Cuồng Sóng

Chương 49: Chương 49: Từ đầu đến cuối




Editor: Meow

Hạ Hành cười: “Đến đến đến, phi công của [Cuồng sóng -21], Hoan thần của căn cứ khu Đông, chúng ta xứng đôi một cái? Nếu như không thành, vừa hay ai về nhà nấy, ai tìm mẹ nấy. A, không đúng, ông đây thực lực mạnh như thế, sao có thể không xứng với anh, này rõ ràng là hệ thống xứng đôi có vấn đề, hủy nó đi!”

Hà Hoan bật cười.

“Không thế nào, này mà anh cũng cười? Sao dễ chọc cười thế.”

“Vậy thử xứng đôi một lần?” Hà Hoan vừa cười vừa nói.

“Ai thử với anh một lần. Không có thử, chúng ta phải nghiêm túc xứng đôi.” Hạ Hành nói.

Hà Hoan nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, Hạ Hành cũng theo y tự điều chỉnh trạng thái của mình.

Khi hai người mở mắt ra lần nữa, vẻ mặt đều thay đổi.

Hà Hoan khởi động hệ thống động cơ chiến hạm, toàn bộ số liệu trong không gian sáng lên.

“Đối chiếu hệ thống cân bằng.” Hà Hoan nói.

“Hoàn thành đối chiếu, tất cả bình thường.” Hạ Hành đáp.

“Đối chiếu nguồn cung dưỡng khí.”

Hạ Hành nghiêm túc chăm chú nhìn vào bảng hệ thống, kiểm tra tất cả chỉ số, trả lời: “Hoàn thành đối chiếu, tất cả bình thường.”

“Đối chiếu hệ thống động cơ.”

“Hoàn thành đối chiếu, tất cả bình thường.”

“Bổ sung năng lượng dự trữ khiên năng lượng.”

“Hoàn thành bổ sung. Năng lượng dự trữ trăm phần trăm.”

Hà Hoan hơi chau mày, dùng thanh âm nghiêm túc trịnh trọng nói ra câu kia: “Bắt đầu kết nối hệ thống phi công cùng hệ thống pháo thủ.”

“Đã tiếp nhận, bắt đầu kết nối.”

Hai người cùng đeo thiết bị kết nối hệ thần kinh lên, bắt đầu kết nối hệ thống.

Chỉ thấy có đường sáng màu đỏ cùng màu xanh giao nhau trên màn hình lớn, dung hợp lẫn nhau, hai người cũng bắt đầu điều khiển hệ thống kết nối.

A Nhược đang ngồi ngoài chiến hạm kiểm tra số liệu chắc muốn điên rồi.

“Trời ơi! Họ đang xứng đôi! Đang xứng đôi!”

Một kỹ sư máy quay đầu lại hỏi: “Xứng đôi cái gì cơ! A Nhược, chị khùng à?”

“A Nhược làm gì vậy, bình tĩnh lại coi?” Một nhân viên đang bảo trì hệ thống cũng dừng lại công việc trong tay, nhìn phía A Nhược.

“Là Hà Hoan cùng Hạ Hành! Họ đang làm xứng đôi phi công cùng pháo thủ!” A Nhược trợn tròn mắt, muốn điên đến nơi rồi.

“Gì gì? Chị không nhìn lầm chứ?”

Hơn mười nhân viên công tác đang vây quanh bảo dưỡng [Cuồng sóng -21] đồng loạt nhìn về phía màn hình của A Nhược.

Số liệu kết nối của hệ thống phi thông cùng hệ thống pháo thủ không ngừng tăng cao.

“30%... có thể đuổi kịp tốc độ phản ứng của Hoan thần đến đây thật không dễ dàng!”

“35% rồi, đừng dừng... đừng có dừng...”

“40%, vẫn còn lên! Đậu móe...”

Ngay lúc đó, điện thoại văn phòng trung tướng Lạc Thiên Hà vang lên, thư ký của ông nhận điện thoại, cực kì ngạc nhiên, nhanh chóng nhìn về phía Lạc Thiên Hà nói: “Thưa ngài, [Cuồng sóng -21] đang tiến hành kết nối hệ thống phi công cùng pháo thủ... độ xứng đôi đã vượt qua 60%.”

Lạc Thiên Hà sửng sốt, đặt văn kiện trên tay xuống, lập tức đưa tay mở hệ thống quản lý nội bộ, xem số liệu của [Cuồng sóng -21].

Ông ngạc nhiên nín thở nhìn độ xứng đôi đã đến 72%.

Số liệu vẫn đang không ngừng lên cao.

Hứa Xung đang dẫn Ngôn Dụ Phong và Diệp Dương đi tham quan phòng huấn luyện thể năng, bỗng quang não rung lên, pháo thủ của hắn gọi điện đến.

“Ô, cục cưng, sao nay rảnh gọi cho anh thế?”

“Hứa đội! Họ đang xứng đôi! Đang xứng đôi!”

Hứa Xung chợt nghe được câu không đầu không đuôi: “Ai xứng đôi với ai!”

“Hà Hoan! Là Hoan ca cùng Hạ Hành xứng đôi! Ôi mẹ ơi! Vượt qua tám mươi phần trăm!”

Theo một tiếng “Ôi mẹ ơi” này, xung quanh bỗng không hẹn mà cùng hoan hô.

“80% rồi!!”

“[Cuồng sóng -21] có thể khởi động rồi!”

“Trời ạ! Cuối cùng thì tâm nguyện đời tôi đã được thực hiện!”

Hứa Xung quay đầu, mới phát hiện rất nhiều người đều chú ý đến chuyện này.

“Sao thế?” Ngôn Dụ Phong hỏi.

Hứa Xung ngơ ngác nói: “Độ xứng đôi của Hà Hoan và Hạ Hành đã vượt qua 80%... [Cuồng sóng -21] có thể khởi động...”

“Nhưng không phải Hà Hoan vẫn luôn một mình hai vị trí phi công và pháo thủ sao? Tôi biết có người có thể xứng đôi cùng y là một kỳ tích, nhưng độ xứng đôi 80% cũng chỉ miễn cưỡng khởi động được chiến hạm mà thôi.” Ngôn Dụ Phong không hiểu lắm.

Vào thực chiến, e rằng còn không bằng Hà Hoan một người thao tác hai hệ thống, ít nhất hai vị trí này có thể được kết nối liền mạch không kẽ hở.

“Không... không không, [Cuồng sóng -21] là chiến hạm tân tiến nhất hiện nay. Một mình Hà Hoan điều khiển, nếu muốn bảo đảm độ bắn tỉa chính xác, nhất định phải hạ thấp tốc độ của mình. Người bên kỹ thuật đã từng tính toán, nếu Hà Hoan có thể có một pháo thủ xứng đôi với mình, dù chỉ là 80%, thì tốc độ của [Cuồng sóng -21] có thể sẽ nhanh hơn bây giờ 1.1 lần. Đừng thấy nhích từng 0.1 như thế mà xem thường, trong thực chiến...”

Không chờ Hứa Xung nói xong, Ngôn Dụ Phong đã hiểu rõ ý nghĩa trong đó: “Chỉ cần nhích thêm 0.1 lần tốc độ, đã đủ để thoát chết trong gang tấc, cũng đủ để vòng về tiêu diệt đối thủ.”

“Tiên sư cái tên Hà Hoan chết tiệt, trước đây nhiều người xứng đôi cùng như vậy, chỉ có vài người là lên được quá 60%. Sao tự dưng hôm nay nhảy một cái lên 80%.” Hứa Xung vò mạnh tóc, cả người đều như chìm trong mộng.

“Cậu sao thế?” Ngôn Dụ Phong đẩy hắn một cái.

“Tôi cảm thấy không ổn lắm rồi. Chắc chắn sau này diễn tập sẽ bị y treo lên đánh mất thôi!” Hứa Xung cực kỳ đau khổ.

Lúc này, bên tai Hà Hoan cùng Hạ Hành đều vang lên thanh âm nhắc nhở của hệ thống: [Hoàn thành xứng đôi, có muốn khởi động thiết bị đẩy và rời cổng truy nhập không?]

Hai người đồng thời mở mắt, nhìn độ xứng đôi được hiển thị: 87.2625%.

Khóe miệng của họ đều vương ý cười, không hẹn mà cùng nhấn [Đồng ý].

[Cuồng sóng -21] bắt đầu chuyển hướng, tất cả nhân viên công tác đều rời sang lối đi khác, cổng truy nhập chầm chậm mở ra, ngoài kia là một mảnh hoang vu trắng bạc cùng không gian vũ trụ cô độc.

Thiết bị đẩy nhả một dòng khí, [Cuồng sóng -21] xông ra ngoài, nháy mắt lướt qua tầm mắt mọi người.

“A —— khởi động thật rồi! Khởi động rồi!” A Nhược nhìn qua độ xứng đôi cuối cùng, kích động run run, “Tám mươi bảy phần trăm! Là tám mươi bảy phần trăm!”

“Ông trời của tôi ơi, tôi còn tưởng rằng [Cuồng sóng -21] mãi mãi là pháo lép[1]! Thật không ngờ hôm nay nó đã được thắp sáng!”

[1] đã giải thích ở chương 5

“Nó bay ra ngoài! Nó thực sự bay ra ngoài!”

Đông đảo nhân viên công tác, bất kể là nhân viên kỹ thuật, nhân viên quản lý hay là nhân viên bảo trì hệ thống, đều cùng ôm nhau mừng đến phát khóc.

“Vẫn luôn nghĩ chiếc chiến hạm siêu việt loài người này sẽ mãi mãi không thể phát huy tác dụng!”

“Mau đi báo cho kỹ sư Lâm! Ngài ấy là tổng thiết kế của chiếc chiến hạm này đấy! Cuối cùng thì chiến hạm của ngài cũng đã được hai người lái bay ra ngoài rồi!”

Qua không lâu lắm, mấy nghiên cứu viên mặc áo blouse trắng đẩy một người ngồi xe lăn đến.

Ngồi trên xe lăn là vị tổng thiết kế của [Cuồng sóng -21] - Lâm Hàm.

Ông mới bốn mươi lăm nhưng đã đầu đầy chỉ bạc, lúc nghe được tin này xém thì ngã trên xe lăn xuống.

“Giúp tôi... Giúp tôi kết nối với Hà Hoan... nhanh nhanh đi!” Tay Lâm Hàm run run nâng lên.

“Đừng kích động kỹ sư Lâm! Giờ [Cuồng sóng -21] vẫn đang vận hành song song hai hệ thống, đã bay quanh một vòng mặt trăng rồi!” A Nhược đưa số liệu cho Lâm Hàm nhìn.

Lúc này, hai người Hà Hoan Hạ Hành vẫn đang vui sướng tràn trề bay qua dãy núi, đồng bằng, hố thiên thạch trên mặt trăng.

Hệ thống xử lý của chiến hạm sẽ đưa những thứ trong hiện thực chỉ tồn tại một giây hoặc thậm chí là một phần mười giây tiến hành phân giải thông qua thiết bị kết nối với hệ thần kinh, để cho những bộ phận khác của đại não tiến hành phân giải thông tin, một giây tiếp theo là thời điểm dành cho đại não của các thao tác viên tiếp nhận, chỉ cần một giây đến ba giây, các thao tác viên sẽ có đầy đủ thời gian để tiến hành phản ứng.

Này được gọi là “Thời gian tương đối của não bộ“.

Hạ Hành thấy được rất nhiều cảnh tượng mà trước đó khi còn lái máy bay vận tải chưa từng để ý.

Ví như bóng mờ từ dãy nũi như một bức vẽ đặc biệt, khi thì nhìn như một chú sư tử đang phi nước đại, lúc lại giống như bên sườn mặt thâm tình.

Hắn cảm thấy tất cả thật đặc biệt.

Đặc biệt hơn là, hắn có thể cảm nhận được Hà Hoan từ trong não mình.

Ví như lúc Hà Hoan chuyển hướng, không cần một lời nhắc nhở, Hạ Hành đã tự biết phải tự chuyển nòng súng đến vị trí nào.

Lúc này, bên tai hai người vang lên thanh âm Lâm Hàm.

“Hà Hoan, Hà Hoan có nghe thấy tôi nói không?” Lâm Hàm rất kích động, qua tín hiệu cuộc gọi vẫn có thể cảm nhận được sự rung động ấy.

“Lâm Hàm, tôi có thể nghe thấy.” Hà Hoan đáp, “Có nhiệm vụ kiểm tra gì sao, xin chỉ thị.”

“Nghe rõ, tại hố thiên thạch số 721 có một lốp xe bị bỏ. Là cái bị bỏ lại của chiếc xe lấy mẫu thứ Tư tuần trước.”

“Tôi nhớ.”

“Các cậu thử dùng hết tốc lực bay qua cái hố thiên thạch kia, để pháo thủ của cậu nhắm bắn trúng cái lốp xe kia! Tôi muốn đo độ sai lệch bao nhiêu.” Lâm Hàm nói.

“Đã rõ.”

Các kỹ sư cạnh Lâm Hàm đều nhìn không chớp mắt số liệu trước mắt.

“Kỹ sư Lâm... cái lốp xe bị bỏ đi kia quá nhỏ, tốc độ hết tốc lực của [Cuồng sóng -21] quá nhanh, đây còn là lần hợp tác đầu tiên của Hạ Hành với Hà Hoan, không chắc có thể bắn trúng.” A Nhược nhỏ giọng nói.

Cô biết kỹ sư Lâm có bao nhiêu mong đợi ngày Hà Hoan có pháo thủ, hy vọng càng nhiều thất vọng càng lớn, cô lo lắng nếu Hà Hoan cùng Hạ Hành biểu hiện không tốt, kỹ sư Lâm sẽ không chịu nổi.

“Nếu lốp xe bất động còn bắn không trúng, thì sao có thể bắn trúng kẻ địch đang di động chứ?” Lâm Hàm nắm chặt tay, ông rất hồi hộp, còn căng thẳng hơn cả người điều khiển chiến hạm trực tiếp là Hà Hoan.

[Cuồng sóng -21] xẹt qua hố thiên thạch với tốc độ cực nhanh, chỉ thấy cát bụi ở đáy hố nhẹ nhàng chấn động, mà cái lốp xe bị vứt bỏ đó đã bị đạn bắn xuyên.

“Được rồi! Được rồi! Kỹ sư Lâm, độ sai lệch là không. Họ bắn trúng! Hơn nữa ngài biết họ bắn trúng nơi nào không? Là cái đinh ốc đó! Cái đinh ốc nhỏ như vậy đó!”

Lâm Hàm ngẩn người, nói với Hà Hoan: “Hà Hoan, chúng ta lại kiểm tra thêm một lần nữa.”

Ai ngờ thanh âm mang ý cười của Hà Hoan truyền đến: “Pháo thủ của tôi nói, bất kể tôi lái nhanh bao nhiêu, thì em ấy đều có thể nắm chắc trăm phần trăm bắn trúng các vật thể tĩnh. Giờ chuyển sang vật thể động đi.”

Giờ Hạ Hành như bị khơi dậy thú vui rồi, bất kể Hà Hoan bay đến nơi nào hắn đều có thể kiếm được thứ gì đó bắn một phát.

Gì mà hòn đá cứng bao nhiêu, mấy cái cờ ký hiệu của các đội nghiên cứu khoa học, hay chỉ cần là mấy vật đứng, đều bị Hạ Hành bắn rớt.

Lâm Hàm nhìn về tất cả người ở đây, kích động nói: “Có cái gì động không? Máy bay không người lái?”

“Bắn xuyên máy bay không người lái cũng vô dụng!”

“Thế xe trắc địa mặt trăng?”

“Kỹ sư Lâm! Ngài còn muốn bắn xe trắc địa! Bắn xong giáo sư Trần bên thăm dò địa chất sẽ qua liều mạng với ngài đó!”

“Thế còn cái gì động để bọn họ đánh đâu!” Lâm Hàm kích động cuống cuồng.

“Hay là... trực tiếp diễn tập thực chiến đi?” A Nhược thuận miệng nói một câu bắn trúng hồng tâm Lâm Hàm.

“Đúng! Diễn tập thực chiến! Kêu Hứa Xung dẫn theo tiểu đội của hắn đi chặn [Cuồng sóng -21]!” Lâm Hàm vội vàng nói.

Ngay lúc đó, Hứa Xung nhận được thông báo diễn tập lâm thời, chỉ có thể thả Ngôn Dụ Phong và Diệp Dương đứng đó, mình chạy đi tập hợp đội.

“Mịa! Vừa nói không muốn lúc diễn tập bị treo đánh, sao giờ phải đi diễn tập rồi!” Hứa Xung cảm thán cuộc sống không còn gì luyến tiếc.

Hắn dẫn theo pháo thủ của mình vào khoang. Phòng ngự sư cùng chữa trị sư đã vào sẵn vị trí.

“Sao đột nhiên diễn tập thế ạ? Muốn chúng ta làm cái gì đây?” Pháo thủ của Hứa Xung vẫn lơ mơ chưa hiểu tình huống.

“Còn có thể làm gì? Bồi thái tử đọc sách đó!” Hứa Xung cười lạnh nói.

Phòng ngự sư cùng chữa trị sư sau lưng nhanh chóng hiểu rõ.

“Là muốn chúng ta đi làm đối thủ của [Cuồng sóng -21] test thử ha?”

“Mấy phút trước vừa nghe nói Hà Hoan có người xứng đôi?”

Hứa Xung đáp: “Đúng vậy! Đi, đi xem xem chiến hạm tối tân nhất phát huy toàn công suất. Đừng có làm mất mặt nhé!”

Sau một phút chuẩn bị, Hứa Xung dẫn ba chiếc chiến hạm khác rời căn cứ, lần theo [Cuồng sóng -21]

Hạ Hành đang bắn phá lung tung chợt phát hiện hệ thống của mình từ màu đỏ thành màu xanh lá cây.

Hắn liền ồn ào: “Hà Hoan ơi, có chuyện gì thế? Sao em xả đạn mà không trúng nữa rồi?”

Hà Hoan đưa tay vuốt đầu hắn: “Diễn tập kiểm tra. Hứa Xung sẽ đến đây vây công chúng ta. Đạn năng lượng phải đổi thành tia laser. Không phải em luôn muốn bắn Hứa Xung thành cái sàng à?”

“Hắn đã từng cười nhạo anh đúng không?” Hạ Hành hỏi.

“Cười nhạo anh cái gì?”

“Cười nhạo chế giễu anh là pháo lép, nếu không còn có thể cười cái gì?” Hạ Hành nói.

“Còn có thể là ghen tị anh kéo dài.” Thanh âm Hà Hoan mang ý cười.

“Anh có thôi đi không.” Hạ Hành nói, “Nhìn bộ dạng kia của Hứa Xung hẳn là không cười nhạo anh đâu. Mà là bị anh đùa giỡn không ít lần. Thôi thì em đổi chiến lược, không bắn hắn thành cái sàng nữa.”

Vừa dứt câu, bỗng có năm sáu phát đạn đánh lén bắn vào khoang thể của họ.

Hà Hoan thi triển kỹ năng thần, hai người tránh được dưới tình huống hoàn toàn không hề dịch chuyển khiên năng lượng!

“Đậu má, sao không nói năng chào hỏi gì đã đánh lén rồi?” Hạ Hành khó chịu nói.

“Hắn biết đánh không lại, nên muốn tiên phát chế nhân.” Hà Hoan cười nói, rõ ràng không để đối thủ Hứa Xung này vào trong mắt.

Ba chiếc chiến hạm hỏa tốc vây công [Cuồng sóng -21].

[Phượng hoàng zero] của Hứa Xung giỏi truy lùng và đánh lạc hướng, nhưng giờ tốc độ của [Cuồng sóng -21] nhanh hơn trước rất nhiều, Hứa Xung tỏ vẻ có lòng nhưng không đủ lực.

Hai chiếc chiến hạm khác tụ đến từ hai phía, nỗ lực vây chặt [Cuồng sóng -21], Hà Hoan và Hạ Hành rất ăn ý mà chọn góc bay xuyên qua hai chiến hạm này, đồng thời xả vài phát đạn.

Hai chiếc chiến hạm lập tức chuyển hướng, chuẩn bị tiếp tục đuổi theo [Cuồng sóng -21], nhưng trong quá trình chuyển hướng, [Cuồng sóng -21] đã đi trước một bước bắn lén, một phát súng trúng ngay trung tâm một chiếc chiến hạm.

May mà Hứa Xung kinh nghiệm phong phú, đã sớm nhìn thấu kế sách của hai tên này, gấp rút chạy về tiếp viện, dùng khiên năng lượng của chiến hạm mình đỡ một phát bắn lén khác, cứu đồng đội.

Một chiếc đồng đội khác cấp tốc tu sửa khoang thể, nhưng vẫn khó lòng phòng bị trước thế công mãnh liệt, tốc độ nhanh đến xuất quỷ nhập thần của [Cuồng sóng -21].

Hà Hoan bay một động tác giả, không cần bất kỳ ám hiệu nào, Hạ Hành đã theo bản năng bắn ra một phát đạn trúng ngay chiếc chiến hạm kia ngay một khắc trước khi Hà Hoan kết thúc động tác.

Hệ thống biểu hiện, chiếc chiến hạm kia đã bị hạ.

Hạ Hành gần như vận mười hai phần lực tập trung, trên mặt hắn không có tí vui sướng khi đã hạ gục nào, mà trong nháy mắt Hà Hoan chuyển hướng, tiếp tục oanh kích, làm Hứa Xung cùng đồng đội không cách nào tiến lên.

Hà Hoan tự động tiếp nhận hệ thống chữa trị sư, Hạ Hành cũng rất ăn ý mà gánh lấy hệ thống phòng ngự sư.

Hứa Xung cùng chiến hạm đồng đội thay nhau phi hành xoắn ốc đuổi theo [Cuồng sóng -21], nhưng khi Hà Hoan không kiêng nể gì mà vận hết tốc lực, khiến họ truy đuổi vô cùng khổ cực, ngay khi thần kinh họ kéo căng đến cực hạn, bỗng Hà Hoan bất ngờ lùi lại, Hứa Xung cùng chiến hạm đồng đội vẫn vọt tới phía trước theo quán tính.

“Không ổn!”

Hứa Xung ngay lập tức dịch chuyển khiên năng lượng ra phần sau chiến hạm, nhưng chiến hạm đồng đội của hắn không phản ứng nhanh được vậy, nháy mắt bị Hà Hoan đánh lui.

Giờ đúng là như lần diễn tập phát sóng trực tiếp ở khu Đông, chỉ còn [Cuồng sóng -21] cùng [Phượng hoàng zero] tỉ thí.

Hai bên truy đuổi cực kỳ ác liệt, thậm chí vọt ra khỏi khu vực diễn tập thông thường, nhưng không có người cản họ.

Muốn thu thập số liệu chính xác nhất, điểm quan trọng nhất chính là không giới hạn điều kiện.

Dẫu sao trong thực chiến, kẻ địch sẽ không để cho hạm đội có cơ hội để “Dự tính điều kiện“.

Lúc này, Tô Chấn đang cùng vài vị cán bộ nói chuyện phiếm dưới mái vòm trong suốt, Hạ Tu Văn xem như là thư ký thứ ba cũng đi cạnh. Những chuyện như này vốn Tô Chấn phải dẫn theo thư ký trưởng, nhưng lần này ông chọn Hạ Tu Văn.

Tô Nguyệt ngồi một bên khác, trên tay là ly cafe nóng, giờ tâm trạng nó cũng như ly cafe này vậy, vừa đắng vừa khổ. Giờ nó đã biết ông ngoại mình đang có ý muốn lôi kéo Hạ Hành.

Nếu như nói trước kia Tô Chấn rất không hài lòng với việc Hạ Tu Văn có đứa con trai là Hạ Hành này, thì giờ đoán chừng chắc đang mừng thầm.

Trong nháy mắt, chợt có cái gì lướt qua trên đầu họ, tốc độ thậm chí còn nhanh hơn tia chớp.

Nếu như không phải mái vòm nhẹ nhàng rung rung hai lần, chắc Tô Nguyệt đã nghĩ hai cái bóng đen xẹt qua đỉnh đầu mình là ảo giác.

“Xảy ra chuyện gì...”

“Là thiên thạch hay là...”

Hay là kẻ địch sao Hỏa đến?

Tất cả căng thẳng ngẩng đầu lên.

“Không có gì cả mà? Hay là vệ tinh tự dưng chắn ánh sáng?”

Vào ngay lúc này, hai chiếc chiến hạm giao chiến trên đỉnh đầu họ, sáp lại rồi tách ra lại sáp lại.

Chỉ trong một giây đã làm cho những người ở đây không phân rõ hai bên đã giao chiến mấy hiệp rồi?

“Chuyện gì thế này?” Tô Chấn híp mắt ngẩng đầu.

Hạ Tu Văn bên người đẩy kính mắt, nói với những người khác: “Mọi người không cần căng thẳng, hẳn là diễn tập thôi. Tôi nhìn thấy lúc họ bắn nhau không dùng đạn năng lượng, mà là tia laser.”

Nghe ông nói vậy, những người ngồi đây mới yên tâm.

“Thì ra là vậy...”

“Nhưng mà đây là khu dân sự do tập đoàn Thuẫn Lực khai thác, sao diễn tập đến tận đây thế?”

Hạ Tu Văn mỉm cười đáp: “Khu vực dân sự cũng thuộc sự bảo bệ của hạm đội. Nhân diễn tập để làm quen địa hình hoàn cảnh bên này trước, khi thực chiến sẽ không bị yếu thế.”

“Có lý.”

“Không hổ là chuyên viên kỹ thuật cao cấp từng công tác tại bộ phận kỹ thuật liên bang, gặp chuyện vẫn bình tĩnh như vậy.”

Hạ Hành đã chú ý đến mái vòm trong suốt kia nãy rồi. Thị lực hắn rất tốt, liếc mắt đã thấy Tô Chấn ngồi ngay ngắn trên sofa, bộ dáng ung dung thản nhiên, cảm giác khó chịu chợt xông lên đầu hắn.

Bỗng chiến hạm bay chếch một cái, lượn xuống dưới.

Thao tác này của Hà Hoan hoàn toàn không thể nào hiểu được.

Hứa Xung lơ mơ: “Đệt! Tên thần kinh kia làm gì thế?”

Nhưng trong nháy mắt Hạ Hành đã hiểu.

Chiến hạm của họ lấy tư thái hùng hổ xông thẳng vào mái vòm kia.

Các cán bộ quan chức ngôi dưới mái vòm đều không hẹn mà cùng ngẩng đầu trợn tròn mắt.

Tốc độ của chiến hạm quá nhanh, họ còn chưa kịp load được chuyện gì, chỉ nhìn thấy một tia laser đỏ xẹt qua người Tô Chấn, rồi chiếc chiến hạm kia rời đi ngay lúc sắp va vào mái vòm, biến mất cuối chân trời.

“Aaaaaa——” Cảm giác sợ hãi chậm chạp đến trễ, lúc này đám cán bộ quan chức mới đồng loạt chạy tán loạn tứ phía.

Lòng Tô Nguyệt cũng cực kỳ kinh hoảng, ly cafe trong tay rơi xuống 'choang' một tiếng vỡ tan.

Rõ ràng mục tiêu của chiếc chiến hạm vừa nãy là Tô Chấn.

Ngay cả tia laser dùng thay đạn để diễn tập cùng nhắm ngay đầu ông.

Nếu tia laser đổi thành đạn năng lượng, chỉ sợ giờ này Tô Chấn đã thành một thi thể đầu nở hoa.

“Ông ngoại... ngoài kia...”

Tô Chấn nắm chặt nắm đấm, biểu tình trên mặt từ từ vặn vẹo, nhìn hướng cảnh vệ của mình, lạnh giọng nói: “Còn ngơ đó làm gì! Nhanh gọi hạm đội liên bang hỏi họ có ý gì! Là ai lái chiếc chiến hạm kia! Cho tôi một câu trả lời hợp lý!”

Cảnh vệ lập tức liên lạc đến căn cứ quân sự mặt trăng, điện thoại chuyển qua tầng tầng lớp lớp, mãi đến khi thư ký trưởng của trung tướng Lạc Thiên Hà nhận điện thoại.

“Chào ngài, tôi là Nghiêm Tuấn thư ký trưởng của trung tướng Lạc Thiên Hà. Xin hỏi phó khu trưởng Tô có chuyện gì không?”

Cảnh vệ viên nói lại tình huống vừa nãy một lần, vốn cho là bên kia dù không nghiêm túc xử lý, nhưng vẫn sẽ nể mặt mũi Tô Chấn mà nói một vài câu xã khách khí, không ngờ Nghiêm Tuấn bên kia chỉ cười một tiếng.

“Tôi tưởng chuyện lớn gì chứ. Các người nhìn qua cũng biết bên chúng tôi đang diễn tập nhỉ?”

“Thư ký Nghiêm, trong quá trình diễn tập có hành vi dùng tia laser chiếu thẳng vào phó khu trưởng Tô hẳn là không ổn lắm đi? Như vậy tạo ra khủng hoảng tâm lý rất lớn đó.”

“Đó là tia laser chứ không phải đạn thật. Tôi thấy xem ra phó khu trưởng Tô sống trong an nhàn nhiều quá rồi. Chính xác mà nói thì diễn tập vốn chính là như vậy. Nếu phó khu trưởng Tô sợ, làm phiền lần sau đừng ngồi dưới mái vòm nữa. May mà chiến hạm của chúng ta chỉ là dùng tia laser khi diễn tập để nhắm ngay đó, chứ nếu là kẻ địch sao Hỏa tới, thế thì xong rồi.”

Câu trả lời của Nghiêm Tuấn không lớn không nhỏ, dù không mở loa ngoài, nhưng cũng đủ để mấy người cách gần nghe được.

Bầu không khí chợt trở nên lúng túng.

Tuy Tô Chấn đã hết sức nhẫn nhịn, nhưng khóe mắt run rẩy chứng tỏ ông vô cùng giận dữ.

[Cuồng sóng -21] giống như là thị uy vậy, lần nữa lướt qua đỉnh đầu họ, [Phượng hoàng zero] đang truy đuổi nó bám theo sau, mái vòm chấn động như sắp sụp đến nơi, tất cả người ở dưới đó đều sợ hãi ôm đầu trốn xa.

“Ông ngoại...” Tô Nguyệt cũng rất sợ, nhìn phía Tô Chấn.

Lúc này Tô Chấn mới đứng dậy, lạnh lẽo nói: “Chúng ta đi.”

Vừa đi, Tô Chấn vừa hướng bên người nhân viên cảnh vệ nói: “Tra một chút, ngày hôm nay diễn tập rốt cuộc là người nào mở chiếm hạm, đã vậy còn quá gan lớn ngông cuồng?”

Nhân viên cảnh vệ trực tiếp trả lời nói: “Khu trưởng, cái này không thể điều tra. Hỏi thăm đang làm nghĩa vụ quân sự chiếm hạm thao tác viên, hơn nữa còn là diễn tập bên trong đặc biệt thao tác viên, là trái với thao tác viên bảo vệ pháp hành vi. Vạn nhất bị lấy được nhược điểm, đối với ngài danh tiếng ảnh hưởng rất lớn.”

Tô Chấn nhắm mắt lại, dùng sức hít một hơi.

Hắn bỗng nhiên nhìn về phía Hạ Tu Văn, lạnh lùng nói: “Sẽ không phải là ngươi kia con trai làm chuyện tốt đi?”

Hạ Tu Văn cúi đầu, không lên tiếng.

Tô Nguyệt hừ lạnh một chút: “Không thể nào. Cái kia tiểu dã chủng cũng không phải chiếm hạm thao tác viên. Coi như là liên bang hạm đội muốn triệu hồi hắn, không thể hiện tại liền để hắn đi điều khiển chiếm hạm diễn tập đi?”

Tô Chấn thần sắc lúc này mới hơi hơi hòa hoãn một chút, nhưng vẫn là đối bên cạnh trợ lý nói: “Ngươi hay là đi mặt bên hỏi thăm một chút, nhìn ta một chút nhóm đến cùng cùng liên bang hạm đội chi gian có phải là sinh ra cái gì hiềm khích.”

“Rõ ràng.”

Lúc này 【 sóng to -21 】 cùng 【 phượng hoàng -zero 】 đã quay chung quanh mặt trăng ác chiến khoái ba vòng, 【 phượng hoàng -zero 】 mệt mỏi, từ trước thợ săn biến thành bị đánh lén đối tượng.

Hạ Hành rất lâu không có lái qua chiếm hạm, thế nhưng chiếc chiến hạm này tính năng quá tốt quá tiện tay, càng không cần phải nói có Hà Hoan như vậy ca nô tại, nhượng Hạ Hành có một loại vừa lòng đẹp ý sảng khoái cảm giác.

Thế nhưng Hứa Xung cùng hắn hỏa khống chế tay cũng không phải kẻ tầm thường, nhiều lần Hạ Hành cảm thấy được chính mình có thể giết chết Hứa Xung, nhưng đều bị Hứa Xung tránh thoát, mà hắn hỏa khống chế tay tổng hội tại Hạ Hành tối chăm chú thời điểm thả bắn lén.

【 phượng hoàng -zero 】 đang muốn xuyên vào một vùng núi.

Hà Hoan bỗng nhiên đuổi theo, chìm xuống đầu, Hạ Hành có cảm giác trong lòng, tại 【 phượng hoàng -zero 】 nghiêng người bãi chính thời điểm một phát đánh lén, tái hiện đối phó Lâm Hải Quỳnh thời điểm “Khiêu tôm hùm”, liền như vậy đem 【 phượng hoàng -zero 】 giải quyết.

Hứa Xung mắt choáng váng, nhìn diễn tập giới thượng xuất hiện 【 đánh rơi 】 chữ, một ngụm máu tươi thiếu chút nữa không phun ra ngoài.

“Thảo —— bọn họ là ngày hôm nay mới xứng đôi sao? Không thể đúng không? Không thể đúng không? Trước lúc này tuyệt đối đã bí mật xứng đôi đã lâu!”

Hứa Xung hỏa khống chế tay cũng điểm đầu gật lại như đảo tỏi: “Chính là, chính là.”

Hai chiếc chiếm hạm bay trở về mặt trăng cứ điểm.

【 sóng to -21 】 về tới truy nhập khẩu, bỏ neo ổn định, chiếm hạm chính tại truyền lên các hạng dữ liệu.

Hạ Hành liếc mắt nhìn khoang nhiệt độ độ, bọn họ ở bên ngoài diễn tập khoái nhị mười mấy phút, khoang thể nhiệt độ dĩ nhiên chỉ lên cao linh điểm năm độ, đây cơ hồ chẳng khác nào thao tác viên tự thể sắp xếp nóng.

“Chiến hạm này... Thật sự rất lợi hại.”

“Đương nhiên. Nó là vì nghênh tiếp ngươi, mới bị thiết kế ra được.” Hà Hoan nói.

Hạ Hành có một chút không nỡ ly khai, nếu như còn có thể nhiều khai một phút chốc, nói không chắc hoàn có thể khai phá mới công năng.

Hắn đang muốn lui ra hệ thống, bên cạnh Hà Hoan lại mở miệng nói: “Tái lưu một phút chốc.”

“A?”

“Ta nói, sẽ cùng ta ngay cả tiếp nhiều một phút chốc.” Hà Hoan nhắm hai mắt lại, dưới mí mắt là ôn hòa nhẵn nhụi bóng tối, yên tĩnh rồi lại nhượng Hạ Hành sản sinh khó giải thích được ý muốn bảo hộ.

“Được.” Hạ Hành cũng nhắm hai mắt lại.

Hạ Hành lớn như vậy, vẫn là lần đầu tiên như vậy đãi, cái gì cũng không làm, liền vì lĩnh hội một người khác tồn tại.

Không biết qua bao lâu, bọn họ thông tin khí cụ bên trong truyền đến A Nhược âm thanh.

“Hà Hoan? Hạ Hành? Hai người các ngươi ở bên trong làm gì chứ? Còn không ra?”

Hạ Hành này mới mở hai mắt ra, nhìn về phía một bên khác, vừa vặn cùng Hà Hoan đối diện.

“ ai, A Nhược là cái tánh tình nóng nảy. Đi thôi, chúng ta ra khoang.”

Hà Hoan không nhanh không chậm rút ra ca nô hệ thống, đứng dậy đi hướng cửa khoang.

Hạ Hành liền cùng ở sau người hắn.

Khoang cửa mở ra một khắc kia, chỉ nghe một trận hoan hô.

Hạ Hành nháy mắt một cái, phát hiện khoang đứng ngoài cửa rất nhiều người. Có xuyên bạch đại quái, hoàn có một người trung niên ngồi ở xe lăn, bọn họ hẳn là thiết kế chiếm hạm kỹ sư. Hoàn có thật nhiều kỹ sư máy, dữ liệu phân tích sư cùng với Hạ Hành không có cách nào nhận biết bọn họ thân phận nhân viên công tác.

“Chúc mừng 【 sóng to -21 】 thực hiện hai người thao tác!”

Có người mở champagne, rượu phun ra ngoài, vừa vặn phun Hạ Hành đầy mặt.

“Đây coi là song phi?” Hà Hoan âm thanh mới Hạ Hành vang lên bên tai.

Hạ Hành lau mặt một cái, hắn còn có chút mộng, những người này trúng thưởng lớn bộ dáng tính là chuyện ra sao?

Cái kia ngồi ở xe lăn trưởng giả đi tới Hạ Hành bên người, bán ngước đầu, trên mặt không có quá nhiều biểu tình, đáy mắt nhưng là dấu không giấu được mừng rỡ.

“Ngươi là Hạ Hành... Ngươi chính là Hạ Hành. Chúng ta vốn cho là Hà Hoan tồn tại đã là cái kỳ tích, thậm chí ngày tiếp nối đêm thay đổi 【 sóng to -21 】, hi vọng nó có thể thích ứng Hà Hoan đơn độc người thao tác. Mà là nhân loại năng lực cuối cùng là có giới hạn, Hà Hoan một người là không có cách nào nhượng 【 sóng to -21 】 phát huy toàn bộ năng lực.”

Nghe xong vị trưởng giả này nói, Hạ Hành cuối cùng cũng coi như rõ ràng những người này tại sao kích động.

Đây là kiểu mới nhất chiếm hạm, cần thiết trình độ cao siêu ca nô cùng hỏa khống chế tay xứng đôi mới có thể phát huy tác dụng to lớn nhất.

“Tại sao không cho Chu Hồng cùng A Vận đến điều khiển?” Hạ Hành tò mò nhỏ giọng hỏi.

Dù sao Chu Hồng cùng A Vận độ xứng đôi là 95%.

“Bọn họ điều khiển chính là giống một cái hệ liệt 【 dạ hành giả -20 】. Chu Hồng cùng A Vận tại 【 sóng to -21 】 trong hệ thống, độ xứng đôi sau đó rơi xuống. Điều này nói rõ nó cũng không thích hợp Chu Hồng cùng A Vận.” Hà Hoan nhỏ giọng trả lời.

“Ồ...”

Hạ Hành vừa đi đi ra, một bên tiếp thu tất cả mọi người chú mục lễ, cảm giác không được tự nhiên lại tới nữa rồi.

Lúc này, Hứa Xung mang theo chính mình đồng đội cũng tới.

“Hà Hoan, bắt đầu từ hôm nay ngươi cấp lão tử từ đầu tới cuối, biệt từ sáng đến tối trêu hoa ghẹo nguyệt a!”

Hứa Xung như thế hống một tiếng, hiện trường không ít người đều bật cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.