Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

Chương 193: Chương 193: Năm năm.




Tuy chịu đựng lấy loại thống khổ vạn trùng phệ tâm, Diệp Thần y nguyên quật cường mà nhìn xem Đạm Đài Lăng.

Thần sắc thống khổ nhưng lại kiên định này của Diệp Thần, làm cho nội tâm hàn như băng sương của Đạm Đài Lăng thoáng có một ít xúc động.

- Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật? Từ vạn vật mà ngộ đạo, từ đại ái mà sinh đạo niệm?

Đạm Đài Lăng thì thào nhắc tới những lời này, giống như có điều ngộ ra, nàng trước kia lĩnh ngộ võ đạo chân nghĩa, so sánh với trong một câu bao gồm chân nghĩa này, phải kém sắc rất nhiều .

Trên thực tế, trong câu đạo gia học thuyết danh ngôn này bao gồm chân nghĩa mênh mông, Diệp Thần cũng chỉ là lĩnh hội một chút như vậy mà thôi, cũng không có khắc sâu như vậy, tựa như tích thủy tại biển rộng, nhưng mà một câu lời nói như vậy, ở Đạm Đài Lăng nghe tới, lại như cảnh tỉnh, như sấm bên tai!

Tay Đạm Đài Lăng nắm tam xoa kích run rẩy, trong đôi mắt lóe ra một tia mờ mịt, chẳng lẽ, mình cho tới nay kiên trì đại đạo là sai ?

- Nếu để cho ta năm năm thời gian, ta liền có thể chứng minh đạo của ngươi là sai !

Diệp Thần nhìn thẳng Đạm Đài Lăng, Đạm Đài Lăng ý nghĩ vừa động, liền có thể giết mình, hắn hiện tại ở trước mặt Đạm Đài Lăng thật sự quá nhỏ bé! Diệp Thần đánh cuộc, đánh cuộc Đạm Đài Lăng sẽ không giết mình, chứng kiến thần sắc của Đạm Đài Lăng, Diệp Thần biết rõ, Đạm Đài Lăng bị mình hù dọa . Thế giới này không có ai vì đạo lấy thư lập thuyết, đều là tự mình hiểu được, võ đạo của Đạm Đài Lăng cũng không có cao thâm như thế, Đạm Đài Lăng là vũ si, đau khổ truy tìm võ đạo chân nghĩa, bốn phía khiêu chiến cao thủ, bất quá là vì tăng lên tu vi mà thôi, cũng không phải là vì giết chóc! Chỉ cần mình có thể khiêu chiến tiềm lực của Đạm Đài Lăng, Đạm Đài Lăng sẽ không giết hắn!

- Thật là tức cười, năm năm, ngươi cảm thấy năm năm sau ngươi có thể đánh bại ta sao?

Đạm Đài Lăng nhìn Diệp Thần phía dưới, tuy trong lòng có chút khinh thường cùng không tin, nhưng thiếu niên phía dưới, dị thường khẳng định, có một loại lực lượng kỳ dị làm cho người tin phục, nhất là vừa rồi một câu giải thích đại đạo kia, dao động tín niệm cho tới nay của Đạm Đài Lăng.

- Ta cũng không có nói muốn đánh bại ngươi, ta chỉ nói là chứng minh đạo của ngươi là sai.

- Hai cái này có khác nhau sao?

Đạm Đài Lăng hừ một tiếng, chẳng muốn ở trên vấn đề này truy cứu đi xuống.

- Ta cho ngươi năm năm thời gian, ngược lại muốn nhìn ngươi, như thế nào chứng minh! Đến lúc đó, nếu như ngươi không cách nào chứng minh, ta liền giết ngươi.

Nhìn thoáng qua A Ly bên cạnh.

- Còn có con hồ ly này!

- Đừng mưu toan đào thoát, không trông nom hai người các ngươi chạy đến chân trời góc biển, ta đều đem các ngươi tìm ra.

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Đạm Đài Lăng sâu kín truyền đến.

- Năm năm sau, ta nhất định sẽ phó ước ! Ngươi uy hiếp ta có thể, nếu như ngươi dám động A Ly, ta liền tính tan thành mây khói, cũng muốn giết ngươi!

Diệp Thần giãy dụa đứng lên, lạnh lùng mà chăm chú nhìn Đạm Đài Lăng, Đạm Đài Lăng lần nữa nói muốn giết A Ly, triệt để đem Diệp Thần chọc giận.

- Giết ta? Ngươi có bổn sự này sao? tunghoanh.com là một lũ chó chuyên đi ăn cướp truyện của người khác

Đôi lông mày của Đạm Đài Lăng nhíu lại, bạch sắc sa lăng theo gió phiêu động.

- Trước khi không có đủ thực lực, tốt nhất không nên nói lời như vậy, đừng cho là ta thật sự không dám giết ngươi!

Đạm Đài Lăng nhìn xem ánh mắt quật cường tràn ngập sát ý của Diệp Thần, cho dù bị thương nặng như vậy, còn muốn giữ gìn hồ ly kia sao? Thật sự là cảm tình vô ý nghĩa!

Đạm Đài Lăng tay cầm tam xoa kích tỏa ra Thất Thải thần quang, lăng không mà đứng, sa lăng tứ tán phiêu đãng, làn da ngọc bạch ở trong đêm tối phát ra oánh trạch nhàn nhạt, giống như Nguyệt Cung tiên tử, toàn thân lộ ra một loại khí chất cao ngạo.

- Năm năm sau, ta sẽ đi tìm ngươi.

Diệp Thần đón ánh mắt hàn như băng sương của Đạm Đài Lăng, kiên quyết nói, cái nữ nhân cao ngạo này!

Diệp Thần biết rõ, mình bị Đạm Đài Lăng xem nhẹ , hắn hiện tại ở vào yếu thế, tuy hắn tuổi còn trẻ liền đạt đến thập giai, nhưng cùng Đạm Đài Lăng loại siêu cấp tồn tại này, còn là kém rất nhiều . Nếu không phải vừa rồi thần hồn mình rống giận kinh động Đạm Đài Lăng, lại tăng thêm học thuyết dọa người, Đạm Đài Lăng đối với lời của hắn nhất định là chẳng thèm ngó tới.

Bất kể như thế nào, năm năm! Năm năm thời gian này, nhất định phải trở nên càng mạnh, không thể để người xem thường!

- Ngươi cho rằng ngươi có bổn sự này, ta tùy thời xin đợi, ngươi tùy thời có thể tới Bắc Hải tìm ta.

Đạm Đài Lăng ngạo nghễ nói, Đạm Đài Lăng nàng, chưa bao giờ sẽ sợ bất luận kẻ nào khiêu chiến! Cao xử bất thắng hàn, nàng cũng đã thật lâu chưa bao giờ gặp đối thủ có thể chiến một trận.

- Hi vọng ngươi không để cho ta quá thất vọng!

Đạm Đài Lăng lăng không mà đi, thanh âm lượn lờ truyền đến.

Bạch sắc sa lăng theo gió vũ động, biến mất ở bên trong bóng tối vô tận.

Xèo xèo.

A Ly nước mắt lưng tròng mà nhìn xem Diệp Thần.

- A Ly, ngươi là đang lo lắng ta sao? Ta không sao, điểm ấy thương tích rất nhanh sẽ khôi phục!

Diệp Thần cười cười, sờ lên cái đầu nhỏ của A Ly, ngay cả là đối mặt loại cường địch Đạm Đài Lăng này, A Ly vẫn không có một chút lùi bước, điều này làm cho trong nội tâm Diệp Thần tràn ngập cảm động cùng yêu thương.

- Đạm Đài Lăng này là vũ si, say mê võ đạo, chỉ cần bắt được nhược điểm của nàng, nàng sẽ không giết ta, hôm nay nàng không động thủ giết ta, năm năm sau cũng giống như vậy, huống chi năm năm sau ta chưa hẳn không phải đối thủ của nàng.

Trong lòng Diệp Thần có một loại không cam lòng mãnh liệt, hắn không nguyện ý lại bị người xem thành loại tồn tại con kiến hôi!

Tựa như tiểu cô nương kia còn có gia gia của nàng, nếu như không có năng lực tự bảo vệ mình, đối mặt siêu cấp cường giả, liền sẽ như bọn họ đồng dạng, bất đắc dĩ chết đi! Đáng tiếc không có thể cứu bọn họ, Diệp Thần có chút ảm đạm.

Diệp Thần đối với đạo lĩnh hội, cũng không có khắc sâu như Đạm Đài Lăng, nhưng kiến thức của hắn, so với Đạm Đài Lăng loại vũ si này thì hơn nhiều, một câu đạo sinh nhất liền hù dọa Đạm Đài Lăng! Tuy thực lực bây giờ không bằng, nhưng Diệp Thần có một loại tự tin mãnh liệt, mình sớm muộn sẽ giỏi hơn Đạm Đài Lăng.

Diệp Thần phát hiện, mình đối với thế giới này, hiểu rõ được còn là quá ít, ngoại trừ nhân loại, yêu thú, yêu quái cùng huyền thú, còn có hải yêu, mặt khác dực xà này, cùng yêu thú, huyền thú bình thường tựa hồ cũng đại hữu bất đồng, nghe Đạm Đài Lăng nói hình như là cái gì thượng cổ dị chủng.

Thần hồn bị thương, huyền khí trong cơ thể cũng tiêu hao tám chín phần mười, Diệp Thần tranh thủ thời gian tĩnh tâm, huyền khí trong cơ thể chậm rãi vận hành.

Biên giới trấn nhỏ, trong bóng tối ba thân ảnh lặng yên mà tới, chiến đấu chấm dứt đại khái hơn mười phút sau, ba người Chu Duyên đã quay lại.

- Không nghĩ tới Đạm Đài Lăng này lợi hại như thế, hư không qua sông, thực lực không dưới Thiên Tôn cấp cường giả!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.