Cùng Miêu Mễ H Ba

Chương 4: Chương 4




CHƯƠNG 4

Sợ bởi vì mông bị sáp mà không ăn được cá, Miêu Miêu vẫn duy trì hình mèo, trước mặt Trần Duy đi thong thả từng bước, tao nhã mở tủ lạnh, moi ra thức ăn cho mèo, xé bao gói, ngồi xổm trước TV xem phim truyền hình tình cảm dài tập.

Trần Duy lấy điều khiển đổi thành kênh tin tức, Miêu Miêu mất hứng quay đầu, cái đuôi trực tiếp qươ tới trước mặt hắn ấn hạ nút điều khiển đổi lại thành phim, sau đó làm như không có việc gì tiếp tục ăn.

Trần Duy không thích loại tình cảm sướt mướt này, cố tình Miêu Miêu lại vô cùng yêu thích nó, khóc tới nước mắt nước mũi ràn dụa, meo meo ô ô không ngớt.

Trần Duy lại đổi lại thành kênh tin tức, Miêu Miêu duỗi đuôi lại đổi, hai người cứ thế đổi tới đổi lui, chỉ tội cái TV chịu khổ.

“Meo!” Thấy Trần Duy một chút cũng không có ý định nhường, Miêu Miêu tức giận hươ móng giật lấy cái điều khiển, chiếm cứ TV.

Không có điều khiển, không quan hệ, Trần Duy một bước tiến lên tắt TV.

“Meo!” Miêu Miêu lập tức nhảy dựng lên , tức giận cùng Trần Duy đối diện

Trần Duy cũng không lộ vẻ giận dữ, ngược lại tươi cười: “Ngươi rất muốn xem phim?”

“Ngươi sẽ không phải lại muốn sáp mông ta chứ?” Miêu Miêu chặt lại cái đuôi, bảo vệ cái lỗ nhỏ mới bị sáp không lâu của mình, nơi đó bây giờ hãy còn hồng hồng, đau a.

“Hôm nay là cuối tuần, ngày nghỉ, buổi tối ta mang ngươi ra ngoài ăn.” Trần Duy nhìn Miêu Miêu bảo vệ cái mông thì buồn cười không thôi, hắn thừa nhận chính mình có điểm cầm thú, nhưng có cầm thú thế nào cũng chỉ có hứng cầm thú với Miêu Miêu hình người chứ không phải hình thú.

Miêu Miêu khi này mới buông tâm, cái đuôi lại lần nữa nhếch lên, nó thong thả bước từng bước chậm rãi, nhiễu một vòng xung quanh Trần Duy khiến hắn khó hiểu, thẳng đến khi Miêu Miêu mở miệng nói: “Áo sơ mi là hàng rong ven đường, chỉ có khi đi làm mới mặc áo sơ mi cao cấp, tây trang cũng miễn cưỡng coi như có chút thương hiệu.” – Nói đến đây, Miêu Miêu xoay mặt, vẻ không tình nguyện: “Bộ dáng ngươi rõ ràng ghi ba chữ [ Ta thực nghèo ], cũng chỉ có thể mời ta một con mèo cao quý ăn quán ven đường.”

Không phải chỉ là một nhóc mèo lông vàng sao? Hắn thật không nhìn ra Miêu Miêu cao quý ở chỗ nào! Trần Duy cảm thấy buồn cười, không phản bác Miêu Miêu, ngược lại bật TV cho nó xem tiếp loại tình cảm chảy nước kia.

Miêu Miêu lúc này lại không có hứng thú xem phim, vụng trộm cầm lương khô ngồi một bên nhìn Trần Duy đang giặt ra giường cùng quần áo, kỳ thật trong lòng nó là đang hưng phấn tới lăn lộn, meo, rốt cuộc cũng hẹn hò rồi, tuy rằng đối phương không phải một tiểu miêu mễ xinh đẹp, nhưng chung quy cũng làm cho nó đột phá bảng thành tích hẹn hò vô cùng nhục nhã bằng không kia.

Meo! Nó cũng là tiểu miêu mễ có người muốn a!

Miêu Miêu thập phần kiêu ngạo, về sau nó không bao giờ nữa bị đồng bọn chế nhạo là con mèo không ai yêu, hừ, mèo nhỏ đáng yêu như nó chỉ có Trần Duy biết hàng mới hiểu rõ nó tốt bao nhiêu.

Thật vất vả đợi tới chạng vạng, Miêu Miêu sớm đã đứng thẳng trước gương ngắm vuốt, hôm nay nên diện thành bộ dáng gì đây? Nơ con bướm đổi thành màu vàng tiên diễm, như vậy nên đội mũ loại nào?

Miêu Miêu nhìn tới đủ mọi loại kiểu dáng mũ của mình mà có điểm đau đầu, thử đội rồi lại đội, đứng trước gương hết ngắm rồi lại soi, sao cũng không vừa lòng, đột nhiên Trần Duy lấy tay chỉ vào cái mũ màu hống phấn nó vừa thử.

“Ngươi cho dù có diện đẹp đến mấy cũng chỉ là một con mèo, biến thành hình người mới có thể cùng ta đi ra ngoài.” Trần Duy không muốn mang theo một con mèo đi ăn quán ven đường, hắn vẫn là ưa Miêu Miêu hình người, vừa xinh đẹp lại dễ nhìn.

“Meo …. Không phải chỉ là quán ven đường thôi sao, còn muốn ta tiêu hao khí lực biến thành người, ngươi thực phiền toái.” Miêu Miêu tuy miệng càm ràm nhưng trong lòng lại không cự tuyệt.

Một thanh âm rất nhỏ vang lên, Miêu Miêu hóa thân thành hình người, khuôn mặt khéo léo, ngũ quan xinh xắn, hơn nữa cặp mắt mèo tròn to ướt nước, giống như bảo thạch sáng ngời, càng thêm trong suốt.

“Meo ……” Mở miệng, Miêu Miêu theo thói quen kêu một tiếng mèo, chỉa chỉa thân thể trần trụi, dẩu đôi môi phấn nộn, nói: “Quần áo đâu?”

Nghe Miêu Miêu nhắc Trần Duy mới nhớ trong nhà không có quần áo phù hợp cho nó, lấy quần áo từ tủ của mình,  “Ngươi mặc tạm của ta đi.”

Miêu Miêu càng mất hứng hơn, miệng càng dẩu cao, thở phì phì ngồi trên giường, trừng mắt liếc Trần Duy một cái, sau đó hừ một tiếng quay mặt đi không chịu tiếp quần áo Trần Duy đưa, “Ta muốn quần áo mới.”

“Hôm nay trước mặc của ta, mai mua đồ mới cho ngươi.”

“Này còn nghe được.” Miêu Miêu miễn cưỡng đáp.

Cầm lấy quần lót tam giác màu trắng của Trần Duy, Miêu Miêu nhìn chằm chằm vào nó trước sau một lần, thật vất vả đem hai cái đùi tròng qua, thấy nó trúc trắc mặc đồ Trần Duy nhìn ra ngay là nó chưa bao giờ mặc qua quần áo, quần lót căn bản mặc không được.

“Mặc sai!” Trần Duy thấy nó mặc trái, đi tới giúp nó mặc đồ.

Quần lót gắt gao bao lấy hai cái mông nhỏ tròn tròn, không biết cố ý hay là vô tình, Miêu Miêu nhếch cao cái mông nhỏ, xoay xoay, hai tay đặt bên người sờ sờ quần lót.

“Meo……” Một cái đuôi từ khe quần lót chui ra, ngay cả lỗ tai cũng hiện ra, Miêu Miêu lắc lắc cái đuôi, ánh mắt mị hoặc, khiêu khích thị giác Trần Duy.

Hạ thân Trần Duy nóng lên, thật sự là … chỉ cần một ngón tay của tiểu miêu yêu cũng có thể câu dẫn hắn hóa thân cầm thú!

“Nếu ở sau có thể khoét một lỗ nhỏ cho ta lộ đuôi thì tốt rồi.” Miêu Miêu không hề phát hiện ánh mắt tràn đầy lửa nóng của Trần Duy, tự động tự phát đánh giá quần lót, cầm lấy áo sơ mi đưa Trần Duy, ra lệnh: “Mau giúp ta mặc vào!”

“Ngươi đem cái đuôi cùng lỗ tai biến mất ta mới có thể mang ngươi ra ngoài.” Trần Duy bàn tay to một phen vỗ cái mông nhỏ nhỏ bị quần lót bó buộc của Miêu Miêu.

Miêu Miêu mẫn cảm rên rỉ một tiếng, co lại cái mông, ngay cả đuôi cũng bị kích thích mà duỗi thẳng, “A……. Meo ……. Ta không muốn bị ngươi sáp mông! Ngươi cũng không cho ta ăn cá!”

“Ngày mai sẽ có cá ăn.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Miêu Miêu lộ ra thản nhên đỏ ửng, ánh mắt cũng ngày càng ướt át, Trần Duy nhịn không được hôn lên miệng nó, “Hôm nay theo ta đi ăn quán ven đường.”

“Meo….”

Miêu Miêu nhẹ nhàng nhắm lại hai tròng mắt, để cho Trần Duy ôm lấy nó từ phía sau, Trần Duy ngồi trên giường, thuận theo ôm lấy Miêu Miêu thay nó mặc quần, chỉ cần nghĩ tới cái mông nhỏ của Miêu Miêu là mặc quần lót của hắn, Trần Duy liền cảm thấy thập phần tình sắc, nhịn không được hôn cổ cùng mặt Miêu Miêu.

Chỉ là nghĩ như vậy, chỉ là thân mật như vậy, Trần Duy liền cảm giác chính mình cùng Miêu Miêu thật sự là một đôi tình nhân, có điểm không thật.

Ôm lấy Miêu Miêu miễn cưỡng nằm trong lòng, Trần Duy mở cửa, nhìn xem có ai hay không, thấy không có người mới dám ôm Miêu Miêu xuống lầu.

Lấy xe đạp, Trần Duy hỏi Miêu Miêu nằm thập phần thoải mái hỏi: “ Mông có đau hay không? Có thể ngồi ở phía sau không?”

Miêu Miêu liếc mắt một cái nhìn xe đạp vừa lạnh vừa cứng, kiên quyết lắc đầu, “Không được! Cho dù có đệm thêm gối cũng không thoải mái nha! Meo! Ta không ngồi!”

Tổng không thể vì ăn mấy chục đồng tiền quán ven đường mà lại kêu taxi? Như vậy ôm Miêu Miêu đi bộ qua là ổn? Nhưng sẽ bị người nhìn thấy hắn ôm một cậu bạn nhỏ, hiểu lầm giữa bọn họ có cái gì ái muội.

Kêu taxi ……. Ôm Miêu Miêu đi bộ ……. Bị người hiểu lầm…..

Trần Duy giãy dụa giữa tốn tiền và không tốn tiền, Miêu Miêu thấy hắn không có phản ứng không khỏi sốt ruột: “Meo! Ngươi đang nghĩ cái gì?”

“Không nghĩ cái gì.” Trần Duy không dám nói ra tâm tư của mình, , nói ra Miêu Miêu tuyệt đối sẽ phát điên, “Ta đang nghĩ chúng ta nên ăn cái gì?”

“Ta muốn ăn cá viên cùng mực nướng!”

Luôn luôn ưu tiên cho ‘cá’ Miêu Miêu không chút suy nghĩ nói ra món bản thân yêu nhất.

Vậy thiếu chút phí giao thông, ăn nhiều thêm mấy viên cá chiên cùng cá mực nướng, Trần Duy nghĩ như vậy, vì thế ôm Miêu Miêu đi quán gần nhất – quán vén đường gần trường học cạnh nhà, quán đó khẩu vị không tồi, Trần Duy mỗi khi về muộn liền thuận tiện qua đó giải quyết bữa tối, mà ngày hôm nay kỳ thật cũng giống vậy.

Gọi hơn mười xiên cá viên, lại gọi hơn mười xiên mực nướng, Miêu Miêu ngồi ở trên ghế cười tủm tỉm chờ ăn.

Mấy quán ven đường này, vừa tiện lợi lại vừa ngon, học sinh cùng công nhân viên chức đi làm rất yêu thích, thường thường có thể nhìn thấy khách nhân tay trái một xiên tay phải một xiên, ăn đến miệng không ngừng hoạt động.

Chủ nhân quán này vốn là một đôi vợ chồng thành thật, từ khi Trần Duy bắt đầu công tác tại thành phố này vẫn luôn đến quán này ủng hộ, bốn, năm năm qua Trần Duy ngẫu nhiên cũng tán gẫu với họ vài câu, Trần Duy biết họ có con học đại học ở xa, bọn họ cũng biết Trần Duy chưa kết hôn.

“Còn chưa kết hôn sao?” Bác gái bưng cá viên tới, thuận miệng hỏi Trần Duy.

“Ân, còn chưa.” Trần Duy sớm thành thói quen trả lời vấn đề này, lúc đầu thì cảm thấy xấu hổ, tổng không thể tìm lý do nói nguyên nhân không kết hôn, hiện tại đã không sao, học được dùng khuôn mặt tươi cười để trả lời, cho nên khi bác gái có hỏi khi nào kết hôn thì Trần Duy chính là gửi lại một gương mặt tươi cười.

Miêu Miêu tâm đều đặt trên đĩa cá viên, căn bản không chú ý bọn họ đang nói cái gì, gắp một viên cá cắn một ngụm, nhất thời cả người xù lông.

“Meo – ” nóng –––––

Miêu Miêu bị bỏng nhảy dựng lên, chạy quanh tại chỗ lấy tay quạt quạt, meo ô kêu thảm thiết.

Người xung quanh cười vang, thú vị nhìn một mỹ thiếu niên xinh đẹp ăn mặc không vừa người giống như mèo con kêu nóng, bị mọi người nhạo Miêu Miêu trợn to hai mắt ngập nước, “Ô ……. Meo …..”

Nếu là bình thường Miêu Miêu sớm đã tức giận rời đi, nhưng hôm nay luyến tiếc chỉ ăn có một miếng cá viên, nhịn xuống nước mắt sắp dâng trào, Trần Duy vỗ vỗ vai nó, kéo nó ngồi xuống, “Đừng khóc, hé miệng cho ta xem đầu lưỡi.”

Miêu Miêu hé miệng, vươn đầu lưỡi đáng yêu, Trần Duy biết mèo sợ nhất nóng, vừa rồi mải nói chuyện cùng bác gái quên nhắc Miêu Miêu, vừa thấy đầu lưỡi quả nhiên có điểm sưng đỏ, vì thế kêu bà chủ mang cốc nước lạnh cho Miêu Miêu uống.

Miêu Miêu thật cẩn thận uống một ngụm nước, miệng rốt cuộc thoải mái một chút, nhìn chằm chằm cá viên nói với Trần Duy: “Ta muốn ăn cá viên.”

“Ta đút ngươi ăn.” Trần Duy cầm thìa, đem cá viên thổi nguội.

Miêu Miêu trước vươn đầu lưỡi thử độ ấm của cá, cảm thấy có thể ăn vào liền lập tức cắn một nửa, hạnh phúc nheo mắt lại: “Meo ~ ăn ngon ~~”

Thấy nó giống như khi ăn thức ăn cho mèo dính đầy một miệng, ánh mắt sáng ngời, Trần Duy giống như bị cái gì đó câu động, tim đập không ngừng, đem nửa viên còn lại nuốt xong, Miêu Miêu mĩ mĩ liếm thìa, giống như viên cá này là mĩ vị ngon nhất trên đời, cặp mắt mèo quả thực hạnh phúc đến nổi tim hồng.

Mực nướng tốt cuối cùng cũng dọn lên, Miêu Miêu chỉ để ý há mồm cho Trần Duy uy nó, “meo……. Cũng muốn ăn…..”

Tướng ăn của Miêu Miêu hấp dẫn vô số ánh mắt, nhưng nó hồn nhiên không phát giác, vẻ mặt hạnh phúc ăn ‘cá’, Trần Duy bị mọi người nhìn tới cả người khó chịu, vội kêu bà chủ gói lại mang về.

Tay trái một xiên cá viên, tay phải một xâu mực nướng, Miêu Miêu vừa ăn vừa đi theo Trần Duy về nhà, về tới cửa vẻ mặt kia vẫn còn nổi tim hồng hạnh phúc.

“Meo …. Ăn ngon a!”

Giải quyết xong viên cá cuối cùng, Miêu Miêu ý vị do tẫn liếm miệng, cười ngây ngô với Trần Duy. Trần Duy không hiểu nó cười cái gì, thẳng đến khi Miêu Miêu ôm lấy tay hắn, cọ cọ ngực hắn mới hiểu Miêu Miêu là đang lấy lòng hắn.

Không phải hơn mười xiên cá viên, có tất yếu phải lấy lòng hắn không? Trần Duy thấy buồn cười, nhưng Miêu Miêu trong lòng hắn lại không cho là vậy, ngẩng mặt ngọt ngào cười, “Lần tới mang ta đi ăn quán ven đường nga! Meo ……. Ta hảo thích cá viên cùng mực a!”

Nói xong Miêu Miêu cởi quần, hạ thân chỉ mặc một cái quần lót màu trắng làm nũng trong lòng Trần Duy, dùng đùi non mịn ma xát, rõ ràng có ý câu dẫn Trần Duy.

“Mang ta đi ăn cá viên cùng mực ngon, mông Miêu Miêu tùy ý ngươi đùa.”

Nhìn mông nhỏ mặc quần lót của mình xoay a xoay, Trần Duy cả người nóng lên, bàn tay to không khỏi đặt trên mông nhỏ, ngón tay ở giữa hai khe mông trượt vào, quần lót rõ ràng lõm vào lộ ra đường cong mông nhỏ, xuống chút nữa chính là cúc huyệt tuyệt vời vừa nóng lại vừa nhanh.

Mắt mèo ướt át lưu chuyển động nhân, quần lót nhẹ nhàng sát qua huyệt khẩu khiến Miêu Miêu phát ra tiếng rên rỉ nhỏ vụn, mặt cũng biến hồng, cái miệng nhỏ giống như phát xuân: “Meo …. Miêu Miêu sợ đau, ngươi nên chơi đùa nhẹ nhàng mông nhỏ của Miêu Miêu, bằng không hội sáp hư …. Ô ô ….”

Ngăn chặn cái miệng nhỏ có thể biến nam nhân thành cầm thú, Trần Duy hết mút lại liếm, đầu lưỡi dây dưa chơi đùa cái lưỡi nộn nộn, đảo quanh. Miêu Miêu không cam lòng yếu thế dùng lưỡi kích thích, làm cho Trần Duy mau chơi đùa mông nhỏ của mình.

Bàn tay to vói vào trong quần lót, đầu ngón tay vuốt ve huyệt khẩu, đợi huyệt khẩu biến nhuyễn, sau đó cắm vào, tìm đến điểm mẫn cảm, hơi hơi khuyếch trương, mỗi lần đều chuẩn xác kích thích điểm mẫn cảm, chỉ chốc lát sau dũng đạo liền bắt đầu ướt át.

“Meo …….” Miêu Miêu khổ sở không thôi rời đi Trần Duy môi, bị Trần Duy thuận thế đặt trên bàn, hai tay đặt tại hai bên, mạnh mở hai chân, để Trần Duy kéo xuống quần lót, lấy ngón tay đùa giỡn tiểu huyệt dưới thân.

Tiểu huyệt đáng yêu bị ngón tay qua lại trừu sáp biến thành đỏ bừng xinh đẹp, chảy ra từng đợt chất lỏng, đem huyệt khẩu nhuộm thành trong suốt thập phần mê người.

Đối với ‘cái miệng nhỏ’ này của Miêu Miêu, Trần Duy nhìn xem tới mê muội, ngón tay hướng hai bên tách ra để lộ huyệt khẩu, mị thịt tiên diễm phơi bày trong không khí, đầu ngón tay chạm nhẹ một cái mị thịt sẽ kịch liệt mấp máy, Miêu Miêu cũng sẽ rên rỉ một tiếng.

“Meo ……. Meo …. Hảo khổ sở….”

“Miêu Miêu, ngươi thật đáng yêu.”

Trần Duy tiếp tục chơi đùa tiểu huyệt, đùa với ‘cái miệng nhỏ’ đáng yêu này, mà hạ thân hắn sớm đã trướng tới mau nổ.

“Ta vốn thực đáng yêu …… Meo a!” Cảm giác đầu ngón tay ác ý nhấn một chút nội vách, Miêu Miêu kịch liệt co rút hậu huyệt, mềm mại kêu một tiếng khiến Trần Duy cả người tê dại.

Mông nhỏ tròn tròn, ‘miệng nhỏ’ hồng hồng, còn có tiếng rên ngọt nị, Trần Duy hô hấp dồn dập dùng sức bài khai hai chân Miêu Miêu, liếm lên vách đùi non mịn, mút ra một đám hôn ngân, cảm giác ngứa ngứa tê dại khiến Miêu Miêu có chút không quen, kháng cự động hai chân, lập tức bị Trần Duy bắt lấy, đem cảnh đẹp bên trong hướng hai bên mở càng rộng hơn.

“A meo….”

Miêu Miêu nhìn Trần Duy quỳ gối giữa hai chân hôn đùi nó, cảm giác tê dại khiến nó chủ động đem chân đặt trên vai Trần Duy, hai tay ôm đầu hắn, đem tính khí đặt trước mặt Trần Duy đĩnh nhẹ, Trần Duy lại há mồm hàm trụ, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm một chút đỉnh.

“Meo a…….” Miêu Miêu chịu đại kích thích, thất thanh thét chói tai, đem mông ở trong miệng Trần Duy hoạt động, “Thạt thoải mái a…….Quá tuyệt vời…….Meo……Mau……….Lại liếm ta………”

Phản ứng cuồng nhiệt của Miêu Miêu khiến Trần Duy đối với lần đầu ngậm tính khí đồng tính không cảm thấy ghê tởm, ngược lại còn muốn nhìn Miêu Miêu tột cùng có thể nhiệt tình thành cái dạng gì, con mèo nhỏ *** đãng này quả thực là muốn mạng nam nhân.

Tính khí phía trước bị khoang miệng ấm nóng bao vây, ‘miệng nhỏ’ phía sau bị nam nhân chơi đùa, Miêu Miêu toàn thân phấn khởi tới thét chói tai, bị Trần Duy làm đến bắn tinh, một cỗ dịch thể theo tiếng mèo kêu bắn vào trong miệng Trần Duy.

Ngậm dịch thể của Miêu Miêu, dùng dịch thể thấm ướt tiểu huyệt, đưa nó vào trong cơ thể, Miêu Miêu cảm giác được đầu lưỡi vừa mềm vừa nóng đâm vào trong tiểu huyệt, khẽ liếm lên nội bích nóng cháy, một cỗ khát vọng mãnh liệt hơn trào lên khiến Miêu Miêu cong thắt lưng, lan tràn khắp toàn thân.

Đầu lưỡi bắt chước động tác mập hợp ra vào khiến tiểu huyệt mãnh liệt co rút, Miêu Miêu phe phẩy đầu, dùng thanh âm ngập tràn dục vọng nói lên khát cầu của mình: “Meo….a……mông bên trong thật khó chịu……..Hảo muốn……..”

Trần Duy đương nhiên biết Miêu Miêu muốn cái gì, một phen ôm lấy Miêu Miêu đi vào trong phòng ngủ đặt nó lên giường, Miêu Miêu khó chịu kẹp chặt đùi, mông ma sát ra giường, hai tròng mắt ướt át ngập tràn dục vọng nhìn chằm chằm hạ thân Trần Duy, không chút tự giác liếm môi, bộ dáng cực mê người.

Trần Duy cởi bỏ dây lưng, côn thịt sắp bùng nổ thẳng tắp nhảy ra, đã muốn trướng thành màu tím.

Côn thịt đặt trước miệng nhỏ của Miêu Miêu, trên côn thịt thô to có thể rõ ràng nhìn thấy gân xanh dữ tợn, Miêu Miêu khó hiểu nhìn Trần Duy, không biết hắn muốn mình làm cái gì.

“Đem nó liếm ướt hảo rồi cắm vào trong mông ngươi.” Trần Duy nhẫn trụ dục vọng giải thích.

Miêu Miêu lập tức hiểu được, trước dùng mũi ngửi ngửi, xác định mùi của Trần Duy, sau đó hé miệng nhỏ hàm trụ đầu đỉnh cực đại, dùng nước bọt liếm ướt toàn bộ côn thịt, thẳng tới khi côn thịt càng liếm càng lớn, ‘miệng nhỏ’ phía dưới của Miêu Miêu cũng càng ngày càng muốn côn thịt, nó phun ra côn thịt, nằm trên giường, dùng tay bài khai cái mông nhỏ, khiêu khích nháy mắt mấy cái với vẻ mặt đầy dục vọng của Trần Duy.

“Miêu Miêu muốn …….. A ––– ”

Côn thịt hung tợn tiến thẳng vào tiểu huyệt, Trần Duy suyễn một ngụm khí thô, hưởng thụ cảm giác bị nội bích nóng bỏng vây quanh khi tiến vào tiểu huyệt, thân thể đồng thời cũng đè lên Miêu Miêu, ôm lấy thắt lưng Miêu Miêu dùng sức, mỗi lần đều thẳng sáp tận gốc, nặng nề mà đỉnh trên điểm mẫn cảm, Miêu Miêu bị hắn sáp thoải mái tới kêu to, thập phần hưởng thụ khoái cảm Trần Duy mang lại, thúc giục Trần Duy ra sức yêu thương nó.

“Mèo nhỏ *** đãng, ngươi là muốn ta chết trên người ngươi?” Đã muốn thực ra sức mà con mèo tham ăn này còn ngại không đủ, Trần Duy thật muốn đánh cái mông nhỏ của nó.

“Cho ta ăn cá ngươi …….. A ………Meo –––– ”

Một cái tát không lưu tình vỗ vào mông nhỏ khiến nó hồng toàn bộ, ngay cả côn thịt trong cơ thể cũng không động, Miêu Miêu mang theo khóc âm cầu xin: “Động mau đi! Ta thật là khó chịu!”

“Muốn cá hay muốn ta?” Mặc kệ Miêu Miêu vặn vẹo thế nào Trần Duy đều cố ý lạnh mặt, côn thịt lẳng lặng đứng yên trong thân thể không cho Miêu Miêu hưởng thụ đến *** khoái hoạt.

“Meo ………. Muốn ngươi ………..” Miêu Miêu hấp hút mũi trả lời.

Trần Duy hôn lên khóe mắt ướt của nó, một chút lại một chút mạnh tiến sâu trong dũng đạo, khoái cảm nội bích bị côn thịt thô to ma sát khiến Miêu Miêu cả người kích tình đỏ ửng, ôm lấy cổ Trần Duy, kẹp chặt thắt lưng hắn, càng không ngừng meo ô rên rỉ, thẳng đến bị bắn thật sâu trong cơ thể mới thất thần mềm nhũn ngoan ngoãn nằm trên giường, cắn ngón tay bán híp mắt tận hưởng dư vị cao trào.

Rút ra côn thịt, tiểu huyệt lập tức trào ra dịch thể trắng đục, Trần Duy tạm thời dùng quần lót thay nó lau đi dịch thể, sau đó cũng ngã xuống bên cạnh Miêu Miêu, một chân không khách khí gác trên người Miêu Miêu, một tay luồn xuống làm gối đầu cho Miêu Miêu, đem nó kéo vào lòng chia sẻ không khí an tĩnh sau hoan ái.

“A Duy………Meo………..” Miêu Miêu lười biếng kêu, “Hôn ta.”

Hai người làm xong lặng yên bên nhau khiến Miêu Miêu tâm hỉ, chu ra đôi môi hồng nộn, Trần Duy hôn lại hôn, ôn nhu hôn môi làm Miêu Miêu nhắm mắt lại, chỉ trong chốc lát ngáp dài ngủ mất.

Miêu Miêu đáng yêu từ trên trời rơi xuống làm cho cuộc sống yên tĩnh của hắn hơn một phần kích tình.

“Cứ tiếp tục như vậy, ta sẽ yêu ngươi mất, Miêu Miêu.”

Hắn không sợ hãi yêu một người, chỉ sợ đối phương không thương hắn mà tạo thương tổn, loại thương tổn này nếm qua một lần cũng đủ để hắn một đời nhớ kỹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.