Có Vợ Là Cả Gia Tài

Chương 244: Chương 244: Ông sinh một đứa con gái tốt ghê




Vân Khang cầm đầu bút, vẻ mặt đau khổ: Cách nói chuyện châm chọc này, đúng là không phải mệt mỏi bình thường đâu!

Đào Kiến Thiết dừng lại, rõ ràng có chút choáng váng: “Hả?”

Có ý gì? Không lẽ ông ta đã làm chuyện gì đó đắc tội người nào sao? Trước kia, ông ta và Trương Việt không hề qua lại, cùng lắm là gật đầu chào hỏi, gặp nhau trên bàn ăn mà thôi.

Trên giấy vẽ cái đầu heo lớn, Vân Khang chỉ vào nói: “Ông sinh một đứa con gái “tốt” ghê! Tôi không giúp được chuyện này, sau này đừng tới tìm tôi nữa!”

Vân Khang nói xong thì cúp điện thoại:

Ông ta cũng coi như đã hoàn thành nhiệm vụ! Nếu ông ta vẫn nghe không hiểu thì có chết cũng không oan uổng? Mấy chục triệu còn không đáng giá bằng hai cái tát sao?

Đào Kiến Thiết nắm chặt điện thoại, vẫn còn sững sờ, sau khi tiễn luật sư thì ông ta cũng không nghĩ kỹ, có liên quan đến con gái ông ta sao?

Công ty của ông ta chỉ do một mình ông ta làm chủ!

Rốt cuộc chỗ nào xảy ra vấn đề?

Phòng khách, Trần Phi Phi bưng trái cây tới thì thấy Đào Kiến Thiết đang đi lại trong phòng: “Ông động kinh à? Cả buổi tối cứ đứng ngồi không yên, hồn vía lên mây, không thể ngồi yên một lúc được sao? Ăn trái cây đi!”

Bà ta vừa đặt mâm lên bàn trà, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Đào Trinh trở về, Trần Phi Phi cười lạnh hai tiếng:

“Ôi, cô cả đã về rồi? Sao vừa về đã liếm mặt rồi? Giống như trong nhà nợ cô vậy! Đúng là con mèo tham ăn! Ăn trái cây đi!”

Đào Trinh nghe giọng điệu đó của bà ta thì càng tức giận, cô ta đi đến bàn trà cầm một quả táo, tức giận nói:

“Quả táo to như vậy, sao một người ăn hết được? Không biết cắt ra sao? Ngay cả vỏ cũng không gọt?”

Cô ta vung tay ném trở lại!

“Cô thích ăn thì ăn! Cơm bưng nước rót, áo đưa đến tay, còn nhiều tật xấu như thế!”

Trần Phi Phi không yếu thế cầm lên rồi cắn một miếng to. Trần Phi Phi là vợ thứ hai của Đào Kiến Thiết, mà mặc dù Đào Trinh là con nuôi, bọn họ không phải là ba mẹ ruột, nhưng trong nhà này địa vị của hai người lại ngang nhau, ngược lại đứa con gái thứ hai của ba ruột và mẹ kế là người nhu nhược, không có cảm giác tồn tại.

Hai người không ầm ĩ lên thì cũng đấu võ miệng, nhưng không bực bội, ánh mắt Đào Kiến Thiết nhìn lướt qua, ông ta định nói gì đó thì lập tức lóe lên:

[Ông sinh một đứa con gái “tốt” ghê]

Vân Khang nói, tất nhiên là nói bóng nói gió, ông ta không đến mức nghe không hiểu. Nhưng Đào Ny là quả hồng mềm nên có thể gây ra chuyện gì chứ, nếu không phải là Đào Ny, vậy chắc chắn là Đào Trinh?

Mỗi ngày cô ta đều chơi bời lêu lổng!

Đào Kiến Thiết bỗng nhiên nhớ tới hôm nay đến gặp Trương Việt thì nhìn thấy một cảnh: Người phụ nữ kia... Sao dáng vẻ giống như người bạn xinh đẹp của cô ta chứ?

Không lẽ có liên quan đến cô chứ!

Ông ta lại nghĩ đến chuyện trong văn phòng hôm nay, người phụ nữ ngồi trên đùi Phùng Dịch Phong, quan hệ của hai người không bình thường, hình như đang nói gì đó, người phụ nữ kia cũng giống như đang làm nũng ——

Trong văn phòng?

Không lẽ thật sự bởi vì phụ nữ chứ!

Đào Kiến Thiết càng nghĩ càng tức giận, cố gắng nhớ lại tên của Hiểu Nhi, sau đó chạy lên trước sô pha:

“Có phải gần đây con đã làm chuyện gì đúng không? Có phải đi tìm Giang Hiểu Nhi gây rối đúng không? Đúng rồi, bạn trai của con có quan hệ với cô ta đúng không? Con nói rõ cho ba! Có phải con đã làm gì với Hiểu Nhi đúng không? Trong bữa tiệc sinh nhật của ba, con có mang—— bạn thân rất đẹp, tên là Giang Hiểu Nhi nhỉ!”

Cô ta vốn tức giận một bụng, đột nhiên nghe ông ta nhắc đến Hiểu Nhi, giọng điệu giống như hỏi tội, Đào Trinh xù lông:

“Bạn thân gì chứ? Cô ta chính là hồ ly tinh lẳng lơ không biết xấu hổ! Chỗ nào cũng quyến rũ đàn ông, còn quyến rũ bạn trai con nữa, cô ta hại chúng con cãi nhau! Sau này đừng nhắc đến con khốn này với con! Con đã khách sáo với cô ta rồi, con nên tát thêm hai cái, đánh chết ——”

Cô ta còn chưa nói xong, Đào Kiến Thiết đã giơ tay tát cô ta “Chát” một tiếng:

“Con đúng là được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều! Ai nói con đi chọc giận cô ta! Con có biết cô ta là người phụ nữ của Phùng Dịch Phong hay không? Cả nhà chúng ta còn phải dựa vào cậu ta ăn cơm đấy! Cô ta một câu thì nhà của chúng ta sẽ phá sản!”

“Ba nói cái gì? Phá sản, không thể nào? Không phải chúng ta vừa nhận một hợp đồng lớn sao, không phải sắp phát đạt sao?”

Trần Phi Phi vội vàng đi tới, sắc mặt thay đổi:

“Ông xã, rốt cuộc mọi chuyện thế nào, không lẽ sẽ phá sản thật sao!”

Đào Kiến Thiết nổi giận đùng đùng, giọng tức giận quát:

“Sắp rồi! Là do sao chổi cô đấy! Hợp đồng lớn, phát đạt cái gì chứ! Mất hết rồi! Hiện tại tiền bồi thường vi phạm hợp đồng là hai trăm bốn mươi tỷ!”

“Đồ khốn này, rảnh rối không có việc gì đi chọc giận cô ta? Ngày mai cô đi xin lỗi cô ta, cầu xin cô ta tha cho nhà chúng ta! Cầu xin không được thì quỳ xuống, cầu xin đến khi nào được mới thôi, nếu không thì cô cút cho tôi, đừng vào nhà này nữa! Một đám vong ơn bội nghĩa, đồ vô dụng!”

Đào Kiến Thiết hầm hừ giơ tay lên, lần nay ông ta nhìn ánh mắt Đào Trinh nên không tát cô ta, ngược lại tức giận bỏ tay xuống rồi đi lên lầu.

“Hừ! Đáng đời!”

Trần Phi Phi cười lạnh nhìn nàng một cái, nhổ nước miếng rồi xoay người đi theo lên lầu: “Ôi, ông xã, đợi tôi! Rốt cuộc tình hình thế nào? Ông nói cho tôi nghe——”

Đào Trinh nắm chặt tay lại, tức giận thở phì phò: “Khốn nạn! Ông dám đánh nói? Ông nói tôi đi cầu xin, xin lỗi cô ta sao?”

Trừ khi mặt trời mọc ở hướng Tây!

Đào Trinh càng nghĩ càng tức giận, giơ chân đạp vào ghế sô pha một cái để trút giận, sau đó cô ta xoay người về phòng, “Ầm” một tiếng đóng sầm cửa phòng lại, ngược lại bụng bỗng đau đau, một lát sau trán đổ mồ hôi lạnh, cô ta cũng nhăn nhó:

“Người đâu, mau tới đây, bụng tôi ——”

Bệnh viện, Trương Việt Khánh không tình nguyện chạy đến thì nghe thấy tiếng khóc và tiếng ồn ào đan xen nhau trong phòng bệnh.

“Không thể nào! Không thể nào! Ông trả lại con cho tôi! Con của tôi!”

“Ai cho ông lấy con tôi ra? Ông là kẻ giết người! Kẻ giết người!”

“Chị, chị đừng như vậy, chị đừng kích động, hiện tại chị không thể kích động, sức khỏe quan trọng...”

...

Trần Phi Phi cầm móng tay, không nóng không lạnh nói:

“Được rồi, ồn ào xong chưa! Cũng không phải không thể sinh con, khóc lóc cái gì? Mất cũng mất rồi! Không phải đã nói không còn nhịp tim sao! Bản thân mang thai không chú ý, còn chạy đi lung tung thì trách ai chứ?”

“Ồn ào cái gì! Phiền muốn chết! Không giúp được chuyện gì cả, chỉ biết gây phiền phức! Mau nghỉ ngơi mấy ngày đi!”

Đào Kiến Thiết tức giận quát nhẹ một tiếng, sau đó phủi tay đi.

“Tôi nói người hầu đưa thuốc bổ đến đây!” Trần Phi Phi bỏ lại một câu rồi cũng xoay người rời đi, ở đầu giường chỉ còn lại một cô gái có vẻ nhút nhát:

“Chị, chị bình tĩnh một chút, đừng như vậy, bác sĩ cũng muốn tốt cho chị!”

Trương Việt Khánh nhìn cảnh này thì nỗi đau lòng thoáng qua lại thay thế bằng sự lạnh lẽo: Thì ra người một nhà đều diễn trò như vậy, ở bên ngoài ra vẻ thân mật, vui vẻ hoà thuận, nhưng sau lưng lại lạnh nhạt như thế——

Quả nhiên là “Dột từ trên nóc dột xuống”!

Lúc này, bác sĩ tiêm cho cô ta một mũi an thần rồi mới nói:

“Cô Đào, cô nên biết tình hình của mình, sức khỏe của cô vốn không tốt, hơn nữa trong thời gian mang thai cảm xúc của cô dao động quá mức, cuống rốn rơi ra, thai này sớm muộn gì cũng không giữ được, tôi đề nghị cô nên bình tĩnh một chút, điều dưỡng sức khỏe thật tốt, vì khỏe mạnh và tương lai của cô, trong một năm không thể mang thai!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.