Cự Tinh Vấn Đỉnh

Chương 123: Chương 123




Năm phút đồng hồ sau, khi Dung Hủ từ trong phòng tắm đi ra, nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy.

Trong căn phòng sáng ngời rộng mở, người đàn ông tuấn mỹ lạnh nhạt hơi hơi nhíu mày, vẻ mặt ngưng trọng cúi đầu nhìn điện thoại di động của mình. Một loại khí tràng mạnh mẽ sắc bén theo vẻ mặt càng suy nghĩ sâu xa của Tần Trình, chậm rãi lan ra, khiến Dung Hủ kinh ngạc nhìn thêm vài lần.

… Là ai thiếu tiền không trả hả?

Rất ít nhìn thấy bộ dáng Tần Trình nghiêm túc như vậy, Dung Hủ ở một bên nhìn chốc lát, tiếp đó mới đi lên, cười nói: “Nhanh đi tắm rửa.”

Tần Trình: “… Ừm.”

Chờ sau khi người đàn ông vào phòng tắm, Dung Hủ nhẹ nhàng nhướn mi, suy tư hồi lâu, vẫn không có được đáp án.

Chẳng lẽ gần đây xảy ra chuyện gì thực nghiêm trọng? Cho nên sắc mặt Tần Trình mới khó coi như vậy?

Ừm, chờ hắn đi ra hỏi lại một chút vậy.

Tiện tay lau khô tóc, Dung Hủ và La Chấn Đào nhắn tin chốc lát, sau khi xác định một tuần tới sẽ ở nhà nghỉ ngơi, cậu mở weibo lên.

Từ một giờ trước, La Chấn Đào đã dùng weibo của Dung Hủ, giúp cậu share video teaser của đoàn phim «Trang hoa la». Bây giờ là lần đầu tiên Dung Hủ xem cái video này, cậu mở ra xem chốc lát, khóe môi hơi hơi nhếch lên, gửi một tin nhắn cho Lưu lão: [ xem đoạn trailer phim, thực phấn khích, Lưu lão, cháu càng chờ mong phim chiếu rồi. ]

Không bao lâu, Lưu lão liền hồi âm lại: [ ha ha, cậu cũng khoe khoang vậy à? Tôi có nhìn thấy đó, tiểu Dung, dưới video teaser kia, rất nhiều fan khen cậu xinh đẹp, diễn xuất lại tốt đó. ]

Không sai, trong năm sáu giây lên sân khấu ngắn ngủi, Dung Hủ đứng ở dưới ánh trăng, cười nhạt giơ chén rượu ngọc trắng lên. Cậu không có cảnh hành động hút mắt người như Tần Trình, cũng không có tiếng ca y y nha nha ai oán như Hoàng Lôi, chỉ có một nụ cười ôn nhuận bình thản, lại bắt được vô số trái tim thiếu nữ.

Hữu phỉ quân tử, như thiết như tha, như trác như ma.

Đây chính là đánh giá của nhóm cư dân mạng dưới weibo đối với nhân vật Chu Mặc Lang.

Chỉ đơn thuần xem teaser, thì đây đúng là một công tử ôn nhã thanh nhuận nhẹ nhàng, đáng để ca ngợi như thế.

Đương nhiên, Lưu lão nói như vậy, Dung Hủ vẫn hơi khiêm tốn một chút: [ ngài nói như vậy, cháu sẽ thẹn thùng đó. Có điều Lưu lão, cho tới hôm nay cháu mới chú ý, hóa ra «Trang hoa la» chiếu vào ngày sinh nhật của cháu à? ^_^]

Ngay sau đó, Lưu lão lý lẽ đương nhiên mà hồi âm: [ đúng vậy, cả đoàn phim chúng ta cùng chúc mừng sinh nhật cậu, thế nào, vui không, tiểu Dung? Không cần cảm ơn đâu, đây đều là nên làm, ha ha. ]

Dung Hủ: “…”

Rõ ràng là muốn mượn cơ hội ké nhiệt độ, thế mà ngài lại dám nói là chúc mừng sinh nhật?!

Dù Dung Hủ có kinh nghiệm hai đời, đối với người lõi đời như Lưu lão, cũng không biết làm thế nào. Lại trò chuyện chốc lát, Dung Hủ xem tin tức một lát, sau đó mở weibo, làm mới. Khi cậu nhìn thấy một cái ID weibo quen thuộc, cậu đột nhiên dừng lại, kinh ngạc mở to hai mắt, kéo giao diện di động lên trên.

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm: #Trình Dung# ngọt ngọt ngọt ngọt ngào, thiệt nhiều đường!//Yêu cuộc sống yêu Dung Dung: #Trình Dung# #Tần Trình# #Dung Hủ# làm một video fanfic «Tầng mây màu đen» ~ tuy rằng bộ phim này là BE, nhưng mà Trình Dung là HE ~[link video] ]

Xem xuống chút nữa.

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm: #Trình Dung# Dung Dung của bảo bảo, chume =3= //Dung của tôi nghi thất nghi gia: #Trình Dung# chín tấm hình đẹp HD không mờ! 23333 Trình Dung thật sự là rất xứng, tôi chèo thuyền Trình Dung! [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh]… [hình ảnh] ]



Xuống chút nữa, liên tiếp bảy tám cái weibo, đều share các loại weibo gắn tag #Trình Dung#. Phần lớn là hình chụp chung của Tần Trình và Dung Hủ lúc tham gia hoạt động tuyên truyền «Tầng mây màu đen», có cái là ảnh hiện trường của «Tầng mây màu đen», còn có một phần là video fanfic.

Dung Hủ xem những weibo đó, nhìn hành vi điên cuồng share của Liên Dung Tranh Tử Hãm, mày dần dần nhăn lại.

Từ từ, nếu Liên Dung Tranh Tử Hãm thật sự là Tần Trình, vậy dựa theo thời gian mà nói… vừa rồi Tần Trình ngồi ở chỗ kia, vẻ mặt nghiêm túc, giống như ai thiếu hắn năm trăm vạn, thế mà lại là đang share weibo?!

Dung Hủ suy tư hồi lâu, cũng không hiểu rõ người đàn ông nào đó tại sao phải làm chuyện này. Cậu trầm ngâm một chốc, cuối cùng đăng nhập acc nhỏ của mình, an an tĩnh tĩnh nhấn like cho toàn bộ những weibo đó, sau nữa…

Mở trang chủ của Liên Dung Tranh Tử Hãm ra, gửi inbox.

[ Bàn luận làm thế nào hoàn mỹ mà ăn một quả cam: chào bạn, mình là fan của bạn, mình rất thích bạn ~ ]

Sau khi inbox xong, Dung Hủ lại yên lặng follow vài fan lớn của CP Trình Dung. Nếu cậu là fan của Liên Dung Tranh Tử Hãm, vậy nói thế nào cũng nên có một chút điểm chung với đối phương, chẳng hạn như đều thích Dung Hủ, chẳng hạn như đều thích “Trình Dung”.

Dung Hủ luôn biết, mình có rất nhiều CP do fan ghép ra. Lúc trước đóng «Tranh giành», cậu đều có CP với Diệp Kiều, Đường Mộng Lam, sau lại quay «Tầng mây màu đen», lại có một CP với Tần Trình.

CP mới nổi lên gần đây của cậu chính là CP Bách Dung và CP Dung Lâm, cái trước là CP tạo thành với diễn viên chính Bách Tích Văn của «Mê thành», cái sau là CP tạo thànhvới Lâm Huyên.

Trong tất cả tổ hợp CP của Dung Hủ, fan của ba CP Trình Dung, Bách Dung và Dung Lâm là lớn mạnh nhất.

Không nghĩ quá nhiều, Dung Hủ lại nhìn người mà Liên Dung Tranh Tử Hãm follow. Khi cậu phát hiện Tần Trình thế mà lại không có follow bản thân hắn, cậu hơi hơi sửng sốt: follow cậu, follow rất nhiều fan lớn trong nhóm, cố tình… không có follow chính Tần Trình?

Thật kỳ quái, đây là tâm lý gì? Sao lại khó đoán như vậy?

Khi Dung Hủ trăm tư không được giải đáp, cửa phòng tắm lạch cạch một tiếng mở ra. Theo bản năng tắt điện thoại di động, Dung Hủ ngồi ở trên giường, mỉm cười ngẩng đầu nhìn về phía Tần Trình, chỉ thấy người kia mặc áo ngủ đơn giản, tóc hơi ướt, cất bước đi về phía mình.

“Anh nhớ sáng ngày mai bảy giờ lên máy bay nhỉ?”

Dung Hủ nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm, phải về sớm một chút, cho nên chị tiểu Thiến đặt vé bảy giờ, cũng đặt cho anh một vé bảy giờ luôn. Đúng rồi, em nhớ Lâm Huyên cũng đặt chuyến bay này, đến lúc đó chúng ta có thể cùng đi.”

Hiện giờ đã là buổi tối hơn mười hai giờ, bảy giờ lên máy bay, tính cả thời gian đến sân bay, vào cửa an ninh, vậy sáng sớm sáu giờ đã phải rời giường xuất phát, thời gian vô cùng khẩn trương.

Người đàn ông lạnh lùng tao nhã hơi hơi nhấp môi, đang định mở miệng, lại đột nhiên nghe được một trận tiếng gõ cửa dồn dập.

“Dung Dung mở cửa! Là tôi!”

Hai người đồng loạt sửng sốt, Dung Hủ trực tiếp đứng dậy đi về phía cửa, cậu nhanh chóng mở cửa, còn chưa thấy rõ người tới, đã thấy Lâm Huyên tùy tùy tiện tiện đi vào phòng, vừa đi, vừa cười ha hả nói rằng: “Chúng ta ngủ không được bao lâu, năm sáu giờ liền phải rời giường, còn ngủ cái gì mà ngủ, tôi tới tìm cậu đánh bài. Tôi vừa mới gửi tin nhắn cho Tần Trình, Hứa đạo lớn tuổi ăn không tiêu, cho nên lần này chính là chúng ta thêm Tần Trình, Tiêu Tử Đồng, cùng đánh bài. A đúng, cậu không có ý kiến đi, ngủ mấy tiếng như vậy rất… không…”

Âm thanh im bặt, năm chữ “rất không có ý nghĩa” nghẹn trong miệng tiểu thiên vương, vẫn chưa nói ra.

Lâm Huyên mở to hai mắt, không dám tin mà nhìn Tần Trình đứng ở trong phòng, mặc một thân áo ngủ đơn giản. Mà ở bên cạnh hắn, Tiêu Tử Đồng được hắn dẫn vào phòng cũng há to miệng, ngẩn ngơ nhìn Tần Trình.

Dung Hủ đứng ở cạnh cửa phòng: “…”

Tần Trình bị hai người vây xem: “…”

Một lúc lâu, Lâm Huyên phút chốc bừng tỉnh đại ngộ: “Khó trách ông không đáp lại tin nhắn của tôi, Tần Trình ông đến từ sớm rồi à! Tôi nói mà, ông làm chi lại không trả lời tin nhắn của tôi, tôi còn định sau khi đưa Tử Đồng đến phòng Dung Dung, tôi lại tự lên lầu tìm ông chứ.”

Tiêu Tử Đồng dù sao cũng là nữ minh tinh, nếu như bị chụp được hình nửa đêm canh ba một mình vào phòng Dung Hủ, vậy tuyệt đối sẽ truyền ra scandal không tốt. Nhưng mà giả thiết là Lâm Huyên cùng cô vào, thì chuyện này lại dễ giải thích, dù papparazi có tâm thần mất trí hơn nữa, cũng không thể nói Dung Hủ người ta với Lâm Huyên, Tiêu Tử Đồng ba người ấy ấy chứ?

Tuy phỏng chừng là gần đây không có papparazi, nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.

Lâm Huyên tự cho mình một lời giải thích, Dung Hủ nhẹ nhàng thở phào một hơi, sau khi đóng cửa lại, cười tiến lên nói rằng: “Ừm, anh ấy vừa mới đến.”

Tần Trình hạ mắt quét nhìn Lâm Huyên, khiến người kia lạnh đến cả người run run, tiếp đó mới “ừm” một tiếng.

Chỉ có Tiêu Tử Đồng đứng ở bên cạnh, ánh mắt kinh ngạc quét qua lại trên người Dung Hủ và Tần Trình hồi lâu, đến cuối cùng, vị mối tình đầu quốc dân này mới hoang mang sờ sờ tóc, mặt mũi nghi hoặc ngồi ở cạnh bàn, bốn người bắt đầu ——

Đánh bài.

Loại chuyện như đánh bài chú ý thiên phú thực lực, nhưng mà cũng chú ý vận may.

Trình độ của Lâm Huyên kém đến bất trị, nhưng mà hôm nay vận may của hắn thật sự quá tốt, mà Dung Hủ đêm nay vận may thực bình thường, nhưng trình độ của cậu lại siêu nhất lưu. Khi hai người đúng dịp đối diện nhau, toàn bộ buổi tối, chỉ có Tần Trình và Tiêu Tử Đồng thua từ đầu đến đuôi, trên mặt hai người dán đầy giấy trắng.

Rạng sáng bốn giờ, bàn bài này liền định tan cuộc, Dung Hủ cười nói: “Chụp tấm ảnh chung, chúc mừng chúng ta thắng lợi.”

Lâm Huyên nhanh chóng gật đầu, cầm di động chuẩn bị chụp tấm ảnh.

Thấy thế, Tần Trình lại nâng bước nhích sang bên cạnh, khiến ba người kinh ngạc nhìn hắn.

“Ba người thuộc đoàn phim «Không tiếng động», cùng ở thành phố S tham gia lễ công chiếu, còn hành trình của tôi xem như giữ bí mật.”

Kỳ thật có một câu Tần Trình chưa nói ra, nếu hắn và ba người Dung Hủ chụp chung, vậy trong tấm ảnh đó, người đầu tiên nhóm dân mạng chú ý tới nhất định là hắn. Hơn nữa, khi Dung Hủ chụp chung với hắn, vậy điều đầu tiên mọi người nghĩ đến chính là đoàn phim «Trang hoa la», mà không phải đoàn phim «Không tiếng động».

Trong «Trang hoa la» quả thật Dung Hủ sắm vai nam số ba, nhưng mà trong «Không tiếng động» cậu lại sắm vai nam chính.

Thành tích phòng bán vé «Trang hoa la» sẽ không tính trên người Dung Hủ, nhưng phòng bán vé «Không tiếng động» lại là thành tích thật của cậu.

Nếu tấm ảnh này có thể đạt tới hiệu quả tuyên truyền phim, vậy lựa chọn tuyên truyền cho «Không tiếng động» càng tốt, không cần hắn ra mặt.

Lâm Huyên và Tiêu Tử Đồng vẻ mặt mờ mịt nhìn Tần Trình, chỉ tưởng hắn thật sự không muốn lộ ra hành trình, mới cự tuyệt chụp ảnh chung. Nhưng Dung Hủ lại dùng ánh mắt nhu hòa nhìn người đàn ông trước mặt, thật lâu sau, cậu nở nụ cười, trực tiếp một tay kéo Tần Trình qua, nói: “Không sao, cùng chụp đi.”

Nụ cười dịu dàng thanh nhã của thiếu niên giống như một hồ nước, gió xuân phất qua, tạo nên từng trận gợn sóng.

Trong lòng bị kích động mãnh liệt, Tần Trình lặng lẽ nở nụ cười, đứng ở bên cạnh Dung Hủ, thấp giọng đáp lại: “Được.”

Lâm Huyên nào quan tâm nhiều như vậy, hắn giơ gậy tự sướng lên, trực tiếp chụp một tấm, tiếp đó đăng lên weibo.

[ Lâm Huyên: a ~ tối hôm nay, tôi và @Dung Hủ thành người thắng lớn. Đau lòng @Tần Trình và @Tiêu Tử Đồng, đây là thực lực, ha ha ha ha ~[hình ảnh] ]

Trong một phút đồng hồ, cái weibo này đã có lượng share và bình luận vượt qua ba nghìn.

Đây là fan của Lâm Huyên, khi fan Tần Trình, Dung Hủ và Tiêu Tử Đồng cũng phát hiện tấm ảnh này, bọn họ kích động vạn phần mà chia sẻ bình luận nhấn like. Sau đó, Tần Trình, Dung Hủ và Tiêu Tử Đồng cũng share weibo của Lâm Huyên, chờ Dung Hủ với Tần Trình đến sân bay, lượng share của người thứ nhất đã có một trăm ngàn, lượng share weibo của người sau thì tới tận hai trăm ba mươi ngàn!

Hiện giờ, tổng số fan weibo Dung Hủ là một trăm ba mươi triệu, nhưng fan weibo Tần Trình đã có ba trăm hai mươi triệu.

Kiếp sống điện ảnh cả mười một năm, khiến Tần Trình trở thành minh tinh có fan nhiều nhất Hoa Hạ, cũng là siêu sao cao nhất Hoa Hạ hiện nay. Một năm này Dung Hủ hot khắp đại giang nam bắc, nhưng dù sao cậu chỉ mới ra mắt một năm, chênh lệch với Tần Trình không có khả năng lấp đầy nhanh như vậy.

Lúc ngồi ở phòng nghỉ VIP, Lâm Huyên vẫn luôn nói chuyện sau khi về thành phố B lần này, nhíu mày nháy mắt ám chỉ Dung Hủ, đến lúc đó nhóm Tần Phong Phong tụ hội một chút. Mà Tần Trình thì bình tĩnh cúi đầu chơi di động, không biết đang làm cái gì.

Sau khi Dung Hủ và Lâm Huyên trò chuyện chốc lát, liền lặng lẽ đánh giá người đàn ông ngồi ở đối diện mình.

Rốt cuộc Tần Trình đang làm gì?

Ba phút đồng hồ sau, khi Dung Hủ mở điện thoại của mình lên weibo, rốt cuộc hiểu rõ chân tướng.

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm: #Trình Dung# Dung Dung hết sức đáng yêu ~ Trình Dung thiên đạo, thật ngọt thật ngọt, nhiệt liệt đề cử! //Dung Hủ: tôi là người thắng lớn ~ //Lâm Huyên: a ~ tối hôm nay… ]

Dung Hủ: “…”

Lại mở cái weibo này ra, chỉ thấy Liên Dung Tranh Tử Hãm vô cùng kiên nhẫn trả lời một đám fan.

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm trả lời @Nhớ nhung nhàn nhạt: đúng vậy, Trình Dung thật ngọt, đều là đường! ]

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm trả lời @Mộc Tử: bảo bảo cũng thấy, Trình Dung mới là vương đạo ~ Trình Dung tốt nhất ~]

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm trả lời @Tiểu yêu tinh Vũ Vũ: đúng rồi, bạn xem Dung Dung và Tần Trình đứng gần bao nhiêu, cảm giác tình cảm họ thật tốt, còn cùng đánh bài nữa ~~(≧▽≦)~]

Dung Hủ lần thứ hai: “…”

Tận đến mười phút trước khi đăng ký, người đàn ông nào đó vẫn luôn mang vẻ mặt lạnh nhạt hạ mắt nhìn di động, trấn định đánh chữ bình luận. Có đôi khi Tần Trình cũng ngẩng đầu trò chuyện với Dung Hủ, nhưng đa số thời gian đều là Lâm Huyên nói nhiều, vì thế Tần Trình trên cơ bản đều cúi đầu, không biết gõ cái gì trên điện thoại di động.

Hắn không ngừng gõ chữ, Dung Hủ lại không ngừng làm mới trang.

Liền thấy Liên Dung Tranh Tử Hãm chốc thì trả lời “Đúng vậy, Dung Dung và Tần Trình siêu xứng!”, chốc lại phản bác một đảng CP Dung Lâm “Nhưng trên tấm ảnh này, Dung Dung và Tần Trình đứng chung một chỗ, Lâm Huyên đứng ở bên cạnh Tiêu Tử Đồng mà ~”.

Vì sao Lâm Huyên đứng ở bên cạnh Tiêu Tử Đồng, cách Dung Hủ ước chừng nửa cánh tay?

Còn không phải vì người đàn ông nào đó sau khi chụp xong tấm ảnh đầu tiên, trịnh trọng nghiêm túc tỏ vẻ, chỗ đứng của Lâm Huyên trong tấm ảnh này không tốt, chụp hắn nhìn hơi béo, Lâm Huyên sợ tới mức tìm vị trí xa một chút, chụp lại một tấm khác ư?

Khóe miệng không tự chủ được mà run rẩy một chút, Dung Hủ sắc mặt bình tĩnh đăng một cái weibo.

[ Bàn luận làm thế nào hoàn mỹ mà ăn một quả cam: TIP.1 cam tâm cơ? Rốt cuộc có phải mình nhận sai người không… ]

Sau khi đăng weibo xong, Dung Hủ mở inbox ra, phát hiện tin nhắn mình gửi Liên Dung Tranh Tử Hãm biểu hiện thành trạng thái đã đọc, nhưng không nhận được bất cứ hồi âm gì. Trong lòng cậu hơi bất ngờ, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Tần Trình, mà giờ phút này, bọn họ đang đi về chỗ cửa đăng ký dưới sự hướng dẫn của tiếp viên hàng không.

Giống như đã nhận ra ánh mắt kinh ngạc của thiếu niên, Tần Trình quay đầu nhìn về phía cậu, hạ mắt: làm sao vậy?

Dung Hủ suy tư một chốc, nhẹ nhàng lắc đầu: không có gì.

Tần Trình: “…?”

Dung Hủ nào biết được, khi Tần Trình nhìn thấy tin nhắn đó, chỉ tùy tiện nhìn lướt qua, căn bản không để ý tới.

Một fan thổ lộ với hắn, nói rất thích hắn?

Đây không phải là lẽ đương nhiên sao.

Tuy Liên Dung Tranh Tử Hãm không hề đăng ảnh tự sướng, nhưng fan của hắn nói thế nào cũng có mấy trăm ngàn. Mỗi ngày nhận được inbox của người chưa follow không có hai mươi cái, thì cũng có mười lăm cái.

Một cái acc nhỏ nhoi tên là “Bàn luận làm thế nào hoàn mỹ mà ăn một quả cam” rất quan trọng sao?

Mắt chớp chớp xong, liền quên mất, mới lười trả lời lại, chính là cao lãnh vậy đấy.

Đương nhiên, chờ sau này Tần Trình tìm ước chừng một giờ, mới tìm được tin nhắn này từ trong số inbox của những người chưa follow, trong lòng hắn hối hận giống như nước sông cuồn cuộn, liên miên không dứt…

Buổi sáng chín giờ cùng ngày, máy bay vững vàng đáp xuống sân bay thủ đô. Vốn dĩ La Chấn Đào tính đến sân bay đón Dung Hủ và La Thiến, nhưng xe của Tần Trình lại đỗ ở bãi đỗ xe sân bay.

La Thiến kiềm nén tâm tình nhảy nhót vui sướng, kích động ngồi trên xe của Tần Trình. Đây là lần đầu tiên cô ngồi xe Tần Trình, ngồi ở ghế sau xe, ánh mắt La Thiến không tự chủ được mà ngó khắp nơi, tay cũng thật cẩn thận vuốt ghế da.

Đây là xe của Tần thần, đây là xe của Tần thần á!

“Cô ở nơi nào?”

Giọng nói thấp thuần từ tính vang lên, La Thiến sửng sốt, theo bản năng đáp: “Tôi ở tiểu khu A.”

Tần Trình trực tiếp mở bản đồ, trí năng lập tức báo ra đường đi.

Thấy thế, La Thiến nhanh chóng nói rằng: “Không cần đưa tôi về nhà, chỉ cần cho tôi xuống cửa tàu điện ngầm tuyến số 2 là được rồi. Tuyến số 2 chạy thẳng tới nhà tôi, tôi ngồi tàu điện ngầm trở về là tốt rồi.”

Không đợi Tần Trình trả lời, thiếu niên ngồi ở ghế phó lái liền cười nhạt xoay đầu, nói: “Không sao, chị tiểu Thiến, trước hết đưa chị về đã. Một cô gái như chị, hiện tại là giờ đi làm cao điểm, đừng chen tàu điện ngầm.”

Nghe xong lời này, La Thiến gật gật đầu, không có phản đối nữa.

Trong xe yên tĩnh, Dung Hủ thường thường quay đầu cười nói chuyện với Tần Trình, người đàn ông liền nhẹ nhàng đáp lại. Ánh nắng rạng rỡ xán lạn từ kính chắn gió chiếu vào, chiếu rọi trên mái tóc thiếu niên, chiếu ra màu sắc vàng óng ánh, có vẻ yên tĩnh dịu dàng.

Chậm rãi, nhìn cảnh tượng này, trong lòng La Thiến xúc động, giống như đã nhận ra thứ gì đó khác biệt.

Cô rất muốn bắt lấy cái loại cảm giác đó, nhưng luôn như lọt vào trong sương mù, căn bản không rõ là cái gì.

Cô chỉ cảm thấy bức họa này thật sự quá mức tốt đẹp, giống như thời gian dừng lại ngay giờ phút này, thiếu niên nhẹ nhàng cười cong cong mắt, người đàn ông liền lặng lẽ nở nụ cười, thấp giọng trả lời.

Thời gian vào giờ phút này kéo dài đến vô hạn, những thứ đẹp đẽ luôn khiến người ra nhịn không được mà lưu luyến trong đó.

Tận đến khi La Thiến cầm hành lý chính thức xuống xe, nhìn thấy chiếc Bentley xinh đẹp kia đánh vòng trước mặt mình, chậm rãi lái ra khỏi tiểu khu, cô mới đột nhiên bừng tỉnh. Vuốt hai má có chút nóng lên và trái tim bùm bùm nhảy loạn, La Thiến nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra, sao mình lại đột nhiên đỏ mặt tim đập.

Quả thật cô vẫn luôn rất thích tiểu Hủ, cũng vẫn luôn rất thích Tần thần, nhưng trước kia chưa từng phát sinh tình huống như vậy.

Giữa trưa lúc ăn cơm, khi La Thiến mở weibo, nhìn thấy cái tag #Trình Dung#, cô phút chốc trợn to hai mắt, đột nhiên hiểu rõ ——

“Thật xứng, thật sự rất xứng!”

Trong đầu hồi tưởng tình cảnh lúc quay phim «Trang hoa la», nhớ tới buổi uống rượu trò chuyện dưới ánh trăng kia, nhớ tới cuối cùng Khổng Triều một đao đâm thủng trái tim Chu Mặc Lang, ánh mắt Chu Mặc Lang không dám tin, La Thiến đỏ mặt càng lợi hại hơn, cô lập tức đăng một cái weibo ——

[ Thiến Thiến đại mạo hiểm: a a a a thật muốn «Trang hoa la» nhanh nhanh chiếu phim a a a! Mọi người đều không hiểu tôi đang nói cái gì đâu, chỉ là thật sự rất muốn nhanh nhanh chiếu phim aaaa! ]

Nửa năm trước, La Thiến đăng một cái weibo, khi đó cô chỉ cảm thấy bộ phim này có chút quái quái, hy vọng phim nhanh chóng khởi chiếu, để khán giả đến giải đáp nghi hoặc của mình. Nhưng hiện tại, cô hoàn toàn không cần đáp án, cô đã hiểu rõ đáp án kia, cũng thành fan CP trung thành.

«Không tiếng động» chiếu một tuần, phòng bán vé bảy ngày một phẩy tám tỷ!

Bộ phim văn nghệ chi phí thấp này, phòng bán vé ngày đầu đã gần hai trăm triệu, đến ngày thứ tư, danh tiếng và hiệu quả tuyên truyền đồng loạt bùng nổ, đạt được thành tích phòng bán vé một ngày bốn trăm triệu đáng sợ!

Hiện nay, điểm của bộ phim này trên trang web bình luận điện ảnh đã có xu hướng ổn định, không có thay đổi quá lớn.

Trong những người bình luận điện ảnh chuyên nghiệp, cho điểm «Không tiếng động» cao nhất là 9.8, cho điểm thấp nhất là 8.1; trong những khán giả bình thường, «Không tiếng động» được cho điểm cao nhất là 10 điểm, thấp nhất chỉ có 1 điểm.

Bất cứ một bộ phim nào cũng không có khả năng ai ai cũng thích, dù là bộ phim «Bartender» hot nhất thế kỷ trước của Hollywood và «Môn đồ» hot nhất thế kỷ này của Hoa Hạ, đều có rất nhiều người chán ghét vô cảm.

Tính trung bình ra, điểm của «Không tiếng động» là 9.1.

Vô số khán giả bình thường cho bộ phim này tròn điểm 10, khi họ ở trong rạp chiếu phim khóc đến tê tâm liệt phế, bọn họ gần như mang một loại tâm tình không thể chờ đợi được, dùng nước mắt không tiếng động và tâm tình đau xót của mình, đánh ra thành tích 10 điểm cao nhất.

Hiện giờ đã là tháng mười hai, trong giới điện ảnh Hoa Hạ năm nay, bộ phim văn nghệ cao điểm nhất là 9.2, «Không tiếng động» tạm thời xếp hạng hai. Ai cũng không biết nó thể leo lên trên nữa hay không, nhưng mà bộ phim này đã trở thành kinh điển trong lòng rất nhiều fan điện ảnh.

Trong lúc này, Hứa đạo ở trong nhóm chat của đoàn phim «Không tiếng động», lớn tiếng phê bình: [ giỏi nhỉ, ba người các cậu đánh bài thì đánh bài, làm gì phải kéo theo thằng nhóc Tần Trình kia, tùy tiện kéo trợ lý của các cậu không phải tốt rồi sao? Đánh bài thì thôi, làm chi cuối cùng lúc chụp ảnh còn chụp cả hắn vào. Lâm Huyên, ảnh do cậu chụp, cậu nói cho tôi nghe một chút đi, hiện tại «Trang hoa la» bọn họ lại ké một lượt nhiệt độ của chúng ta, làm thế nào giờ? Tức chết tôi! ]

Nam số ba «Trang hoa la» Dung Hủ: “…”

Có điều Hứa đạo cũng chỉ là nói một chút ngoài miệng, ông đã sớm biết, sau khi «Trang hoa la» khởi chiếu, suất chiếu của «Không tiếng động» sẽ chia cắt một phần thật lớn, dành ra vị trí cho bộ phim điện ảnh kia.

Khi đó «Không tiếng động» đã chiếu được mười tám ngày, phòng bán vé có xu thế đi xuống, mà «Trang hoa la» mới vừa chiếu, dành ra vị trí cho nó là lẽ đương nhiên. Nhưng Hứa đạo chính là nuốt không trôi cơn tức này, bởi vì ông bạn xấu là Lưu lão cả ngày gửi tin nhắn cảm ơn ông, cám ơn ông gia tăng nhân khí cho «Trang hoa la».

Hai ông cụ ông tổn hại tôi một câu, tôi tổn hại ông một câu, tán gẫu vui đến quên cả trời đất.

Theo đoàn phim «Không tiếng động» tuyên truyền, sau khi phim chiếu bảy ngày, phòng bán vé bộ phim này vẫn chưa hoàn toàn suy yếu, lại chiếm được một cao trào nhỏ. Đêm trước khi «Trang hoa la» khởi chiếu, «Không tiếng động» đã chiếu mười bảy ngày, tổng phòng bán vé ba tỷ, hoàn toàn đạt tới thành tích ba tỷ mà lúc trước Hứa đạo nói trong nghi thức lễ công chiếu.

Trong đó còn có một đoạn nhạc đệm nhỏ, phóng viên lúc trước phỏng vấn Lưu lão trên lễ công chiếu «Không tiếng động», sau khi kết thúc, hắn lập tức đăng một bài viết trên tạp chí online nhà mình, tiêu đề chính là ——

«Phòng bán vé: “Không tiếng động” có thể mang đến niềm vui bất ngờ cho phim văn nghệ Hoa Hạ năm 2044 hay không!»

Bản tin này khiến cho vô số độc giả chú ý, cũng dẫn phát một loạt nghị luận.

Hai năm gần đây, phim văn nghệ có phòng bán vé vượt qua ba tỷ thật sự là có thể đếm được trên đầu ngón tay, bộ gần nhất chính là «Môn đồ» năm trước Tần Trình và Hạ Mộ Nhan hợp tác. Tần Trình và Hạ Mộ Nhan vốn là linh dược phòng bán vé nổi danh trong giới, hai người này ở cùng một chỗ, phòng bán vé khẳng định không thấp, chẳng qua bởi vì vấn đề đề tài «Môn đồ», cuối cùng tổng phòng bán vé cũng chỉ có bốn phẩy chín tỷ.

Về phần năm 2044, ngoại trừ «Không tiếng động», tổng phòng bán vé của bộ phim văn nghệ có phòng bán vé cao nhất chỉ có hai phẩy bảy tỷ. Bộ phim văn nghệ đó chính là cái bộ có điểm 9.2, bản thân bộ phim chế tác hoàn mỹ, là câu chuyện về một người mẹ mất đi đứa con làm thế nào tìm kiếm con của mình trong biển người mờ mịt, cuối cùng trải qua gian nan hiểm trở, thứ tìm được lại chính là xác của con.

Tính nghệ thuật của câu chuyện này cực mạnh, là vị trí đầu đoạt giải năm nay, là đối thủ mạnh mẽ của «Không tiếng động», nhưng bởi vì kết cục quá mức thê thảm, dù được người bình luận điện ảnh nhất trí đề cử, thì nó cũng chỉ lấy được phòng bán vé hai phẩy bảy tỷ.

Lễ công chiếu «Trang hoa la» ngay ở trước mắt, buổi sáng ngày 17, Dung Hủ còn nhận được điện thoại của Hứa đạo. Ông cụ tỏ vẻ, mình chuẩn bị đăng ký bay đến nước Mỹ tham gia một hoạt động, 0h ngày 18 đang ở trên máy bay, không có biện pháp chúc mừng sinh nhật Dung Hủ, cho nên hiện tại gọi điện thoại trước, chúc mừng sớm. Có điều…

“Tiểu Dung, buổi tối cậu giúp tôi nói một câu với lão Lưu, khoản nợ này tôi xem như nhớ kỹ, lần sau gặp mặt, tôi nhất định cho ông ta đẹp mặt! Tôi nói với cậu rồi đó, sinh nhật sang năm của cậu tôi nhận thầu, đến lúc đó chúng ta quay một bộ phim, chọn ngay sinh nhật cậu mà khởi chiếu, tức chết lão Lưu!”

Dung Hủ dở khóc dở cười liên tục gật đầu: “Vâng vâng vâng.”

Lời Hứa đạo nói chỉ có thể tin ba phần, Dung Hủ tự nhiên không có khả năng xem là thật. Lúc quay phim cậu đã biết, vị đạo diễn này thích nhất là tùy tiện ưng thuận hứa hẹn, chốc thì nói quay một bộ phim với Tiêu Tử Đồng, chốc thì nói tái hợp tác với Lâm Huyên, Dung Hủ được ông khen bao nhiêu lần, đã được ưng thuận bao nhiêu hứa hẹn, đã thăm dò ra bản tính không đứng đắn của ông ấy rồi.

Thời gian vội vàng trôi qua, buổi chiều, Dung Hủ và Tần Trình đến hội trường lớn thủ đô.

Nhóm chuyên viên trang điểm cao cấp nhanh chóng make up cho các minh tinh, bởi vì là nữ minh tinh, trang điểm càng phức tạp, nên khi Dung Hủ và Tần Trình đi vào hậu trường, Hoàng Lôi đã sớm ngồi trên ghế, để thợ trang điểm kẻ viền môi cho cô.

Vị ảnh hậu đó nhìn thấy Dung Hủ và Tần Trình, cười phất phất tay với bọn họ.

Buổi chiều sáu giờ, Lưu lão cũng cười híp mắt xuất hiện ở hậu trường. Đại khái là bởi vì đã sớm biết thành tích bán vé siêu cao vào ngày chiếu đầu, vị đại đạo diễn Hoa Hạ này tâm tình sung sướng, vẫn luôn mang theo nụ cười thỏa mãn, ánh mắt hiền lành nhìn diễn viên và nhân viên công tác trong hậu trường, Dung Hủ nhìn mà cả người run lên, đột nhiên hiểu rõ vì sao Hứa đạo ôm “địch ý” lớn như vậy với Lưu lão.

Từ trình độ nào đó mà nói, con người Lưu lão… rất thiếu đòn!

Được hời mà còn khoe mẽ, chính là nói ông ấy.

May mắn hôm nay Hứa đạo không có tới hiện trường, bằng không nếu ông nhìn thấy bộ dạng đắc ý dào dạt của Lưu lão, chỉ sợ sẽ tức đến đạp nát sàn nhà.

Nửa giờ sau, mỗi một diễn viên và MC đều xác nhận qua quy trình hoạt động lần này cùng với vài phân đoạn mình phải chú ý, đúng tám giờ tối ngày 18 tháng 12, lễ công chiếu «Trang hoa la» chính thức bắt đầu!

Lần này Lưu lão lựa chọn đồng bộ trực tiếp lễ công chiếu trên toàn internet, sáu cái camera từ mỗi một góc độ nhắm ngay sân khấu, quay lại hết thảy cảnh tượng của lễ công chiếu, bày ra trước mặt mỗi cư dân mạng.

Lần này chỉ trực tiếp nội dung lễ công chiếu, chờ đến 0h chiếu phim lần đầu, sẽ chấm dứt trực tiếp. Nhưng dù như vậy, phòng live stream lễ công chiếu «Trang hoa la» cũng đã nhét hơn mười triệu người xem, con số này còn đang không ngừng tăng lên.

[ Vì Dung Dung mà đến, cho Dung Dung một quả bom ~~~]

[ A a a thật muốn nhanh nhìn thấy Tần thần, muốn xem Tần thần, muốn xem Tần thần! ]

[ Thân là một đảng Trình Dung, tối hôm nay tôi chết cũng không tiếc, nhanh để tôi nhìn thấy Trình Dung cùng sân khấu! Thanh thiên trên đầu wuli Trình Dung! Một cái ngư lôi nước sâu nho nhỏ bày tỏ lòng thành, chúc «Trang hoa la» bùng nổ phòng bán vé, chúc Trình Dung càng ngày càng tốt! ]

[ Tôi cũng cho một quả bom, Trình Dung tuyệt nhất ~]

Nhóm dân mạng đều mang theo sự nhiệt tình sung túc, nhưng theo thời gian trôi qua, cũng có một ít dân mạng không kiên nhẫn hỏi chừng nào lễ công chiếu bắt đầu. Bọn họ đến xem đoàn phim, cũng không phải đến xem phóng viên với khán giả.

Càng ngày càng nhiều dân mạng phát ra oán giận, tận đến khi trên màn ảnh đột nhiên lướt qua một hàng chữ ——

[ a a a a a a a a a Dung của tôi! Dung của tôi Dung của tôi!!! ]

Mọi người tập trung nhìn vào, liền thấy Dung Hủ vừa lúc đứng ở sau màn che, lộ ra nửa khuôn mặt.

Rất nhiều dân mạng kinh hãi nhìn hồi lâu, dán cả cặp mắt lên trên màn hình máy tính, lúc này mới xác định người nọ là Dung Hủ. Bọn họ sôi nổi cảm khái: [ fan đúng là fan, thế mà ngay cả nửa khuôn mặt nhỏ như vậy cũng có thể nhận ra, lợi hại, fan Dung lợi hại. ]

Lại đợi mười phút, khi số lượng người xem live stream đạt tới hai mươi mốt triệu, đột nhiên! Đèn toàn trường trở tối, tất cả dân mạng đều ngồi thẳng, khẩn trương chờ đợi người lên sân khấu. Chỉ thấy ánh sáng chói mắt phút chốc chiếu về vị trí phía sau sân khấu, ngay sau đó, ảnh hậu yểu điệu xinh đẹp nâng bước lên đài, cười phất tay với khán giả dưới sân khấu.

[ Lôi Lôi!!! ]

Nhóm fan Hoàng Lôi nhanh chóng bình luận, kích động biểu đạt sự hưng phấn của mình.

Mà fan Dung Hủ và Tần Trình thì hít một tiếng, có chút tiếc nuối tiếp tục nhìn video, đồng thời ở trong lòng chờ mong nam thần nhà mình xuất hiện.

Về phần nam thần nhà bọn họ hiện giờ ở chỗ nào?

Trên thực tế, trước khi Hoàng Lôi lên sân khấu, dựa theo quy trình, phải là Tần Trình lên đầu tiên. Căn cứ vào an bài của Lưu lão, Tần Trình làm nam chính, lên sân khấu đầu tiên, sau đó là Hoàng Lôi, lão diễn viên nam số hai, Dung Hủ… Đến cuối cùng, Lưu lão một mình lên đài, xem như viên mãn.

Nhưng ngay khi mấy người đứng ở sau sân khấu, Tần Trình lại trấn tĩnh nói rằng: “Ưu tiên phái nữ.”

Vì thế, liền do Hoàng Lôi lên sân khấu đầu tiên.

Chờ sau khi Hoàng Lôi đứng trên sân khấu, Tần Trình quay đầu nhìn nhau với thiếu niên bên cạnh.

Trong con ngươi tối đen u tĩnh giống như chất chứa một biển rộng thâm thúy, nhìn thiếu niên nói cười rạng rỡ trước mắt, ngón tay Tần Trình lặng lẽ lướt qua mu bàn tay Dung Hủ, thấp giọng nói một câu: “Anh chờ em.” Tiếp đó, nâng bước lên sân khấu.

Khi Tần Trình lên sân khấu, tiếng vỗ tay dưới sân khấu rõ ràng vang dội hơn lúc Hoàng Lôi lên sân khấu một bậc. Trong live stream, bình luận không đếm xuể lóe qua trên màn ảnh, rậm rạp che đầy hình ảnh, trừ khi hoàn toàn che đi bình luận, nếu không căn bản không có khả năng nhìn thấy một chút bóng người nào trên màn hình.

Dù Tần Trình đã thật sự đứng trên sân khấu, nhưng tiếng vỗ tay bên dưới vẫn chưa dừng lại. Rất nhiều fan lớn tiếng hô “Tần Trình”, cái loại vui sướng chờ mong ấy xuyên thấu qua giọng nói khàn khàn, truyền vào tai Dung Hủ.

Thiếu niên tuấn tú xinh đẹp đứng ở hậu trường, cười nhạt nhìn người đàn ông trên sân khấu.

Giờ phút này, ngọn đèn sáng ngời chói mắt chiếu vào người đàn ông, tựa như vẽ ra một con đường vô cùng rực rỡ dưới chân hắn, tiếng vỗ tay và tiếng hò hét gần như muốn lật cả trần nhà hội trường.

Đây không phải là lần đầu tiên Dung Hủ và Tần Trình đứng trên cùng một sân khấu —— trước đây lúc đóng «Tầng mây màu đen» cũng từng có, nhưng đây là lần đầu tiên sau khi cậu thành danh, đứng ở cùng một sân khấu với người đàn ông đó.

Chênh lệch mười năm, không có khả năng dễ dàng phai mờ, người đàn ông ấy giờ phút này đã sớm đứng ở đỉnh giới giải trí Hoa Hạ, giới giải trí thế giới, mà cậu thì đang đi tới nơi đó.

Ngay lúc này, lão diễn viên sắm vai nam số hai cũng lên sân khấu. Máy quay lập tức ngắm đến người lão diễn viên, nương cơ hội này, Tần Trình nhìn như tùy ý mà quay đầu, nhìn về phía lão diễn viên kia, nhưng mà ánh mắt lại thẳng tắp đối diện Dung Hủ ở hậu trường.

Môi mỏng chậm rãi mở ra, nói ra ba chữ.

Nhìn cảnh này, Dung Hủ mãnh liệt sửng sốt, nhất thời đoán không ra Tần Trình đang nói cái gì.

Lúc này, giọng MC từ trong loa vang lên, cùng với lời giới thiệu của đối phương, Dung Hủ mỉm cười đi lên sân khấu.

Trong tích tắc khi thiếu niên tuấn nhã xuất hiện dưới ánh đèn, tiếng vỗ tay ầm ầm và tiếng la tràn ngập trong hội trường, quanh quẩn thật lâu, bình luận trên màn hình live stream cũng chôn đi bóng dáng thiếu niên một lần nữa. Kỳ thật lấy fan và nhân khí mà nói, Dung Hủ với Tần Trình nhìn qua đã không có khác biệt quá lớn, chỉ là đến hiện tại, cậu chưa từng lấy được một cái cúp điện ảnh nào mà thôi.

Bước đến đứng bên cạnh Tần Trình, kế tiếp, người sắm vai nữ số hai cũng đi lên sân khấu, cuối cùng là Lưu lão.

Giống như căn bản không thân quen với người đàn ông bên cạnh, dưới sự an bài trước của Lưu lão, Hoàng Lôi đứng ở phía bên phải Tần Trình, Dung Hủ đứng ở bên trái Tần Trình. MC cười giao lưu với bọn họ, toàn bộ nghi thức khởi chiếu cười vui liên tục, không khí hiện trường vô cùng nhiệt liệt.

Lưu lão cũng không phải là Hứa đạo, ông cụ vừa mở miệng liền có thể khiến khán giả toàn trường cười đến ngả nghiêng.

Nhóm fan hiện trường vẫn luôn gắt gao nhìn nam thần nhà mình, ngay cả một giây đồng hồ cũng không bằng lòng bỏ qua. Mà trong live stream, rất nhiều fan Trình Dung cũng mở to hai mắt, kích động nhìn cặp CP nhà mình ở cùng một chỗ, cười khẽ trò chuyện.

[ Đứng chung một chỗ là đủ rồi, đứng chung một chỗ là đủ rồi QAQ bịch bánh chó này quá ngọt, tui ăn, tui ăn! ]

Không cần giao lưu, khi hai người đó đứng chung một chỗ, bức họa kia đã đủ tốt đẹp, khiến người ta khó có thể quên đi.

Khi Lưu lão và MC xào không khí toàn trường nóng đến đỉnh điểm, hai người liếc nhau, MC đột nhiên chuyển đề tài, bắt đầu tán gẫu về sinh nhật của Dung Hủ. Rất nhiều phóng viên đều nhanh chóng cầm lấy cameras, điên cuồng ấn màn trập với Dung Hủ.

MC cười nói: “Không biết những diễn viên khác của đoàn phim, có lời chúc sinh nhật gì với Dung Dung của chúng ta không?”

Bắt đầu từ lão diễn viên sắm vai nam số hai, ông ấy ở trước mặt nhân dân toàn quốc, hung hăng khen Dung Hủ một trận: “Đứa bé này ở phim trường rất nghiêm túc, luôn tới phim trường rất sớm, bắt đầu make up từ rất sớm. Cậu ấy thường xuyên tới tìm tôi đối diễn, trên thực tế, trong bộ phim điện ảnh này, cậu ấy đối diễn với tôi là nhiều nhất. Tôi biết rõ, đứa bé này rất cố gắng, cũng rất có thiên phú. Trước tiên chúc cậu sinh nhật vui vẻ, Dung Hủ.”

Tiếp theo là Hoàng Lôi: “Tôi cũng không có gì để nói, tôi chỉ muốn nói, nếu tôi trẻ hơn hai mươi tuổi… hừm, tất cả mọi người đừng đoạt Dung Hủ của tôi đó.”

Toàn trường cười ha ha.

Đến phiên Lưu lão, ông suy nghĩ chốc lát, vẻ mặt nghiêm túc nói rằng: “Dung Hủ là diễn viên có thiên phú nhất tôi từng gặp. Tôi nghĩ, tôi rất hy vọng có cơ hội có thể hợp tác với cậu ấy nữa. Thiên phú cộng chăm chỉ, hai điểm này cậu ấy đều có, cậu ấy là một diễn viên xuất sắc, lần này tôi rất vinh hạnh, có thể hợp tác với cậu ấy.”

Lưu lão vừa rồi còn vui đùa đột nhiên trở nên nghiêm túc như vậy, khiến toàn bộ nhân viên đoàn phim kinh ngạc không thôi. Dung Hủ cũng kinh ngạc nhìn về phía ông cụ ấy, lại thấy Lưu lão cười nhạt nhìn cậu, lại nghiêm túc lặp lại một lần: “Về sau có cơ hội hợp tác chứ, Dung Hủ?”

Chỉ kinh ngạc trong tích tắc, dưới ánh đèn sáng ngời, thiếu niên cười khẽ gật đầu: “Đây là vinh hạnh của cháu.”

Lúc này, MC cười rộ nói: “Không biết Tần Trình có lời chúc phúc gì với Dung Hủ của chúng ta không?”

Màn hình lập tức tập trung lên trên người Tần Trình, dưới sự chú ý của ngàn vạn người xem, chỉ thấy Dung Hủ cũng bình tĩnh thoải mái quay đầu, nhìn về phía người người đàn ông kia.

Tần Trình vô cùng tự nhiên nâng mắt lên, nhìn về phía thiếu niên bên cạnh.

Động tác như vậy là lẽ đương nhiên, lại khiến rất nhiều fan Trình Dung hưng phấn đến siết chặt ngón tay, cơn hưng phấn của các cô còn chưa tan đi, đã nghe thấy ngay sau đó, giọng nói trầm thấp tao nhã của người đàn ông chậm rãi vang lên: “Tôi thích nhất Dung Hủ…” Dừng một chút, “trong số các diễn viên.”

Thích nhất.

Hai chữ kia nghiêm nghiêm túc túc từ miệng người đàn ông nói ra, cố ý vô tình mà tạm dừng một nhịp, khiến tất cả fan CP Trình Dung lập tức ngây người.

Con ngươi Dung Hủ hơi co lại, trong mắt lướt qua một chút kinh ngạc, giống như không ngờ Tần Trình sẽ nói ra lời như vậy.

“Lúc đối diễn với cậu ấy, rất nhẹ nhàng, bạn có thể lập tức đạt tới trạng thái đỉnh cao, trực tiếp nhập diễn.”

Đối với diễn viên giỏi mà nói, diễn xuất là một loại thể nghiệm cực hạn vui sướng.

“Lúc bình thường giao lưu với cậu ấy, cậu ấy cũng là một thiếu niên vô cùng dịu dàng. Tôi lớn hơn cậu ấy tám tuổi, chúng tôi đã từng hợp tác «Tầng mây màu đen». Trong bộ phim đó chúng tôi đối diễn nhiều hơn, nhưng tôi có thể nhìn thấy cậu ấy trưởng thành. Cậu ấy trong «Tầng mây màu đen» đã khiến tôi cảm thấy kinh diễm, cậu ấy trong «Trang hoa la» lại càng khiến tôi xem thế là đủ rồi.”

Âm thanh đột nhiên dừng lại, hai mắt ngậm cười của người đàn ông chặt chẽ chăm chú nhìn thiếu niên, nói từng chữ từng câu: “Trong «Trang hoa la», nhân vật tôi thích nhất là Chu Mặc Lang. Tôi nghĩ, đối với Khổng Triều mà nói, người hắn tôn trọng nhất, kính nể nhất, thích nhất, cũng là Chu Mặc Lang.”

Mười phút sau, phân đoạn khách mời giao lưu chấm dứt, để phóng viên truyền thông đặt câu hỏi với đoàn phim.

Đến lúc này, rất nhiều fan CP Trình Dung mới chậm rãi hoàn hồn lại. Khi họ kịp phản ứng, đã thấy trên hình ảnh live stream, rất nhiều fan Tần và fan Dung đều đang cảm khái.

[ Tuy rằng tôi là fan riêng của Tần thần, nhưng vừa rồi đột nhiên tôi có chút hiểu rõ cảm giác của fan CP rồi. ]

[ Mị cũng là fan riêng của Dung Dung, nhưng mà mị không thể không nói, Tần thần thật ngầu, Dung Dung thật đẹp, lúc hai người kia cùng một chỗ, thật sự cảm giác như cả thế giới đều sáng lên. ]

[ Chuyển fan CP. ]

[ Ngồi chờ ăn cục đường lớn «Trang hoa la»! Tần thần nói, người Khổng Triều tôn trọng nhất, kính nể nhất, thích nhất chính là Chu Mặc Lang, đây quả thực là một cục đường siêu cấp vô địch vũ trụ! Chờ ăn đường, 2333333333]

Một giờ sau, nghi thức công chiếu «Trang hoa la» chính thức chấm dứt. Rất nhiều fan ngồi ở trong rạp chiếu phim dùng di động theo dõi trực tiếp, mang tâm tình vui sướng chờ mong, nhanh chóng đi vào phòng chiếu, chờ đợi lần đầu tiên bộ phim này công chiếu.

“Thật kích động mà, cục đường bự Trình Dung, nhanh đến đập chết tui đi!!!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.