Cục Cưng Có Chiêu

Chương 166: Chương 166: Anh dám đánh mất cô ấy




Kiêu Trì nhìn Đường Trình Siêu, không nghĩ tới mình tùy tiện đưa tới một người danh tiếng lớn như thế.

“Tổng giám đốc Đường, mời bên này!”

Đường Trình Siêu thật sự rất không muốn rời khỏi nơi này, anh ta thậm chí muốn mang Thẩm Hạ Lan đi ngay bây giờ, nhưng anh ta không thể!

Trước không nói anh ta hiện tại một người có thể mang Thẩm Hạ Lan đi hay không, cho dù có thể, có một số thời điểm vẫn là cần khiêm tốn một chút, huống hồ hiện tại Diệp Ân Tuấn cũng ở nước Mỹ.

Mặc dù biết Diệp Ân Tuấn không có tâm tư phí công đến đây đấu giá, nhưng anh ta vẫn cần phải phòng bị.

Đường Trình Siêu cuối cùng nhìn Thẩm Hạ Lan một cái, lúc này mới xoay người rời đi.

Cả người Thẩm Hạ Lan vô cùng đau đớn, nhưng bây giờ lại không quan tâm.

Cô đang ở Mỹ!

Hơn nữa còn gặp Đường Trình Siêu!

Đường Trình Siêu rất ít khi đến trường hợp như vậy, đây nhất định là do ông trời sắp xếp.

Vừa nghĩ tới mình có thể rời khỏi nơi này, có thể trở về tìm kiếm tung tích của con trai thuận tiện xem bệnh tình của Thẩm Nghê Nghê, Thẩm Hạ Lan cảm thấy đau đớn ở trên người mình khó chịu đến mức chịu không nổi.

Người đàn ông nhìn Thẩm Hạ Lan một chút, nhổ một ngụm nước bọt nói: “Coi như mày may mắn, được một ông lớn như vậy coi trọng.

Tao nói với mày, mày tốt nhất câu nguyện anh ta có thể thật sự ngày mai đến mua mày, nếu không, mày xem tao thu phục mày như thế nào.”

Thẩm Hạ Lan hiện tại đã đau đến nói không ra lời.

Dọc đường cô bị bọn buôn người nhét vào trong khoang thuyền, bị lật mấy chiếc thuyền mới đến đây, sau khi xuống thuyên lại bị người ta bịt mắt, cho nên căn bản không biết mình bị bán ở đâu.

Đối với việc tại sao má Trương lại bán cô ra nước ngoài, Thẩm Hạ Lan không biết, nhưng món nợ này sớm muộn gì cô cũng phải tính với má Trương.

Thẩm Hạ Lan tạm thời an toàn, cô cũng lười phí nhiêu lời với đàn ông, cứ như vậy nhắm hai mắt lại bắt đầu dưỡng thần.

Người đàn ông tưởng cô đã ngất đi, hừ lạnh một tiếng nói: “Thật là yếu ớt, chỉ mong ngày mai có thể mua một cái giá tốt.”

Người đàn ông mệt mỏi, đi thẳng nghỉ ngơi, những người khác vẫn tiếp tục ở đây.

Đây quả thực là địa ngục trần gian.

Nếu như không có tự mình trải nghiệm qua, Thẩm Hạ Lan căn bản cũng không biết trên thế giới này còn có địa phương dơ bẩn như vậy.

Cô không khỏi nhớ tới Thẩm Minh Triết.

Minh Triết của cô bây giờ đang ở đâu?

Có thể cũng bị người ta bán đi không?

Nghĩ đến khả năng này, cô đau lòng không thôi, cũng không biết Diệp Ân Tuấn có tìm được Thẩm Minh Triết hay không, có cứu thằng bé ra khỏi tay Sở Anh Lạc hay không.

Thứ cô không bỏ xuống được quá nhiều, chỉ cần có thể rời khỏi nơi này, mặc kệ tốn bao nhiêu tiên, cô đều không tiếc.

Thẩm Hạ Lan lòng nóng như lửa đốt, nhưng lại không thể làm bất cứ chuyện gì, hiện tại cô chính là thịt trên thớt, chỉ có thể mặc cho người ta xâu xé.

Rất nhanh, cô hôn mê bất tỉnh.

Thời gian một đêm vội vã trôi qua.

Sau khi Đường Trình Siêu rời khỏi hội sở, ghi nhớ tên của hội sở này.

Nếu như ngày mai anh phải đến mua lại Thẩm Hạ Lan, thì không thể vận dụng tiên bên ngoài, nếu không bà cụ Đường nhất định sẽ chú ý tới.

Đường Trình Siêu trở về lấy tài khoản riêng của mình ra, chuẩn bị một thùng tiên.

Anh ta làm sao cũng không ngủ được.

Anh ta không thể tưởng tượng được Thẩm Hạ Lan lại xuất hiện trước mặt anh ta bằng cách này.

Diệp Ân Tuấn không phải nói Thẩm Minh Triết bị bệnh, Thẩm Hạ Lan ở nhà chăm sóc Thẩm Minh Triết sao? Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Đường Trình Siêu suốt đêm để cho người hỏi thăm tin tức của Thẩm Hạ Lan, rốt cuộc biết Thẩm Hạ Lan mất tích, mà Thẩm Minh Triết cũng không rõ tung tích.

Hay cho một Diệp Ân Tuấn!

Lại có thể cõng tất cả mọi người đến Mỹ, chỉ để đón Thẩm Nghê Nghê phải không?

Đường Trình Siêu nhanh chóng đến bệnh viện.

Thẩm Nghê Nghê và Diệp Tranh đã ngủ.

Trải qua một ngày tiếp xúc, tình cảm của Thẩm Nghê Nghê và Diệp Tranh đã rất sâu đậm.

Lúc Đường Trình Siêu đến, Diệp Ân Tuấn cảnh giác nhìn anh một cái, ngẫu nhiên đi theo Đường Trình Siêu ra khỏi phòng bệnh.

Vừa ra khỏi phòng bệnh, Đường Trình Siêu lập tức đấm vào mặt Diệp Ân Tuấn.

Diệp Ân Tuấn bất ngờ không kịp đề phòng, mũi lập tức chảy máu.

“Anh điên rồi sao?”

Diệp Ân Tuấn không đánh trả, nhưng rõ ràng vô cùng tức giận, mặc cho ai bị người ta vô duyên vô cớ đánh một đấm, tâm tình cũng sẽ không tốt.

Đường Trình Siêu túm lấy cổ áo anh, hung tợn nói: “Hạ Lan đâu? Anh đã làm gì với Hạ Lan? Diệp Ân Tuấn, Thẩm Hạ Lan ở bên cạnh tôi năm năm, tôi ngay cả chạm vào cô ấy một cái cũng không nỡ, anh lại dám làm mất cô ấy! Bây giờ còn chạy trước mặt tôi nói cô ấy ở trong nước! Sao anh không biết xấu hổ mà nói dối tôi!”

Nói xong, Đường Trình Siêu lại cho Diệp Ân Tuấn một đấm.

Diệp Ân Tuấn không né tránh, cố gắng chịu đựng.

Thẩm Hạ Lan mất tích, Thẩm Minh Triết mất tích, đối với Diệp Ân Tuấn mà nói là một đả kích nặng nề, nếu như không phải bởi vì muốn cứu Thẩm Nghê Nghệ, anh có thể cả đời này cũng sẽ không bước lên đất nước Mỹ, hôm nay nghe được Đường Trình Siêu biết tất cả chân tướng, anh thấp giọng nói: “Tôi nhất định sẽ tìm cô ấy trở về!”

“Anh có thể tìm cô ấy về không? Anh có biết cô ấy đi đâu không? Nếu cô ấy bị người bán đi, bán cho những kẻ buôn người, bán đến những vùng xa xôi, làm vợ cho những người mù, tàn tật, anh có thể tìm lại được không? Anh có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng của cô ấy không? Sao anh có thể làm mất cô ấy? Làm sao anh có thể như vậy!”

Lời nói của Đường Trình Siêu làm cho Diệp Ân Tuấn càng thêm khó chịu.

“Sẽ không! Hạ Lan sẽ không bị đối xử như vậy!”

“Làm sao anh biết? Anh có biết kẻ bắt cóc cô ấy là ai không? Anh nói cho tôi biết là ai? Là ai?” Đường Trình Siêu làm thế nào cũng không quên được bộ dáng máu thịt của Thẩm Hạ Lan.

Anh ta chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày Thẩm Hạ Lan phải chịu đựng thống khổ như vậy, nhưng khi anh ta tận mắt nhìn thấy, anh ta thật sự sắp đau lòng muốn chết đi.

Đó là bảo bối mà anh ta nâng niu trong lòng bàn tay, không nỡ để cô rơi một giọt nước mắt, nhưng không ngờ lại gặp phải chuyện tàn nhẫn như vậy ở trong nước.

Rốt cuộc là ai điên loạn đối xử với Thẩm Hạ Lan như vậy?

Đường Trình Siêu một bụng tức giận không có chỗ phát tiết, anh ta hiện tại hận không thể đánh gục Diệp Ân Tuấn hoàn toàn.

Vợ của mình bị người đàn ông khác nhớ thương, trong lòng Diệp Ân Tuấn rất không dễ chịu, nhưng người đàn ông này toàn tâm toàn ý vì

Thẩm Hạ Lan, anh lại không tìm ra lý do để nổi giận, dù sao đúng là anh đã đánh mất Thẩm Hạ Lan và con trai.

“Diệp Ân Tuấn, tốt nhất anh nên đem chuyện này thối nát vào trong bụng. Trước mắt chuyện của anh chính là cứu sống Nghê Nghê, nếu như để cho con bé biết Thẩm Hạ Lan cùng Thẩm Minh Triết mất tích, tôi tuyệt đối sẽ giết anh!”

Đường Trình Siêu nhìn ra Diệp Ân Tuấn không muốn nói.

Anh không muốn nói, chứng tỏ người kia có liên quan đến Diệp Ân Tuấn, đã có manh mối này, Đường Trình Siêu tự tin mình có thể tra ra người kia là ai.

Chỉ cần để anh ta điều tra ra, anh ta tuyệt đối sẽ làm cho người kia đẹp mặt!

Về phần Diệp Ân Tuấn, anh ta sẽ không nói cho anh biết tung tích của Thẩm Hạ Lan.

Lần trước, anh ta để Thẩm Hạ Lan trở về chính là một sai lầm, nếu ông trời lại đưa Thẩm Hạ Lan trở về, lần này anh ta sẽ không có ý định buông tay.

Thẩm Minh Triết và Thấm Nghê Nghê đều có thế trả lại cho Diệp Ân Tuấn, duy chỉ có Thấm Hạ Lan là không thể!

Đời này thứ Đường Trình Siêu muốn không nhiều lắm, người muốn không nhiều, mà bây giờ là cơ hội ông trời cho anh ta, có lẽ là cơ hội duy nhất trong đời này.

Anh ta không thể mất đi.

Đường Trình Siêu nuốt lời đã đến bên miệng xuống, lạnh lùng nhìn Diệp Ân Tuấn nói: “Tôi muốn anh thề, đời này sẽ đối xử tốt với Nghê Nghê và Minh Triết, tôi tin tưởng, anh nhất định sẽ tìm được Minh Triết đúng không?”

“Thằng bé là con trai tôi, cho dù tôi có tiêu hết gia tài của nhà họ Diệp, cũng sẽ tìm được thằng bé! Còn có Hạ Lan, cô ấy là vợ của tôi, mặc kệ thế nào, mặc kệ cô ấy đã trải qua chuyện gì, tôi đều sẽ tìm được cô ấy, hơn nữa trước sau như một đối xử tốt với cô ấy.”

Diệp Ân Tuấn kiên định nói.

Đường Trình Siêu nhìn anh, không nói gì. Anh ta lui về phía sau một bước, lại lui về phía sau một bước, sau đó lạnh lùng nói: “Tôi nghe bà nội tôi nói, anh với nhà họ Đường chúng tôi làm giao dịch. Diệp Ân Tuấn, nếu để Thẩm Hạ Lan biết hôm nay anh đối xử với tôi như vậy, anh cảm thấy cô ấy sẽ vui vẻ sao?”

“Giao dịch này là nhà họ Đường nói ra, tôi chỉ là vì báo ân, Hạ Lan sẽ không trách tôi!”

“Vậy sao? Vậy anh thật đúng là tự tin!”

Đường Trình Siêu nói xong cười lạnh hai tiếng nói: “Từ giờ trở đi, Đường Trình Siêu tôi và Diệp Ân Tuấn anh không còn quan hệ gì nữa, nhà họ Đường và nhà họ Diệp cũng đã thanh toán xong. Hãy đối xử tốt với người của anh, sau này đừng đến Mỹ nữa. Tôi và nhà họ Đường đều không hoan nghênh anh!”

“Rất sẵn lòng!”

Diệp Ân Tuấn thản nhiên nói.

Nếu mà anh biết Thẩm Hạ Lan còn ở Mỹ, anh nói cái gì cũng sẽ không nói ra lời như vậy, đáng tiếc anh hiện tại cái gì cũng không biết.

Đường Trình Siêu đi rồi, Diệp Ân Tuấn một mình dựa vào vách tường hành lang, tâm lý khó chịu sắp phát điên.

Anh hận bản thân mình bây giờ không thể phân thân ra, một cái phân thân đi tìm Thẩm Minh Triết với Thẩm Hạ Lan, một cái phân thân khác đi cứu Thấm Nghê Nghê.

Kết quả phù hợp cầnthời gian lên đến ba ngày, anh thực sự lòng như lửa đốt, nhưng không có bất kỳ biện pháp nào.

Diệp Ân Tuấn muốn đem Thẩm Nghê Nghê mang về nước, nhưng bác sĩ nói, qua nhiều năm như vậy, bệnh tình của Thẩm Nghê Nghê bên này hiểu rõ nhất, huống hồ lấy tình trạng thân thể hiện tại của con bé căn bản là không thể lặn lội đường xa, nếu không ban đầu Thẩm Hạ Lan cũng sẽ không để cô bé một mình ở Mỹ.

Nghe được những lời này, Diệp Ân Tuấn mặc dù có sốt ruột, cũng phải chờ đợi.

Lúc Tống Đình gọi điện thoại tới, Diệp Ân Tuấn hơi hoảng hốt, điện thoại vang lên thật lâu anh mới nghe.

“Tồng giám đốc Diệp, có manh mối từ má Trương rồi, nghe nói mấy ngày trước khi mợ chủ mất tích, đã đến nhà máy hóa chất ở ngoại ô”

Con ngươi của Diệp Ân Tuấn đột nhiên nheo lại.

Lúc đó Thẩm Hạ Lan nhận được video của Sở Anh Lạc mới đến nhà máy hóa chất, nhưng lúc chạy tới nhà máy hóa chất lại không có ai, chẳng lẽ là má Trương mang Sở Anh Lạc và Thẩm Minh Triết đi?

Hôm nay Sở Anh Lạc đã chết, Thẩm Minh Triết rốt cuộc ở nơi nào?

“Phía sau thì sao? Trong phòng cho thuê của Sở Anh Lạc có phải má Trương đã đi qua không?”

“Không rõ lắm, còn chưa tra được!”

“Mấy người rốt cuộc tra được cái gì?”

Tâm trạng của Diệp Ân Tuấn rất không tốt.

Anh thật sự sắp sụp đổ rồi.

Những gì Đường Trình Siêu nói hôm nay đều khiến anh thấp thỏm bất an.

Má Trương thật sự sẽ bán Thẩm Hạ Lan sao? Bán cho bọn buôn người?

Nghĩ đến đây, trái tim Diệp Ân Tuấn càng thêm khó chịu.

“Tra cho tôi vụ án mất tích gần đây ở Hải Thành, thuận tiện lợi dụng quan hệ đặc biệt để điều tra vụ án buôn lậu người. Tôi cần biết mấy ngày gần đây có người nào từ Hải Thành đi ra hay không.”

Vốn anh còn chưa nghĩ đến phương diện này, cũng không dám nghĩ, nhưng qua lời nhắc nhở của Đường Trình Siêu, Diệp Ân Tuấn cho dù không muốn đối mặt, hiện tại cũng không thể không điều tra từ điểm đột phá này.

Nếu như Thẩm Hạ Lan và Thẩm Minh Triết vẫn còn ở Hải Thành, nhiều ngày nay, bất kể là quan hệ của nhà họ Diệp, hay là quan hệ của nhà họ Hoäc và nhà họ Tống, hẳn là đều sẽ có tin tức truyền đến.

Hôm nay không có bất kỳ tin tức gì, rất có thể bọn họ đã không còn ở Hải Thành nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.