực lượng, trở nên cực kỳ yếu ớt, tùy tiện một Alpha cũng có thể đánh bại hắn, cơ giáp độc quyền của hắn cũng trở thành bài trí. Tinh thần lực tràn ngập nguy cơ, giống như một quả bom nổ chậm, không biết khi nào sẽ bùng nổ.

Hắn bởi vì tâm tình không thoải mái, một mình yên lặng không có mục đích đến gần Hãn Hải Tinh, ngoài ý muốn nghe được âm thanh giãy dụa ầm ĩ. Một đám người vây quanh một Beta gầy yếu, trong giọng nói tràn đầy không có ý tốt, hình như là đang uy hiếp Beta đem đồ vật trên người giao ra, không biết ai nhắc tới cái gì, một đám người cướp bóc mới phát hiện thân hình co rúm này, tóc đen che khuất đôi mắt, còn mang theo một cái kính gọng đen rất xấu xí thoạt nhìn không giống như Beta, làn da ngoài ý muốn trắng nõn nhẵn nhụi, nhìn kỹ so với Omega còn mềm mại hơn.

Môi trường xung quanh biên cảnh tinh rất khắc nghiệt, rất ít Omega sống ở đây và hầu như không thể nhìn thấy Omega. Phát hiện này, giống như giọt dầu rơi vào nước sôi, khiến nhóm người này rục rịch.

Lâm Uyên nhìn lướt qua liền đại khái đoán ra là chuyện gì, mỗi nơi đều có một ít bại hoại ỷ vào người đông thế mạnh như vậy. Lâm Uyên điểm quang não, thông báo cho quân phòng bị khu quản lý. Quân đội có trách nhiệm phải đối phó với vấn đề này. Bất quá trước khi xoay người nhìn thoáng qua, hắn nhìn thấy Beta nghiêng người tránh né lộ ra sườn mặt, vì thế ma xui quỷ khiến, Lâm Uyên thay đổi chú ý, đi tới.

“Tiểu tử này thoạt nhìn bộ dạng giống Omega, không nhìn mặt, thân hình còn rất giống.”

“Không bằng chúng ta xem nó như Omega mà dùng, thử xem nó có giống như thoạt nhìn hay không, có tư vị của Omega.”

Lời này vừa nói ra, nhất thời dẫn tới một mảnh âm thanh phụ họa hèn mọn.

Lâm Uyên vừa mới đi vào liền nghe được lời nói dơ bẩn như thế, chán ghét nhíu mày, nhìn thấy Beta kinh hoảng thất thố bả vai run rẩy, trong con ngươi trong suốt đen bóng như nai con tràn đầy kinh hoảng cùng sợ hãi, môi dưới đều bị chính y cắn rách, Lâm Uyên lại chú ý tới, mặc dù Beta này đang phi thường kinh hãi, tay lại che dấu bỏ vào trong túi, hẳn là một thanh kiếm laser phòng thân tinh xảo.

Trong mắt Lâm Uyên có thêm một phần tán thưởng, rõ ràng là tình huống không địch lại, nhưng Beta này không có ý thỏa hiệp cùng tự sa ngã, tuy rằng sợ hãi tuyệt vọng, nhưng trong mắt lại có một loại quyết tuyệt đồng quy vu tận, ngọn lửa trong mắt rực rỡ lấp lánh.

Mắt thấy có một bàn tay sắp chạm vào thân thể Beta, Lâm Uyên vung tay nhẹ nhàng ngăn lại, liền nghe thấy bên tai truyền đến tiếng kêu thảm thiết.

Lâm Uyên nghiêng đầu nhìn về phía Beta phía sau hắn, lúc này đang sững sờ mê mang nhìn hắn, bộ dáng thoạt nhìn có chút ngốc nghếch. Mắt điếc tai ngơ với tiếng kêu gào thảm thiết chung quanh, lực chú ý của Lâm Uyên đều tập trung vào Beta thoạt nhìn so với Omega còn gầy yếu mảnh khảnh hơn.

Beta dường như rốt cục phản ứng lại, trong mắt tràn đầy kinh hỉ, lóe ra ánh sáng chói mắt, bên miệng lại rụt rè giương lên một nụ cười, trốn ở phía sau hắn, khẩn trương bắt lấy một mảnh vạt áo nhỏ của hắn, trên mặt thế nhưng còn có sự ỷ lại cùng an tâm khiến hắn khó hiểu.

Đây là coi hắn như người tốt hăng hái làm việc nghĩa? Mới chỉ thấy một mặt liền dễ dàng tin tưởng hắn như vậy?

Lâm Uyên không coi ai ra gì, không đem bọn họ để vào mắt, cho dù là Alpha, cũng chỉ có một mình, một đám ô hợp tức muốn hộc máu, chen chúc mà lên, thề muốn cho 'tiểu tử thúi' không biết trời cao đất rộng một chút màu sắc.

Lâm Uyên hướng phía sau hắt cằm, ra lệnh nói: “Qua bên kia chờ.”

Beta rất nghe lời nhảy về phía sau vài bước, vẻ mặt tín nhiệm nhìn hắn.

Lâm Uyên đơn giản gọn gàng hất bay những người xông lên chỉ trong tích tắc, thân thủ gọn gàng, đánh thẳng vào chỗ yếu hại, Lâm Uyên tranh thủ thời gian nhìn về phía Beta, chỉ thấy ánh mắt Beta sáng lấp lánh đuổi theo thân ảnh của hắn, sùng bái trong mắt quả thực muốn tràn ra ngoài. Lâm Uyên trong lòng có chút buồn cười, cũng chỉ dùng thể lực thuần túy động thủ vài cái, liền sùng bái như thế, nếu như nhìn hắn điều khiển cơ giáp chém giết trên chiến trường, chẳng phải là muốn đối với hắn quỳ bái sao?

Lâm Uyên yên tâm quá sớm, hắn không ngờ trong tay một Alpha ngã xuống đất có một quả bom hạng nhẹ, thẹn quá hóa giận ném về phía Beta trốn ở một bên. Lâm Uyên biết rất rõ, tinh thần lực của hắn đang ở trong trạng thái mất cân bằng như đi trên băng mỏng, bất kỳ một chút ngoài ý muốn nào cũng có thể làm cho nó hỏng mất. Trong nháy mắt kia, dường như trở nên dài dằng dặc, Lâm Uyên rất thanh tỉnh biết cách làm của hắn rất không sáng suốt, không hề có lý trí gì đáng nói, nhưng vẫn dùng tinh thần lực, khởi động cơ giáp, bảo vệ cái tên Beta tóc đen mắt đen kia.

Cho dù hắn không dùng tinh thần lực khởi động phòng ngự, chỉ cần đánh lệch hướng quả bom, Beta kia nghiêm trọng nhất cũng chỉ là bị dư chấn của quả bom đả thương, cho dù thương thế nghiêm trọng cũng không đủ trí mạng, với nền y học tiên tiến như hiện nay cũng có thể chữa khỏi. Lý trí biết không thể động tinh thần lực, so với thương tổn của Beta, tổn thất của hắn càng lớn hơn, không thể khôi phục không cách nào nghịch chuyển, hắn lại vẫn cố tình làm như vậy.

Lâm Uyên thu hồi cơ giáp, mặt lạnh bước nhanh rời đi, lưu lại mấy tên lưu manh lăn lộn kêu rên trên đất. Rõ ràng là quân phòng bị tuần tra nên phụ trách công việc, hắn đường đường là thượng tướng, khi nào lại hạ mình đi quản lý chuyện bắt nạt bên đường?

Lâm Uyên đau đầu muốn nứt ra, nhưng từ bề ngoài nhìn không ra một tia manh mối, chỉ có mồ hôi lạnh trên trán hiện ra một chút manh mối. Beta vừa rồi thuận tay được hắn cứu, từ lúc hắn rời đi đã chạy theo phía sau hắn.

Lâm Uyên ngừng lại, quay đầu lại lạnh nhạt nói: “Nếu muốn tìm kiếm sự giúp đỡ, đi tìm quân tuần tra, trên đường phố còn có văn phòng cố định của bọn họ.”

“Em, em không tìm bọn họ. Em đang tìm anh.”

Tinh thần lực của Lâm Uyên như cuồng phong sóng lớn, giống như cơn lốc cuồng nộ cuốn lấy linh hồn hắn, mỗi một lần đều làm cho hắn đau đớn không muốn sống. Nếu là người bình thường bây giờ đã sớm đau đến mất đi thần trí, Lâm Uyên hiện tại chỉ muốn tìm một chỗ không người, không kiên nhẫn nói: “Tôi chỉ cảm thấy hứng thú với Omega.” Nói xong liền coi Beta như người vô hình, sải bước đi về phía phi thuyền của hắn.

Ở phía sau Lâm Uyên, “Beta” bị lớn tiếng rống lên cũng không có mất mát như trong tưởng tượng của Lâm Uyên, ngược lại còn đỏ mặt, thẹn thùng nhìn bóng lưng cao lớn đĩnh bạt của Lâm Uyên, nhỏ giọng lẩm bẩm: “A, em biết, lại không cần anh tự mình nói.”

Lâm Uyên đến phi thuyền liền chống đỡ không nổi ngã xuống, trong biển tinh thần của hắn là một mảnh hắc vụ quay cuồng, sóng biển màu đen rống giận quay cuồng, sóng gió mãnh liệt, phía trên có sấm chớp ầm ầm, cách đó không xa là một vách đá màu đen, một tấc cỏ cũng không mọc nổi, dõi mắt nhìn lại là vực sâu sương đen lơ lửng, lạnh băng, tuyệt vọng, hoang vu lan tràn vô hạn.

Một chùm ánh sáng chói mắt đột phá tầng mây nặng nề bắn vào, một cỗ tinh thần lực nhu hòa ấm áp cẩn thận từng li từng tí dò xét tiến vào, bao bọc Lâm Uyên, sóng lớn quay cuồng chậm rãi được bình ổn lại, không biết từ khi nào, mây mưa sơ tán, sấm chớp cũng biến mất.

Tễ Nguyệt khống chế chuẩn xác tinh thần lực của mình, chia làm từng sợi nhỏ quấn quanh Alpha, trấn an tinh thần lực cuồng bạo của Alpha.

Giống như một mảnh quang minh trong địa vực rộng lớn, cỏ mọc chim bay, sinh cơ bừng bừng, uy nghiêm mềm mại bao lấy tinh thần lực cuồng bạo tàn sát bừa bãi của Lâm Uyên. Lâm Uyên phảng phất lâm vào sào huyệt yên bình ấm áp, chậm rãi chải chuốt tinh thần lực còn sót lại của hắn, tinh thần lực dần dần trở về bình tĩnh.

Tễ Nguyệt nhìn vẻ mặt thả lỏng của Alpha thở phào nhẹ nhõm, vừa muốn lặng lẽ rời khỏi biển tinh thần của Alpha, thế giới vừa rồi thật vất vả bình tĩnh lại trong khoảnh khắc càng thêm hung tàn, một cỗ tư thế hủy thiên diệt địa, phảng phất như muốn xé nát hết thảy, bẻ gãy nghiền nát thổi quét mà đến.

Lông mày Alpha vừa mới dịu xuống lại gắt gao nhíu lại, tinh thần lực của Tễ Nguyệt tựa như một chiếc thuyền con đang ở trên sóng to gió lớn, nhỏ yếu đáng thương, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị trùng kích tan xương nát thịt. Nếu y bị cuốn vào trong đó không thể rời đi kịp thời, tinh thần lực của y sẽ sụp đổ tiêu tán, nhưng nếu lúc này y rời đi, tinh thần của Alpha chỉ có thể so với trước kia càng thêm tồi tệ, khó có thể xâm nhập thêm lần nữa. Lần đầu tiên không thể trấn an thành công, về sau càng không có khả năng.

Tễ Nguyệt trấn an nói: “Em không đi, em đều cho anh, đều là của anh.” Tinh thần lực của Tễ Nguyệt hóa thành điểm sáng, phiêu lạc tiêu tán trong biển tinh thần của Alpha, tựa như cam lộ trong vùng đất hoang vu, lại tựa như mặt trời mọc trong vực sâu, làm cho người ta vô hạn vui mừng, cực kỳ thoải mái.

Tinh thần lực giao hòa ảnh hưởng đến thân thể, khát vọng thân thể kết hợp.

Lâm Uyên trước khi lâm vào mê man cố gắng chống đỡ ý thức nhẹ giọng hỏi: “Em tên gì?”

“Em họ Tễ.” Tễ Nguyệt có chút khó xử, y chỉ là Omega, không để ý trong nhà ngăn cản đường xá xa xôi tới tìm Alpha của y, nhìn thế nào cũng rõ ràng là tới 'ngàn dặm đưa cúc hoa', thật sự quá mức xấu hổ. Chung quanh chỉ có hoàng thất là họ Tễ, Omega duy nhất họ Tễ chỉ có y, cho nên y chỉ cần nói họ, Alpha khẳng định liền hiểu được thân phận của y, Omega chưa lập gia đình của hắn, Tễ Nguyệt.

Tễ Nguyệt nhắm mắt lại, chui vào trong ngực Alpha, lỗ tai đỏ bừng bịt tai trộm chuông nghĩ, dù sao y cũng không nói rõ tên của y, Alpha không thể coi y đến là để 'ngàn dặm đưa cúc hoa'.

Tễ Nguyệt sau khi tỉnh lại có chút chậm chạp, đầu óc rất linh hoạt trước kia sau khi tinh thần lực tiêu tán tựa như bị một tầng sương mù che phủ, mẫn cảm với hoàn cảnh biến hóa xung quanh cũng mất đi. Tễ Nguyệt nhìn Alpha tuấn mỹ đang ngủ say, tiến lên vụng trộm hôn một cái, nhỏ giọng oán giận nói: “Đều tại anh, em hiện tại đều thành tiểu ngốc tử. Cho dù có người ở rất gần em muốn thương tổn em, em cũng không cảm giác được ác ý, cho nên sau này anh phải bảo vệ em thật tốt mới được. Hừ.”

Tễ Nguyệt mặc quần áo vào, thu thập cho Alpha, để cho hắn ngủ thoải mái hơn một chút. Không biết Alpha sau khi tỉnh lại sẽ nói gì với y, có thích Omega của hắn hay không, dự định khi nào cùng y kết hôn.

Đang lúc Tễ Nguyệt não bổ, phi thuyền truyền đến tiếng chuông báo động, “Cảnh cáo, có địch nhân không xác định đang tới gần. Cảnh báo có địch nhân không xác định đang đến gần.”

Tễ Nguyệt cuống quít chạy đến trước bàn điều hành, điều ra màn hình thăm dò, trên màn hình có chấm đỏ đang hướng về phía bọn họ. Bên cạnh tự động phát hiện thân phận, là một đám thành viên tinh đạo, tư liệu chi tiết bên trong đều được liệt kê ra, còn tự động khớp với một người trong số những người bị Alpha đánh lúc trước đã bị quân tuần tra bắt đi là quan hệ họ hàng.

Chết tiệt! Khẳng định không phải hướng về Alpha, nếu bọn họ biết thân phận Alpha, căn bản không dám tự chui đầu vào lưới của thượng tướng trong quân đội. Khẳng định là biết đám côn đồ kia lúc trước bị một Alpha xen vào việc của người khác đánh, sau đó báo cáo cho quân tuần tra, người nhà của người nọ đến báo thù.

Alpha hiện tại đang trong quá trình khôi phục, không thể bị quấy rầy, hơn nữa Alpha hiện tại rất yếu ớt, căn bản không chiến thắng được mấy tinh đạo này.

Tễ Nguyệt cắn răng, ngón tay thao tác phi thuyền, thiết lập chế độ tàng hình, mở ra phòng ngự cao nhất. Y hiện tại chỉ có thể thay đổi một ít chế độ cơ sở, không có tinh thần lực không thao túng được phi thuyền, cũng không dùng được vũ khí công kích tinh vi. Chế độ tàng hình cũng chỉ là tàng hình, phi thuyền không có khả năng thật sự biến mất, địch nhân tìm kiếm đến đây có thể phát hiện phi thuyền tồn tại.

Tễ Nguyệt trang bị vũ khí phòng thân của y, cuối cùng nhìn thoáng qua Alpha của mình, nhảy ra khỏi phi thuyền, đóng cửa phi thuyền lại.

Lâm Uyên đang mê man tựa như có cảm giác, trên mặt lộ ra một tia thống khổ giãy dụa. Thứ hắn trân quý nhất ở xa hắn, hắn muốn đứng lên, đem người nọ một lần nữa bắt trở về, gắt gao khóa vào trong ngực mới được.

Bất an cùng khủng hoảng lan tràn trong lòng hắn, dục vọng bảo hộ mãnh liệt làm cho Lâm Uyên trong trạng thái chưa tỉnh táo gian nan bò đến cửa phi thuyền, ngã ra khỏi phi thuyền, lại di chuyển đối với hắn mà nói tựa như một khoảng cách rất dài, nhưng dưới tình huống bình thường cũng chỉ là hai bước đi đường, liền triệt để hôn mê bất tỉnh.

Tễ Nguyệt cố gắng chạy theo hướng ngược lại, còn cố ý ném một quả bom hấp dẫn sự chú ý của bọn họ.

Tễ Nguyệt giãy dụa giống như bọ ngựa đánh xe, rất nhanh đã bị đuổi kịp, mấy thứ trên người y không tạo thành thương tổn cho đối phương, đối phương giống như mèo vờn chuột với y, nhìn y trước khi chết phản kháng yếu ớt. Đối phương trêu đùa đủ rồi, pháo năng lượng nhắm ngay y, Tễ Nguyệt chật vật đến cực điểm, không còn một tia khí lực chạy trốn, kiệt sực nằm sấp trên mặt đất, dùng dư quang tràn đầy quyến luyến cuối cùng nhìn thoáng qua phương hướng Alpha của y, Tễ Nguyệt hoảng hốt nhìn thấy dấu hiệu quen thuộc của quân kỵ sĩ, lâm vào hôn mê.

Hoàng phu nhìn Tễ Nguyệt được cứu trở về, một thân dấu vết bị lăng ngược, tinh thần lực sụp đổ, vạn phần hối hận lúc trước bọn họ ngăn cản Tễ Nguyệt. Nếu bọn họ không ngăn cản, mà phái quân đội bảo vệ Tễ Nguyệt đi, Omega sẽ không đối mặt với hiểm cảnh một mình đi ra ngoài. Omega nhỏ bé của hắn bướng bỉnh cỡ nào, hắn làm cha còn không biết sao.

Tễ Nguyệt một lòng muốn làm Omega của Lâm Uyên, sau khi tỉnh lại nên đối mặt với những chuyện này như thế nào. Tinh thần lực sụp đổ có lẽ chính là lúc ấy chịu không nổi đả kích, liều chết phản kháng mới tiêu hao. Hoàng phu run giọng, “Tiêu trừ trí nhớ của điện hạ, nó chỉ cần hoàn toàn không biết gì, vui vẻ là được.”

Trên mảnh đất kia hết thảy trở về bộ dáng ban đầu, tất cả dấu vết biến mất không còn, tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì. Qua một ngày, trong số đông đảo binh lính đến tìm thượng tướng, Quý Hạo Nhiên thành công phát hiện thượng tướng hôn mê bên cạnh phi thuyền, đưa người vào phòng trị liệu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.