Con Gái Nhà Nông

Chương 60: Chương 60: Chuyện là như vậy.




Kết quả giữa trưa hôm đó đám người Vương Phúc Nhi thật đúng là ăn được cá ngon mĩ vị, quả nhiên hương vị ăn rất là ngon.

Chẳng qua chờ những người này đi rồi, Tống Trường Khanh bị nãi nãi nó phạt quỳ: “Ngươi không biết tốt xấu, đó là cá cô cô ngươi cho chúng ta, một con cũng phải một lượng bạc, ngươi thì nấu ăn!” Lão thái thái vô cùng đau đớn.

“Còn không phải chỉ là một con cá thôi sao? Ăn còn có chút tác dụng, ở trong ao chỉ có chiếm chỗ.” Tống Trường Khanh bĩu môi nói.

Lão thái thái bị tức: “Được, ta mặc kệ ngươi, cho Lão cha của ngươi đến quản ngươi! Tức chết ta, tức chết ta mà!”

Tống Viễn Chí lão tử Tống Trường Khanh nhìn nhi tử quỳ trên mặt đất: “Nói đi, rốt cuộc làm sao? Con đừng nói con thật sự thích ăn cá này.”

Tống Trường Khanh vội nói: “Vẫn là cha hiểu con, con có thể đứng lên không?” Thấy lão cha nhà mình không có nói chuyện, Tống Trường Khanh trở mình đứng lên nói: “Cha, không phải khoảng thời gian trước con đi lên huyện sao? Cô cô cho nãi nãi con cá này cũng không phải có lòng tốt gì, ở đó nàng ta lấy thật nhiều tiền của nãi nãi, còn nói là mượn, con thấy về sau thì cũng không trả lại đâu.”

“Cũng chỉ vì cái này? Con liền ăn cá của cô cô đưa?” Tống Viễn Chí hỏi.

“Cũng không hoàn toàn là vì vậy, con ở trong nhà cô cô vụng trộm bắt một con cá giống vậy, sau đó nướng ăn, cô cô cực kì không thích, được thôi, hiện tại con lại ăn, ăn ở trong nhà mình, nàng ta không xen vào được đi.”

Tống Viễn Chí nhìn nhi tử của mình, quả nhiên là tiểu hài tử cáu giận: “Nếu nói cô cô của con vay tiền không trả, vậy mấy con cá này tốt xấu gì hiện tại là của chúng ta, con ăn rồi chẳng phải là chính mình chịu thiệt?”

Tống Trường Khanh nói: “Nãi nãi gặp ai cũng nói con cá này là cô cô cho, người ta đều cảm thấy cô cô là người tốt, hiện tại con ăn hết cá, xem người khác còn nói hay không.”

“Con đó, con, bao giờ mới chịu trưởng thành, ta hỏi con, hôm nay là con mời bạn tốt ở trường tới, con để cho bọn họ đi theo câu cá, nếu về sau bọn họ biết được, con câu cá là vì tức giận cô cô của con, bọn họ sẽ nghĩ như thế nào?”

“A?” Tống Trường Khanh cảm thấy mình thật là có chút hỏng việc rồi.

“Được rồi, việc này không đề cập tới nữa, ta cũng sẽ nói rõ với nãi nãi con, nhưng mà về sau cũng không thể tùy hứng làm bậy. Tuy rằng con không có cái ý tứ kia, nhưng mà không ngăn được có vài người sẽ miên man suy nghĩ, hiểu chưa?”

“Cha, con hiểu rồi, lần này là con làm sai, con không nên liên lụy đến bằng hữu của mình.”

“Tốt lắm! Biết sai có thể sửa, là nhi tử ngoan của Tống Viễn Chí ta. Chuyện hôm nay liền dừng ở đây, con đi thăm nương con đi.”

“Dạ, cha, vậy nãi nãi bên kia.”

“Ta sẽ đi nói rõ ràng với nãi nãi con.”

Bên nhà a di Vương Phúc Nhi, Khương Lỗi đang nói với a di Tống gia người ta như thế nào như thế nào: “Nương, nhà bọn họ cũng thật là lớn, so với chỗ chúng ta thì tốt hơn nhiều, còn có cái ao, cá bên trong ăn ngon.”

“Con thì chỉ nhớ kỹ ăn, ở bên kia có nghịch ngợm hay không?” A di cười hỏi.

“Đương nhiên không có! Nhưng mà Tống Trường Khanh chỉ nói chuyện với Phúc nhi, chúng ta không chen miệng vào được.” Khương Lỗi oán giận nói.

A di nghe xong lời này như có vẻ đăm chiêu suy nghĩ: “Tống tiểu thiếu gia trước kia đã quen biết với Phúc nhi ở Vương gia thôn, nói nhiều thêm mấy câu cũng là hẳn nhiên, các con đi tắm rửa nhanh chút, cả người đầy mồ hôi.”

Buổi tối thời điểm a di nói chuyện này với Khương di phu, a di nói: “Chàng nói xem, Tống gia tiểu thiếu gia có phải thích Phúc nhi chúng ta hay không.”

“Nói bừa cái gì? Đều là đứa nhỏ, bộ dạng Phúc nhi đáng yêu, nàng còn muốn nghĩ đi đâu? Đừng đoán mò, ngủ đi ngủ đi.” Khương di phu cảm thấy a di ý nghĩ kỳ lạ, đứa nhỏ mới bao nhiêu tuổi, biết cái gì mà thích với không thích chứ?

“Cũng đúng, xem Tống gia này là người có tiền, đến lúc đó khẳng định phải tìm người môn đăng hộ đối, tuy rằng Phúc nhi chúng ta là đứa trẻ tốt, nhưng mà trước mắt vẫn không theo kịp Tống gia.”

Khương di phu cảm thấy nương tử mình đúng là nghĩ lung tung, nghĩ xa như vậy làm gì? Vẫn nên kiên định thực sự sống tốt mới là quan trọng nhất.

Lại nói Vương Phúc Nhi ở nhà a di thật đúng là thoải mái nhàn nhã, bên này a di nói mua bà tử, liền mua một bà tử, thoạt nhìn mập mạp, người cũng có tinh thần, mọi người đều kêu bà là Chu Thẩm.  Từ ngày Chu Thẩm tới đây, a di liền thoải mái hơn, đồ ăn đều có người hầu hạ làm tốt, hơn nữa tay nghề của Chu Thẩm này còn thật sự không tệ.

Bởi vì thoải mái rồi, a di còn mang theo Vương Phúc Nhi đi Thanh Sơn thôn thăm mỗ mỗ ngoại công, đương nhiên cũng gặp được hai tỷ tỷ của mình. Tiểu cô Vương Hà Hoa bụng đã nhô cao lên, người cũng béo hơn. Mỗ mỗ Hồ thị còn hỏi, sao không để cho hai tiểu tử về đây, a di cười nói: “Hiện tại hai đứa bọn nó phải tự đi tư thục đọc sách, đang rất có tinh thần, hôm nay không phải là ngày tiên sinh bọn nó cho nghỉ, cho nên tới không được.”

Hồ thị hỏi: “Ta nghe nói, con mua bà tử, làm gì phải tiêu tiền như vậy, bản thân không biết làm sao?  Con cũng đừng ỷ vào nữ tế thương con, con lại không biết nặng nhẹ, làm nương tử người ta mà con không nhóm lửa nấu cơm, con làm gì hả.”

“Nương, cũng không phải con nói, là nữ tế của người tự mình muốn mua, nói chúng ta vất vả nhiều năm như vậy, cũng là thời điểm để cho con được hưởng phúc, nữ tế của người cam tâm tình nguyện, con có thể làm sao?”

Vương Hà Hoa ở bên cạnh nói: “Tỷ phu chúng ta đều thật tốt, các tỷ tỷ đều cũng có phúc khí.”

“Ha ha, Hà Hoa, ngươi không phải đang khen ca ngươi, anh rể của ta đi.” A di cười ha ha.

Hồ thị vỗ a di một cái: “Ta thấy Hà Hoa nói rất đúng, hai tỷ muội các ngươi đều cũng có hạnh phúc trong tương lai, mặc kệ nói gì, các nữ tế đúng là đều toàn tâm toàn ý đối với các ngươi, cái này so với cái gì cũng tốt hơn.”

A di nói: “Đệ đệ con cũng tốt, Hà Hoa, ngươi nói có đúng hay không?”

Vương Hà Hoa xấu hổ mặt đỏ bừng, Hồ thị vội nói: “Không cho con trêu ghẹo Hà Hoa, mặt nàng không có dày như của con.”

“Nương cũng thật sự là bất công, nhanh như vậy cũng chỉ nhìn thấy tức phụ nhi rồi hả? Con nói một câu, người cũng không cho con nói, con rất thương tâm!”

“Được, được, ngươi da mặt dày, nhanh đi giúp ta nấu cơm đi, Hà Hoa, cũng không cho con lộn xộn, biết không?”

“Nương, con đã biết.”

Bên kia, Vương Phúc Nhi tóm lấy hai tỷ tỷ nói chuyện: “Đại tỷ, nhị tỷ, các tỷ có đi về nhà không? Cô nãi nãi và biểu cô cô đã tới chưa?”

Vương Hoa Nhi vội nói: “Ta không có trở về, đại tỷ thì có.”

Vương Cúc Nhi nói: “Ta đi qua nhà cũ bên kia nhìn, đã trở lại ở trong gian phòng trước kia tứ thúc ở.”

“Vậy hai người các nàng thế nào?” Vương Phúc Nhi và Vương Cúc Nhi vội hỏi.

“Ta chỉ đi nhìn thoáng qua, chỉ là biểu cô cô thật ra lại có dáng vẻ rất dễ nhìn.” Vương Cúc Nhi nói.

Rất dễ nhìn? Vương Phúc Nhi không biết vì sao, cảm thấy nhà cũ bên kia khẳng định sẽ có chuyện phát sinh, một biểu cô cô, lại còn là một biểu cô cô lớn lên xinh đẹp, vì sao đến bây giờ còn không nói chuyện thành thân?

“Biểu cô cô thoạt nhìn bao nhiêu tuổi rồi?” Vương Phúc Nhi hỏi.

“Nương chúng ta nói là mười bảy tuổi.” Vương Cúc Nhi đáp.

Cũng đã mười bảy tuổi, còn chưa có làm mai, chẳng lẽ trong đó có vấn đề gì? Vương Hoa Nhi nói: “Mặc kệ nàng bao nhiêu, cũng không quản chuyện của chúng ta, chúng ta sống thoải mái là được.  Chỉ cần bọn họ không gây chuyện, là tốt rồi.”

“Nhưng mà, ta trở về nghe Nhị bá mẫu mắng vài câu.” Vương Cúc Nhi nói.

“Vì sao?” Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi đều rất ngạc nhiên.

Vương Cúc Nhi nói: “Nhị bá mẫu chê cô nãi nãi và biểu cô cô không đi hỗ trợ cho bọn họ. Có chút mất hứng.”

“Cắt, Nhị bá mẫu thật đúng là thích chiếm tiện nghi, ngay cả tiện nghi thân thích cũng chiếm, dựa vào cái gì người ta phải đi hỗ trợ cho bà ta? Không giúp thì lại làm sao? Ta thấy bà ta chính là thấy gió thì nói mưa, mà có mưa cũng phải rớt vào lu nước của bà ta.”

Vương Phúc Nhi và Vương Cúc Nhi đều nhịn không được mà nở nụ cười, Vương Hoa Nhi còn vui sướng hài lòng nói chuyện đi theo tiểu cữu cữu đi lên núi lấy cạm bẫy bắt con thỏ: “Muội không biết đâu, ta còn thật sự bắt được một con thỏ, thật lớn thật béo, tiểu cữu cữu cũng nói tỷ có vận khí tốt. Lần sau chúng ta đi lên núi, cũng làm chút cạm bẫy, ta cũng đã học được.”

“Vậy có thể không an toàn hay không?” Vương Phúc Nhi hỏi.

“Sẽ không, chúng ta đi gần đỉnh núi một chút, để cho Nhị Bảo ca đi với chúng ta, ta cam đoan Nhị Bảo ca cũng thích.” Vương Hoa Nhi trực tiếp vỗ ngực.

Vương Cúc Nhi giao châm tuyến mình làm cho Vương Phúc Nhi: “Hiện tại muội ở trấn trên, mấy thứ này muội cầm bán cũng thuận tiện hơn.”

Vương Phúc Nhi và Vương Hoa Nhi đều có chút hổ thẹn, hai người nhỏ hơn, mấy ngày nay chỉ lo chơi, châm tuyến cái gì chứ, đều không có bận tâm. Cũng chỉ có đại tỷ, người ta ngay cả một ngày cũng không có ngừng nghỉ, tuy rằng tính tình đại tỷ có chút yếu đuối, nhưng mà tuyệt đối là hiền thê lương mẫu!

Vương Phúc Nhi quyết định. Trở về trấn nhất định phải bắt đầu bện túi lưới, không thể bởi vì cuộc sống hơi chút có chút cải thiện, lại buông yêu cầu với bản thân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.