Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 188: Chương 188: Cùng lắm là bị bôi đầy mặt dầu tẩy trang mà thôi a




Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Vào lúc này thời gian còn sớm, trời mới vừa tờ mờ sáng, chấn song bên trên còn dính sương mù cùng hạt sương, trong sân trường trống rỗng không có một người.

Giang Yên Nhiên thuận theo ánh mắt của Diệp Oản Oản nhìn lại, lại ở dưới lầu thấy được một bóng người quen thuộc.

Nam sinh như thần giữ cửa không nhúc nhích đứng ở bên dưới nhà trọ nữ sinh.

Mà Giang Yên Nhiên chú ý tới, nam sinh mặc trên người, lại vẫn là quần áo ngủ tối hôm qua.

Ngày hôm qua, thời điểm Diệp Oản Oản gọi điện thoại tới Sở Phong đã ngủ, bởi vì là vội vàng chạy tới, cho nên ngay cả quần áo ngủ cũng không kịp đổi.

Nhưng bây giờ cũng đã là buổi sáng, quần áo trên người hắn vẫn là đồ ngủ…

Chẳng lẽ hắn căn bản không có trở về, vẫn ở nơi này đứng suốt đêm?

Nghĩ tới đây, trái tim Giang Yên Nhiên giống như bị cái gì nặng nề va vào một phát, xoay người, nhanh chóng hướng dưới lầu chạy đi.

Diệp Oản Oản nhìn lấy lưng của Giang Yên Nhiên, không khỏi có cảm giác Ngô gia có cô gái mới lớn.

Dưới lầu.

Sở Phong đang một mình ngẩn người nhìn thấy đột nhiên Giang Yên Nhiên chạy tới, vẻ mặt nhất thời ngây ngẩn, sau đó gương mặt tuấn tú lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được bắt đầu biến đỏ, tay chân cũng không biết làm như thế nào, hắn nên nắm hay thả mới tốt nói “Yên… Yên Nhiên…”

“Anh… ” Giang Yên Nhiên nhất thời không biết nên nói cái gì, do dự mở miệng hỏi, “Anh tối hôm qua không về ngủ sao?”

Nam sinh gãi đầu một cái, không dám nói láo, giống như một hài tử làm sai chuyện đứng ở nơi đó, đàng hoàng trả lời, “Anh… Anh không dám ngủ…”

“Tại sao không dám ngủ? ” Giang Yên Nhiên không hiểu hỏi lại.

Nam sinh mấp máy môi, trầm mặc một chút, sau đó rất nhỏ tiếng trả lời, “Anh sợ là anh đang nằm mơ, sợ anh tỉnh ngủ… ” con dâu sẽ không có.

Mặc dù câu nói kế tiếp Sở Phong không nói ra lời nhưng Giang Yên Nhiên vẫn biết ý tứ của hắn.

Mấy năm nay cô đuổi theo ở sau lưng Tống Tử Hàng nhiều năm như vậy, cơ hồ đều đã quên đi cảm giác cô là một cô gái rồi, quên đi cảm giác được người khác quý trọng là gì.

Sở Phong mặc dù vụng về thậm chí có chút ít ngốc, nhưng lại cho cô cảm thấy chân thật cùng an tâm.

Giang Yên Nhiên lẳng lặng mà nhìn người trước mắt, đáy mắt có chút khói mù, dưới ánh mắt bất an khẩn trương của hắn mở miệng nói, “Anh nhanh đi về nghỉ ngơi đi!”

Nói xong, cô hướng về phía trước đi mấy bước, nhón chân lên, tại trên gương mặt tuấn tú của nam sinh đặt xuống một nụ hôn, nhẹ giọng nói, “Anh không phải là đang nằm mơ đâu.”

“Há, anh lần này trở về… ” Sở Phong nháy mắt một cái, vừa nháy mắt một cái, sau đó nghiêm túc xoay người, từng bước từng bước ngoan ngoãn đi về.

“Ồ, bình tĩnh như vậy?”

Trên lầu, Diệp Oản Oản thấy rõ một màn kia, đang than thở tiểu tử này thật có tiến bộ a, kết quả, một giây kế tiếp liền phát hiện, Sở Phong đi bộ cùng tay cùng chân…

Diệp Oản Oản khẽ cười một tiếng, thần sắc hoảng hốt mà nâng cằm lên, không khỏi có chút hâm mộ, trẻ tuổi thật tốt a, có thể thuần túy như vậy thích một người.

Ăn no thức ăn cho chó, Diệp Oản Oản nằm lại trên giường ngủ lại.

Tỉnh ngủ, thời gian vừa vặn đến lúc đi hội trường nhỏ diễn tập.

Giang Yên Nhiên đã rửa mặt xong đem bữa ăn sáng đều mua về rồi, biết cô phải đi diễn tập, lo âu nhìn cô một cái, nhắc nhở, “Đội thân vệ của Tư Hạ quá điên cuồng, nhất là bối cảnh của Trình Tuyết không đơn giản, cậu cẩn thận một chút!”

Nhắc tới Trình Tuyết cô ta cũng quả thật đủ liều mạng, vì Tư Hạ, lại không tiếc chen lấn vị trí của một người nữ sinh khác, diễn vai mẹ ghẻ ác độc.

Diệp Oản Oản một bên hết sức chuyên chú mà cắn bánh bao, một bên đọc nhấn rõ từng chữ không rõ mà mở miệng nói, “An tâm, hậu quả nghiêm trọng nhất ghê gớm cũng chính là bị bôi đầy mặt dầu tẩy trang mà thôi a!”

Giang Yên Nhiên: “…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.