Cưỡng Hôn Vợ Yêu

Chương 306: Chương 306




Diệp Phi kinh ngạc cảm nhận được động tác của người đàn ông, tay cô đẩy vai Cung Trạch Vũ, “Học trưởng đừng!”

Nhưng mà, sức của cô căn bản không bằng Cung Trạch Vũ, môi người đàn ông rơi trên cổ cô, hôn xuống xương đòn của cô.

“Phi Phi, em không muốn sao? Loại việc này là sự thâm nhập của tình yêu, để chúng ta yêu nhau 1 lần thật tốt, được không?” Cung Trạch Vũ nói.

“Học trưởng, nếu đã sớm muộn cũng sẽ ở bên nhau thì tại sao phải vội vàng nhất thời? Anh biết em không chấp nhận làm việc này trước hôn nhân, hơn nữa em bị người khác cưỡng bức qua, em đối với việc này có ám ảnh tâm lý.” Diệp Phi nói.

Ám ảnh tâm lý là thật, từ khi bị Mộ Thương Nam cưỡng bức, cô bài xích bất kỳ sự tiếp xúc khác giới, cũng say thật rồi, trong mọi người khác giới, không bao gồm Mộ Thương Nam, cơ thể cô không bài xích anh ta.

Cung Trạch Vũ dừng động tác của mình, phiền não cuốn quanh con mắt anh ta, “Xin lỗi, là anh không để ý tới cảm nhận của em, tha thứ cho anh! Anh cũng là người đàn ông bình thường, muốn cùng người phụ nữ mình yêu làm chút chuyện yêu đương. Anh sẽ đợi đến ngày em gả cho anh!”

“Học trưởng, thực ra, ba anh chọn cho anh những cô gái kia đều rất tốt, hay là anh tìm những cô gái đó đi.” Diệp Phi nói.

“Anh sẽ không động vào những người phụ nữ đó, người anh yêu chỉ là em!” Cung Trạch Vũ nói rõ ràng.

Mọi xúc động đều bị lí trí của Diệp Phi tiêu diệt rồi, anh ta yêu cô, sẽ không tính toán đợi cô thêm thời gian nữa, dù sao thì bọn họ cũng nhanh chóng lấy được bản đồ rồi.

“Nhưng mà bọn họ cũng rất đáng thương, nghe nói bọn họ sẽ bị ba anh trừng phạt.” Diệp Phi nói.

“Anh sẽ nói chuyện với ba anh. Em nghỉ ngơi đi, anh đi trước đây.” Cung Trạch Vũ nói rồi buông Diệp Phi ra, rời khỏi phòng cô.

Lý trí được Diệp Phi tóm quay về nhưng cơ thể anh ta còn cần nước lạnh hạ nhiệt độ.

Diệp Phi nhìn người đàn ông đi rồi, tim xoắn lại thành 1 nhúm, cô thà rằng anh ta không chờ cô.

“Thật hay cái gọi là sẽ không chiếm giữ thiếu chủ, cô vừa nãy cùng thiếu chủ làm cái gì?” Như Yên đẩy cửa đi vào trong phòng, cô ta ở ngoài cửa sổ đều nhìn thấy rồi.

Diệp Phi nhìn người phụ nữ đi vào, không chút bối rối, cô cũng cảm thấy sẽ là Như Yên.

“Nếu thật sự như cô nghĩ, Cung Trạch Vũ bây giờ sẽ không đi, mà là ở trên giường. Nếu như cô đã là người có năng lực nhất, thì tối nay tôi giúp cô gặp Cung Trạch Vũ.”

Thần trí của Như Yên được Diệp Phi nắm được, “Cô muốn giúp tôi như nào?”

“Cô đi tìm chủ nhân của cô cần 1 chút hương thơm có thể thúc đẩy giấc ngủ, cô hiểu!” Diệp Phi nhìn Như Yên.

“Cái này tôi hiểu, sau đó thì sao?” Như Yên tiếp tục hỏi.

“Sau đó, tôi giúp cô đi châm hương thơm, đợi anh ta ngủ say rồi, cô liền có thể đi vào tìm anh ta, việc sau đó cô biết, đúng chứ!” Diệp Phi hỏi.

Như Yên gật đầu, “Tốt nhất cô nên nói được làm được, nếu không chủ nhân tôi cũng sẽ không buông tha cô!”

“Yên tâm, tôi với mạng của tôi không có thù!” Diệp Phi nói.

“Tôi bây giờ liền đi.” Như Yên nói đi ra khỏi phòng.

Ánh mắt Diệp Phi híp lại thành đường dài hẹp, suy nghĩ về những điều tối nay….

-

Bắc Minh Ý trong phòng bệnh cuối cùng cũng mở mắt, Bắc Minh Phong kích động đáy mắt tràn đầy nước, anh ta cứng rắn mạnh mẽ, nhìn thấy con trai mình hôn mê, quả thật là tâm đau đớn.

“Con trai, con tỉnh rồi? Con trai ngoan của ba, con cuối cùng không sao rồi!” Anh ta vội vàng ấn chuông cấp cứu, để bác sĩ đến kiểm tra cho Bắc Minh Ý.

Bắc Minh Ý nhìn ba mình, còn có bác sĩ đang chạy vào phòng, ghét bỏ trợn mắt, “Đáng ghét, con vừa mơ thấy Bảo Bảo của con thì bị ba làm ồn tỉnh rồi! Bảo Bảo con đâu?”

Đỉnh đầu Bắc Minh Phong đen xì, “Con để bác sỹ kiểm tra cho con trước, 1 lát nữa ba nói với con.”

Bác sỹ kiểm tra cẩn thận cho Bắc Minh Ý, may là Bắc Minh Ý chỉ bị thương, không ảnh hưởng tới thần kinh và thần trí của anh ta.

“Công tử Bắc Minh, thiếu gia đã tỉnh rồi hơn nữa không có di chứng gì, được gọi là điều may mắn trong bất hạnh rồi.”

“Cảm ơn, ông ra ngoài trước đi, nếu con trai tôi có gì không thoải mái, tôi lại tìm ông.” Bắc Minh Phong nói.

“Vâng.” Bác sỹ nghe lời lui ra khỏi phòng.

“Ý Ý, tốt quá rồi, con không ngốc!” Tay to của Bắc Minh Phong sờ đầu con trai mình, anh ta thật sự sợ con trai mình bị đập ngốc rồi.

Bắc Minh Ý bất mãn đẩy ba anh ta ra, “Xì, ba mới ngốc ấy! Bảo Bảo của con đâu? Nhanh nói cho con!”

Bắc Minh Phong bị con trai ghét bỏ đẩy ra, môi anh ta mím thành đường thẳng, “Thủy Tinh cô ấy, cô ấy còn ở bên cạnh George, ba chỉ mang con về.”

“Cái gì? Ba là người xấu, tại sao ba không mang Thủy Tinh cùng quay về? Bảo Bảo của con đâu! Con mặc kệ, ba đền con Bảo Bảo!” Bắc Minh Ý nhấc tay đánh lên ba mình.

“Ý Ý! Bướng bỉnh cũng phải có mức độ! Thủy Tinh và George đã kết hôn rồi, cô ấy đương nhiên phải ở bên cạnh chồng mình, hơn nữa bọn họ, bọn họ rất yêu nhau.” Bắc Minh Phong khó khăn nói ra lời nói có chết cũng không muốn thừa nhận.”

“Bọn họ yêu nhau? Con mới không tin! George là người xấu! Anh ta đánh Thủy Tinh, trên người Thủy Tinh đều là vết thương! Con phải đi cứu Thủy Tinh!” Bắc Minh Ý hất chăn ra muốn xuống đất.

Ánh mắt Bắc Minh Phong lập tức kinh ngạc, “Con nói gì? Trên người Thủy Tinh đều là vết thương?”

“Đúng vậy! Tận mắt con nhìn thấy! Trên cánh tay cô ấy từng mảng vết bầm tím, còn có vết máu, cô ấy vốn dĩ muốn chạy đi cùng con, chỉ là bọn con bị George phát hiện, cô ấy mới quay về bên cạnh George!

Ba là người xấu, ba không cứu Thủy Tinh, con không muốn ba là ba của con! Con muốn tìm Thủy Tinh!” Bắc Minh Ý tức giận hét lên.

Đầu mày Bắc Minh Phong đè xuống thấp nhất, nhưng lúc anh ta để Thủy Tinh đi, cô ấy rõ ràng không nói như vậy!

Đúng lúc đang bối rối, cửa bị mở ra, Đào Dung và Lăng Tuyết đi vào trong phòng.

“Cháu của ta, cháu cuối cùng cũng tỉnh rồi, bà nội ngày ngày niệm phật phù hộ cho cháu bình an! Trời xanh có mắt, con không sao thì tốt.” Đào Dung 1 tay ôm cháu mình vào trong lòng.

“Bà nội, con không sao, là Thủy Tinh cứu con đó!” Bắc Minh Ý nói.

Đào Dung lại nghe thấy cái tên đáng ghét đó, “Pi Pi! Không được nhắc đến cô ta, con chính là ở cùng cô ta mới có tai nạn này! Người của nhà chúng ta sau này đều không được gặp cô ta nữa, cô ta chính là 1 tai họa!”

“Mẹ! Mẹ sao lại nói Thủy Tinh như vậy, lần này là cô ấy cứu Ý Ý!” Bắc Minh Phong nói.

“Có phải cô ta cứu hay không mẹ không cần biết, dù sao thì mẹ cấm các con gặp lại cô ta! Như vậy thôi!” Đào Dung nói.

“Mẹ, mẹ đừng tức giận, Thủy Tinh cứu con trai con, phải cảm ơn cô ấy.” Lăng Tuyết đi đến trước mặt Đào Dung, dịu dàng nói.

“Vẫn là con dâu mẹ hiểu chuyện, Lăng Tuyết, con đừng đứng đó, đứa bé vừa giữ được, mau ngồi xuống!” Đào Dung kéo tay Lăng Tuyết bảo cô ta ngồi xuống.

Bà ta quay đầu nhìn con trai mình, “Phong nhi, mẹ đi tìm người tính rồi, cái thai này của Lăng Tuyết là con trai, con lại được làm ba rồi!”

Sắc mặt Bắc Minh Phong trầm xuống lạnh lẽo đến cực điểm, “Con nói qua bảo cô ta bỏ đứa bé!”

“Đây là cháu của Bắc Minh gia chúng ta, mẹ không cho phép bỏ đi! Phong nhi, Lăng Tuyết mang thai người nối dõi của gia đình ta, con còn có gì không hài lòng? Cho dù cô ta trước đây có sai gì đi nữa cũng bỏ qua đi! Mẹ không cho các con ly hôn! Con nếu như muốn ly hôn, trừ phi mẹ chết!” Đào Dung ra lệnh nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.