Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 81: Chương 81




Sau khi nhìn thấy tờ giấy kết quả DNA, Ninh Mẫn chợt nhận ra một điều, muốn giành quyền nuôi dưỡng Đông Kỳ quả thật khó hơn lên trời.

Có lẽ cô nên từ bỏ quyền nuôi dưỡng, như vậy, chuyện ly hôn sẽ dễ dàng hơn.

Về chuyện này, trên đường đi đến bệnh viện cô đã suy nghĩ rất kĩ, dù thế nào đi nữa thì Đông Kỳ cũng là con ruột Đông Đình Phong, nhưng mẹ của nó lại vì cô mà chết, cô luôn cảm thấy áy náy. Hơn nữa, lúc trước cô luôn cảm thấy người đàn ông này không hề thương yêu nó, nên cô muốn giành quyền nuôi con, để dành tình thương cho nó.

Nhưng từ tình hình mấy hôm nay xem ra, Đông Đình Phong rất tận tâm với đứa trẻ này, cách thức giao tiếp giữa hai cha con giống như hai người bạn vậy, nó khiến Đông Kỳ rất thích thú. Bọn họ là cha con, máu mủ tình thâm, xuất phát từ đạo đức thì cô không nên chia cắt hai cha con họ. Đó sẽ là chuyện vô cùng tàn nhẫn. Đông Kỳ cần một người cha yêu nó như vậy.

Nhưng cô lại rất thích Tiểu Kỳ, mặc dù chỉ tiếp xúc mấy ngày nhưng thực sự cô không bỏ được, cô khát khao nó có thể trở thành một phần sinh mệnh của mình, dùng tình yêu của người mẹ, nương tựa vào nhau sống qua những tháng ngày dài.

Đúng vậy, nhìn khuôn mặt đáng yêu, ánh mắt cười to, tròn của Tiểu Kỳ mà cô không kiềm chế được nhớ đến con gái, sau khi cô thất lạc con gái lâu như vậy, không biết nó có vừa khóc vừa đòi mẹ không?

Chỉ cần nhớ đến con gái, là trong lòng cô lại cảm thấy đau đớn, giờ phút này đây, cô thật sự rất nhớ cuộc sống trước đây cùng con gái, nên thật sự không thể dứt bỏ được đứa trẻ thông minh, hiểu chuyện kia.

Trên đời này, luôn xảy ra những chuyện không như ý muốn của con người như vậy.

Trong vấn đề ly hôn và quyền nuôi con, cô thật sự hiểu rõ, mình không thể chọn cả hai.

Điều này với cô mà nói quả thật nuối tiếc vô cùng.

Hơn một giờ chiều, thủ tục xuất viện đã xong, trên đường trở về nhà, Ninh Mẫn, Đông Kỳ, còn cả Đông Đình Phong ngồi ở ghế sau, Đông phu nhân ngồi ở ghế trên.

Trên đường đi, Đông Đình Phong hỏi Tiểu Kỳ rất nhiều vấn đề, Tiểu Kỳ đều có thể trả lời, thanh âm rất nhẹ nhàng, tỷ lệ chính xác là 100%.

Thông qua việc quan sát mấy ngày nay, Ninh Mẫn đã có thể biết được: Đứa trẻ Tiểu Kỳ này là một thần đồng, chỉ số IQ rất cao, thông minh như con gái cô vậy, rất khó chơi, kén chọn và rất thích dính lấy cô.

Cô nghĩ, nếu sau này hai đứa có cơ hội gặp nhau, thì nhất định có thể trở thành bạn tốt, bởi vì chúng có cùng chung tiếng nói.

Nhưng cô biết, đó chỉ giả thiết do cô đặt ra, vĩnh viễn không thể trở thành hiện thực. Bởi vì con gái cô vĩnh viễn sẽ không thể rời khỏi Quỳnh Thành nửa bước.

Ninh Mẫn rất mông lung, cô suy nghĩ rất nhiều, nhưng đột nhiên quay đầu lại thì thấy hai cha con họ đang chơi với nhau, khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng kia lộ ra vài tia ấm áp của một người cha, giống như một viên ngọc được mài giũa vậy, giọng nói rất ngọt, lộ ra chút trẻ con.

Cô đã gặp qua rất nhiều cặp cha con, nên có thể khẳng định hai người này rất hòa hợp, họ luôn khiến người ngoài nhìn vào ngưỡng mộ.

Ánh mắt lạnh lùng kia, cô cảm giác chính mình mới là kẻ bị bài xích ở đây, cũng không có cách nào xen được vào thế giới hai người bọn họ. Ngoài ra, vẫn còn một chuyện khiến cô nghi ngờ: Tống Minh Hạo cho rằng Đông Kỳ là con trai của anh ta, nhưng tại sao trên tờ kết quả kia lại ghi rõ Đông Đình Phong mới là ba của Đông Kỳ?

Trong chuyện này, rốt cuộc đã có hiểu lầm gì?

“Cẩn Chi, trường Tiểu Kỳ đang học có liên hệ với con hỏi rằng, có muốn cho Tiểu Kỳ nhảy lớp lên lớp 3 không? Bọn họ nói, Tiểu Kỳ vốn thông minh, chuyện ở lại trường mần non không lý tưởng lắm, vừa lãng phí thời gian, vừa bóp chết thiên tài.”

Hà Cúc Hoa nhìn qua gương chiếu hậu thấy cha con bọn họ đang vui vẻ chơi đùa, nhẹ nhàng hỏi một câu, trực tiếp coi như không có sự tồn tại của Hàn Tịnh.

Bà ta cực kỳ ghét Hàn Tịnh, cũng vì vậy mà cố gắng kiềm chế bản thân không để ý đến suy nghĩ của cháu trai mình. Mặc dù đứa cháu này của bà ta vô cùng xuất sắc.

Có lúc, Hà Cúc Hoa còn nghĩ, nếu Hàn Tịnh không phải mẹ của Tiểu Kỳ thì bà ta sẽ thương đứa cháu này chết mất. Một đứa trẻ thông minh như vậy, quả thật không nhiều.

Nhưng đứa trẻ này lại mang trong người dòng máu của người phụ nữ kia.

Sự thật như vậy giống như trong nồi cháo, gắp ngay phải con chuột chết, khiến người khác không còn muốn ăn.

“Mẹ, việc này mẹ cứ hỏi ý của Tiểu Kỳ đi! Tiểu Kỳ muốn nhảy lớp thì nhảy, nếu không thì cứ từ từ học từng lớp một.”

Đông Đình Phong xoa xoa đầu con trai nói.

Về vấn đề này, hắn hoàn toàn tôn trọng quyết định của con trai, mặc dù Tiểu Kỳ còn nhỏ, nhưng khả năng tiếp thu rất tốt, hiện tại, hắn muốn cho nó học cách làm người có trách nhiệm với bản thân mình, tất cả mọi chuyện hắn sẽ không tự thay nó quyết định mà đều hỏi ý kiến của nó.

Đông Đình Phong là người từng trải, hắn hiểu một người nếu quá thông minh, cứ thế nhảy lớp xong rồi tốt nghiệp, thì quả thật không thể cảm nhận được những thú vui lúc đi học.

Trong lúc các bạn cùng tuổi đang phấn đấu các môn toán, lý, hóa thì bản thân mình đã tốt nghiệp đại học, xung quanh đều là những người lớn tuổi hơn mình, nếu làm một người như vậy sẽ có một cảm giác cô độc không cách nào giải tỏa.

Dù sao, trên đời này, thiên tài cũng chỉ là số ít, nếu bị coi như ngoại tộc thì thật khó có thể kết giao bạn bè.

Ninh Mẫn cũng cảm thấy như vậy, bởi vì cô cũng từng nhảy lớp, nên rất đồng ý với thái độ của Đông Đình Phong.

“Mẹ, mẹ cảm thấy con có nên nhảy lớp hay không?”

Đột nhiên Đông Kỳ quay sang ôm lấy Ninh Mẫn hỏi, cậu cảm thấy rõ ràng mẹ hôm nay có gì đó không ổn.

Đông Đình Phong cũng cảm thấy thế.

Người phụ nữ này rốt cuộc đang nghĩ cái gì?

Lúc sáng xem xong tờ báo cáo kết quả xét nghiệm DNA, tâm tư của cô đột nhiên thay đổi.

Hắn từ từ nghĩ lại: Chẳng lẽ tờ giấy kết quả đó đã khiến cô mất đi cái cớ tốt nhất để ly hôn, hơn nữa còn khiến cô cảm thấy uất ức?

“Há... Tiểu Kỳ thấy thế nào, ở mẫu giáo con có thấy vui không?”

Ninh Mẫn hoàn hồn, xoa xoa khuôn mặt mũm mĩm, nhỏ nhắn của đứa trẻ kia hỏi, cảm xúc dạt dào khiến cô cảm thấy mềm lòng.

“Rất nhàm chán ạ. Mấy người ở đó đều đần đần, hết khóc thì lại kêu lên, có lúc lại tè ra quần, thật kém cỏi!”

Đông Kỳ bĩu môi, tiểu đại nhân cau mày, điệu bộ này đúng là không khác gì Đông Đình Phong, đều rất lợi hại.

“Cảm thấy nhàm chán, vậy tại sao con vẫn vui vẻ đi học như vậy?”

Hiện tại, cô biết rõ, đây là ý kiến rất chủ quan của Đông Kỳ, vì phương thức giáo dục của Đông Đình Phong rất đặc biệt và tiến bộ, mọi chuyện hắn đều không cưỡng ép con, mà chỉ giảng giải đạo lý cho nó hiểu. Hơn nữa Đông Kỳ cũng là một đứa trẻ đặc biệt, tư duy hoạt bát, rất biết nghe lời, cũng rất hiểu chuyện, và còn đặt biệt lý trí, luôn bình tĩnh đưa ra chọn lựa.

“Ba nói, con là trẻ con nên phải học từ mẫu giáo lên tiểu học, trung học, phổ thông và cả đại học nữa, đó là quy trình cơ bản của một người bình thường, ba bảo con phải trải nghiệm một chút cuộc sống của một đứa trẻ. Ba nói, đây là những giai đoạn bình thường của một đứa trẻ như con nên trải qua. Nếu như bỏ qua thì quả thật rất đáng tiếc, ba cũng không nếm qua mùi vị của việc học mẫu giáo. Nên con phải đi. Quả thật rất nhàm chán, ngoài những lúc chơi đùa có chút vui vẻ ra thì những cái khác, con với các bạn không có cách nào giao lưu ạ!”

“Ồ, tại sao vậy?”

“Bởi vì con hiểu, nhưng các bạn lại không hiểu. Chuyện này không phải làm con người ta rất bực bội sao?”

Nói xong, cậu tỏ vẻ đau đầu, thở dài một tiếng, sau đó trịnh trọng nói tiếp:

“Ba nói, thiên tài đều rất cô đơn, hiện tại xem như con đã trải nghiệm được...”

Ninh Mẫn nghe xong bất giác bật cười, bởi vì con gái cô cũng từng oán trách như vậy.

Tự trong đáy mắt cô lóe lên tia ấm áp, ôm lấy tiểu tử mềm mại, mũm mĩm này, hôn lên trán của nó:

“Vậy thì nhảy lớp đi! Trên đời này không có chuyện thập toàn thâp mỹ. Con đã chọn thì tất nhiên con cũng sẽ mất đi. Chỉ cần con cảm thấy cái con chọn là đúng thì đó chính là cái con bằng lòng mất đi. Quan trọng là, con phải thật lòng muốn học hỏi, thì con nhất định sẽ khiến cuộc sống mình thêm phong phú, đầu óc cũng phong phú, điều này sẽ khiến con hấp dẫn hơn. Đúng rồi, mẹ cảm thấy nhảy lớp cũng không phải chuyện xấu... Thiên tài rất cô đơn, nhưng, chỉ cần con giữ cho mình một trái tim giản dị thì có có thể khiến sự cô đơn ấy nở hoa...”

Đông Kỳ đặc biệt, đặc biệt thích thú vì được mẹ hôn.

Trước đây, cậu chưa từng biết được mùi vị của tình mẹ như thế nào, nhưng bây giờ, cậu đã biết rồi, đặc biệt mềm mại, đặc biệt khiến con người ta cảm thấy hạnh phúc và ấm áp.

Lúc Đông Kỳ được mẹ hôn, cậu có chút xấu hổ, vui mừng và hạnh phúc nữa.

Cậu thích mẹ như vậy.

Đặc biệt là đầu óc mẹ rất thông minh, hoàn toàn có thể hiểu được những gì cậu nói, còn có thể nói mấy lời cậu nghe không hiểu nữa, ví dụ như câu:

“Mẹ, tại sao trái tim bình dị khiến lại khiến cho sự cô đơn nở hoa?”

Cậu tò mò chết đi được.

“Chính là bỏ đi những kiêu ngạo của bản thân, dùng ánh mắt của người bình thường và trái tim người bình thường trộn lại với nhau, con sẽ có thể thấy cuộc sống trong đó rất thú vị. Nếu như lúc nào con cũng làm bộ kiêu ngạo, cự tuyệt với thế giới bên ngoài thì chỉ khiến người khác ngưỡng mộ con, sợ con và không dám làm bạn với con! Con xem ba con chính là loại người như thế, cho nên, con ngàn vạn lần đừng học ba con... Chúng ta phải khiêm tốn, kính trọng người khác, giả vờ lạnh lùng sẽ khiến con không có duyên cũng như không có người mình yêu, nên sẽ đặc biệt đặc biệt nhàm chán! Hiểu không?”

Ninh Mẫn dùng ánh mắt sắc nhọn liếc nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh, ân cần khuyên bảo con trai.

Đông Đình Phong: “...”

Hắn và người phụ nữ này rốt cuộc có thâm thù đại hận sao, không có chuyện gì sao cô lại nói móc hắn?

Hắn có làm bộ sao?

Hắn có cự tuyệt với thế giới bên ngoài sao?

Hắn có giả vờ lạnh lùng sao?

Quả thật hắn cũng có rất nhiều người thích, đúng không?

Đây là công kích thân thể nhưng đối với hắn là bôi nhọ nhân cách mà.

Nhưng hắn cũng không tức giận, khóe miệng chỉ cong lên, đột nhiên cảm thấy bị người khác nói móc cũng là một trải nghiệm thú vị trong cuộc sống.

Trần Tụy đang lái xe: “...”

Anh ta có chút cảm thán: Vị phu nhân giả mạo này, trí tưởng tượng thật phong phú. Nhưng câu này quả thật cũng rất đúng.

Hà Cúc Hoa ngồi ở ghế phụ nghe xong câu này của Ninh Mẫn liền tức giận, đột nhiên người phụ nữ này dám ngay trước mặt cháu trai bà nói xấu con trai bà, khiến bà lập tức lạnh giọng cắt dứt cuộc đối thoại:

“Người thừa kế của Đông gia cũng nên có dáng dấp của người thừa kế. Hàn Tịnh, cô như vậy là đang dạy hư Đông Kỳ! Như vậy không được. Sau khi về nhà, Tiểu Kỳ vẫn là ta trông, cô chỉ cần chăm sóc cho bản thân mình khỏe mạnh là được rồi!”

Đông phu nhân vừa nói, trong xe đã toàn là bầu không khí lạnh lẽo, Đông Kỳ mím chặt môi, cậu sớm đã cảm thấy bà nội không thích mẹ, lại còn tát mẹ nữa.

Có một chuyện cậu biết, bà nội thế nào cũng không thích cậu, nhìn thấy cậu là nghiêm mặt.

Trước mặt bà nội, cậu phải đặc biệt thận trọng.

Trước đây, lúc ở nhà, một nửa thời gian đều là bà nội trông cậu, bà nội không thích cười nên hại cậu cũng không thích cười.

Cho nên, cậu mới ở lại trường, chính là không muốn tiếp xúc quá nhiều với bà nội, nhìn nhiều thấy bộ mặt nghiêm nghị của bà nội, tâm tình cậu sẽ rất tệ, nhưng cậu lại không dám nói với ba vấn đề này. Bởi vì ba muốn cậu ở cùng bà nội, chơi đùa giúp bà nội vui vẻ, nhưng biểu cảm của bà nội rất khó để chọc cười.

Ninh Mẫn thấy được sự thay đổi của con trai, giống như nó rất sợ bà nội, cô cúi đầu nghiên cứu một chút, dùng nụ cười ấm áp, lớn giọng nói, phản đối lại:

“Mẹ, câu này của mẹ có chút không đúng. Người thừa kế cần phải có uy quyền của người thừa kế, nhưng đồng thời cũng phải thân thiện. Cả ngày cứ trưng ra bộ mặt lạnh lùng ở công ty thì chỉ khiến cấp dưới của mình có khoảng cách. Một người lãnh đạo anh minh nên hòa mình cùng với cấp dưới, lúc cần nghiêm khắc thì nên nghiêm khắc. Cẩn Chi, anh nói có đúng không? Còn nữa, con nói như vậy đâu phải là dạy hư Tiểu Kỳ? Mẹ, mẹ đã trông Tiểu Kỳ 5 năm, bây giờ bệnh tình con đã khỏi rồi, cái này không phải sẽ khiến người làm dâu như con bất hiếu sao, càng có thể khiến con cảm thấy chính mình không làm tròn bổn phận của người mẹ. Trên đời này, có người mẹ nào không tự mình chăm lo cho con mình? Trước đây là do con bị bệnh, Cẩn Chi, anh nói có đúng không?”

Ninh Mẫn phát hiện Đông Đình Phong ở bên cạnh vẫn luôn lạnh nhạt muốn xem kịch vui, nên dứt khoát muốn lôi hắn xuống nước, cố ý làm khó hắn trước mặt Tiểu Kỳ.

Sự thật chính minh là, căn bản cô không có cách nào có thể làm khó được hắn.

“Đây không phải đang bàn về vấn đề nhảy lớp sao? Thế nào lại đột nhiên lôi cả chuyện này vào. Trở lại vấn đề, Tiểu Kỳ, con tự quyết định đi!”

Đông Đình Phong thư thái nhắc lại vấn đề, trong chốc lát đã dễ dàng giải quyết được chuyện này, dập tắt trận chiến mẹ chồng, nàng dâu. Đông đại thiếu chính là Đông đại thiếu.

“Nhảy lớp ạ!”

Đông Kỳ kiên định nói.

Đứa trẻ này ôm cổ Ninh Mẫn, giờ phút này, cậu lại thích mẹ hơn mấy phần, bởi vì mẹ dám lấy lý để cãi lại bà nội, hơn nữa còn khiến bà nội không nói được lời nào. Trong Đông gia, hầu như chẳng có ai dám làm trái lại lời bà nội cả.

Hai mắt cậu sáng lên lộ rõ vẻ sùng bái, cảm nhận được sự bảo vệ mẹ dành cho mình, cậu tiếp tục nói:

“Nhưng, mẹ, con có một thỉnh cầu, mẹ có thể đáp ứng con được không?”

“Nói đi! Chỉ cần mẹ có thể làm thì nhất định sẽ đáp ứng!”

“Đợi sau khi con nhảy lớp lên lớp ba, Tiểu Kỳ không muốn trọ ở trường, Tiểu Kỳ muốn mỗi ngày trở về nhà với ba mẹ. Mẹ, mẹ có thể giống như phụ huynh của các bạn nhỏ khác, ngày ngày đến trường đón con không? Sau đó cùng Tiểu Kỳ làm bài tập, cuối tuần chơi với Tiểu Kỳ. Tiểu Kỳ bảo đảm sẽ ngoan ngoãn, không làm phiền đến việc sinh em gái của ba mẹ, bởi vì Tiểu Kỳ cũng muốn nhìn thấy bụng mẹ to lên, rồi cùng em gái nói chuyện...”

Yêu cầu lúc đầu rất bình thường, nhưng câu cuối cùng thì làm sao có thể?

Ninh Mẫn lộ vẻ kinh ngạc, lập tức hỏi lại:

“Đợi chút, đợi chút, ai nói với con ba mẹ muốn sinh em gái?”

Cô liếc mặt nhìn Đông Đình Phong.

Tiểu tử kia nhận thức được ánh mắt đó, lập tức biện minh thay ba:

“Không phải ba đâu, là cụ nội nói ạ. Cụ nói, rất nhanh thôi, trong bụng mẹ sẽ cất một bé gái, như vậy Tiểu Kỳ có em gái để chơi cùng!” Tiểu Kỳ vừa nói, vừa lấy tay xoa xoa lên bụng của Ninh mẫn, tò mò hỏi, “Mẹ, trong bụng mẹ lúc này đã có em chưa? Em sẽ chui vào từ đường nào ạ?”

Khuôn mặt của ai đó đột nhiên đỏ bừng lên, vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ đang muốn thăm dò của đứa trẻ kia, còn người đàn ông nào đó khóe miệng như cười như không thích thú xem kịch hay, không hề có ý muốn giải vây.

Ninh Mẫn không biết phải làm sao, cảm thấy Đông Lục Phúc này thật đúng là đứa trẻ già mà, ngay cả chuyện này cũng nói với Tiểu Kỳ.

“Mẹ, vậy rốt cuộc có không?”

Ninh Mẫn đang định trả lời thì có người nào đó thảnh thơi trả lời hộ:

“Sau này sẽ có!”

“Vậy sao... Ba, vậy ba và mẹ phải cố lên nha! Con muốn nhanh chóng được lên chức anh trai!”

“Ừ, vậy chắc chắn sau này con nhất định phải nhận chức anh trai này đó!”

“Đó là đương nhiên! Con nhất định sẽ là một anh trai tốt!”

Nghe xong cuộc đối thoại này mà cô thiếu chút nữa sặc nước bọt mà chết, không nhịn được quay đầu lại trừng mắt nhìn nam nhân đang thề thốt kia: Đáng ghét, làm sao hắn có thể tùy tiện hứa một việc không bao giờ thực hiện được như vậy với con trai chứ? Thực sự là quá vô sỉ mà!

Đông Đình Phong không để ý, hắn rảnh rỗi chỉ dẫn cho con trai chơi điện tử, khóe miệng giật giật, thật sự rất muốn cười: Người phụ nữ này thật sự rất kỳ lạ, cô liều mạng muốn ly hôn, nhưng lại thích con trai của hắn, tức giận lúc hắn hứa hẹn lung tung, nhưng lại không dám nói thẳng vì sợ làm con trai hắn thất vọng, rốt cuộc người phụ nữ này đang nghĩ cái gì?

Trên ghế phụ, Hà Cúc Hoa cau mày, bà không thể xác định được con trai bà chỉ nói cho có lệ hay là nói thật. Kể từ lúc hắn 10 tuổi cho đến nay, người làm mẹ như bà rất khó có thể đoán được tâm tư của hắn.

Còn Trần Tụy ư, anh ta cố ngậm chặt miệng: Boss, ngài đùa sao? Cùng phu nhân giả mạo này sinh baby, có thể sao?

Chiếc xe không có trở về nhà tổ, mà đi đến Vườn Tử Kinh, lúc xe dừng hẳn, cô mới biết mình đang ở đâu, cô cau mày, nhìn về hướng Đông Đình Phong đang nắm tay Tiểu Kỳ, vội vàng hỏi:

“Tại sao lại đến đây?”

“Ta đang sai người sửa lại bát viên để xua vận xui, nên mấy ngày này, chúng ta sẽ ở đây. Quần áo và đồ dùng cá nhân của cô, ta đã sai người mang đến đây rồi... Ở đây cảnh vật không tệ, hợp cho Tiểu Kỳ dưỡng bệnh.”

Đông Đình Phong vừa đóng cửa xe liền thấy nét mặt đăm chiêu của mẹ đang nhận điện thoại, bà ta bước từ trong xe xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn Ninh Mẫn:

“Cẩn Chi, đến thư phòng, mẹ có chuyện muốn hỏi con!”

Đông phu nhân tôn quý ngẩng cao đầu bước vào trong nhà, dáng vẻ xinh đẹp, từ góc độ này nhìn ngắm sẽ rất khó tưởng tượng, bà đã là bà nội của một đứa trẻ 6 tuổi. Bà vẫn trẻ trung như trước, dung nhan được dưỡng rất tốt, vóc dáng vẫn rất chuẩn.

“Sắc mặt bà nội rất khó coi, ba, có phải bà nội rất ghét mẹ không?”

Đông Kỳ nhìn thấy bà nội đã đi xa mới nắm lấy tay ba mình, lo lắng hỏi.

“Không phải!”

Đông Đình Phong xoa đầu con trai:

“Nếu cơ thể không chịu được thì con tự đi nghỉ đi, hay là giúp mẹ nấu cơm cũng được!”

Mấy ngày này Đông Kỳ phải dưỡng bệnh.

“Con chọn cái sau!”

Ninh Mẫn lần thứ hai cau mày, thật muốn quăng ngay túi xách qua, lại dám sai khiến cô sao?

Cô ngoài miệng mỉm cười nhưng trong lòng đau khổ:

“Ha, có phải anh nghiện tôi lúc làm người giúp việc rồi không?”

“Đông phu nhân, làm cơm cho chồng và con trai ăn là nghĩa vụ cơ bản của người làm vợ! Cô đã thành công trong việc lấy lòng dạ dày con trai, nhưng lại dẫn đến một chuyện khác, hiện tại nó không quen ăn đồ của người khác làm, lẽ nào cô lại bỏ ngoài tai sự thích thú của con trai?”

“...”

Người này quả thật có khả năng bịp miệng cô mà!

Đông Đình Phong sải bước vào trong nhà, để lại đứa trẻ sau lưng cực kỳ vô tội kháng nghị lại một câu:

“Ba, rõ ràng là ba thích ăn cơm mẹ nấu, tại sao lại đổ hết trách nhiệm lên đầu con? Mẹ, Tiểu Kỳ không muốn bắt mẹ là người giúp việc. Tiểu Kỳ rất "men", có thể làm trợ thủ cho mẹ. Đi thôi, đi thôi, nấu cơm, cấu cơm thôi, mẹ, sau này con muốn làm đầu bếp, mẹ nói có được không?”

Đường đường là người thừa kế duy nhất của Đông gia lại muốn làm đầu bếp?

Khóe miệng Ninh Mẫn giật giật, cô đúng là hết cách dạy con mà!

Đông Đình Phong thiếu chút nữa bước hụt: Con trai, con thật sự biết cách nịnh mẹ mà, để được ăn cơm bà mẹ giả mạo này nấu mà nói ra mấy lời dối lòng...

Trong thư phòng, Đông phu nhân đang đứng trước cửa sổ, quay lưng lại, nghe thấy tiếng con trai khép cửa mới từ từ quay người lại, khoanh tay trước ngực đánh giá.

Đông Đình Phong vứt túi tài liệu sang một bên, quay người ngồi xuống sô pha, để cho mẫu thân mình tùy ý nghiên cứu, trong lòng ít nhiều cũng đoán được bà muốn hỏi gì, nhưng hắn không có vội vàng giải thích, mà kéo cà vạt xuống, kiên nhẫn chờ.

Một lúc sau, Hà Cúc Hoa ngồi xuống đối diện với hắn, lạnh lùng chất vấn:

“Hôm qua con đã làm cái gì?”

Đông Đình Phong mỉm cười, không trả lời mà hỏi lại:

“Mẹ, câu này của mẹ tại sao lại giống như đang thẩm vấn tội phạm vậy? Vừa rồi, ai đã gọi điện cho mẹ?”

“Con nói còn có ai? Khắp thế giới này lúc này còn ai muốn tìm con? Tứ cô cô con chứ ai!”

Câu này nằm trong dự liệu của hắn.

Hắn chỉ tùy tiện “ồ” một tiếng.

Hà Cúc Hoa nhìn thấy hắn không hề có chút kinh hãi nào, tiếp tục nói:

“Con không nhận điện thoại của cô ấy.”

Đông Đình Phong gật đầu, vứt chiếc điện thoại xuống bàn:

“Con cho cô ấy vào danh sách đen rồi!”

“Tại sao?” Hà Cúc Hoa hỏi một câu rồi nói thêm, “Mẹ biết quan hệ giữa con và tứ cô cô có chút căng thẳng. Nhưng dù thế nào đi nữa thì cũng là người một nhà cả. Cô ấy nói với mẹ: Con đã bắt Minh Hạo vào tù! Chuyện này là thật sao?”

“Dạ!”

Thấy con trai gật đầu, mi tâm Hà Cúc Hoa nhíu chặt, có chút không dám tin, đây không phải chuyện nhỏ, nhưng bà lại không hề hay biết, để có thể giúp đỡ một tay:

“Lý do? Hôm qua, mẹ cảm thấy con có chút kỳ lạ, sáng sớm đã chạy vào phòng mẹ, lại đặc biệt muốn mẹ trông Tiểu Kỳ thay Hàn Tịnh, hỏi nguyên nhân con cũng không nói. Buổi trưa, lại nhận được điện thoại nói con và ông nội phải bay đến Quỳnh Thành, bên đó có chuyện cần đích thân ông nội phải đến. Ông nội con mấy năm này đều không quản chuyện con ty, mẹ còn tưởng bên đó xảy ra chuyện lớn lắm cơ! Nhưng kết quả, hôm nay con đã ở Ba Thành, ông con cũng thế. Căn bản là hai người không đến Quỳnh Thành. Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao con lại nói dối? Bây giờ con hãy nói rõ đi! Con làm tất cả mọi chuyện có phải là muốn cắt dứt quan hệ với Minh Hạo không?”

Bà thật sự không hiểu, con trai bà và ba chồng thần thần bí bí là muốn làm chuyện gì?

Đông Đình Phong vuốt ve lòng bàn tay, suy nghĩ, đắn đó một hồi mới ngẩng đầu:

“Mẹ, chuyện này, mẹ phải từ từ nghe con giải thích...”

Hắn đem toàn bộ chân tướng chuyện này nói một lần.

Đông phu nhân nghe xong, sắc mặt liền trở nên trắng bệch, liên tục hít thật sâu, thực sự khó có thể tưởng tượng đứa trẻ hiểu chuyện Tống Minh Hạo kia lại có thể làm chuyện đó sau lưng mọi người, khó trách con trai bà lại bắt nó vào tù. Nếu chuyện này lộ ra ngoài thì Đông gia sẽ chẳng còn mặt mũi nào nhìn mọi người.

“Thật sự bắt nó ngồi tù 20 năm sao?”

Trầm tư một lúc, ruột gan Đông phu nhân cứ phập phồng, rất lâu sau mới bình tĩnh trở lại, cuối cùng cúi đầu hỏi một câu.

20 năm tù thì cuộc đời đứa trẻ kia coi như mất hết, bà nghe xong cũng có chút phiền não. Dù sao thì bà cũng nhìn thấy nó lớn lên từ nhỏ, quan hệ rất gần gũi với Cẩn Chi, ai dám nghĩ rằng, hai anh em bọn họ có thể vì một người đàn bà mà thành ra thế này.

Nếu không phải chính tai nghe con trai nói, nếu không phải bà biết con trai sẽ không bao giờ lừa bà thì Hà Cúc Hoa sẽ không tin chuyện này là sự thật.

“Con nói 20 năm có vẻ nặng. Nhưng thưc tế phán quyết sẽ không lâu như vậy. Mẹ, đây là cái mà cậu ta đáng phải chịu. Cậu ta có lỗi với Hàn Tịnh, cũng là con quá xem nhẹ, không để ý đến thay đổi khác thường của cậu ta và Hàn Tịnh. Hại Hàn Tịnh thiếu chút nữa hóa điên.”

Đông Đình Phong biết mẹ hắn là người phụ nữ lương thiện, nên sẽ không dành lòng, nhưng Hàn Tịnh là vô tội.

Hà Cúc Hoa gật đầu, vừa xoa mi tâm vừa suy nghĩ, hai người trầm mặc một lúc sau, bà lại nhìn sắc mặt của con trai, nhẹ nhàng hỏi lại:

“Vậy con và cô ta định tính như thế nào?”

Bà không tin con trai mình vẫn sẽ cần người phụ nữ không sạch sẽ này, ngay cả bà cũng cảm thấy dơ bẩn.

Ai, bà đã tạo nghiệt gì mà sao lại có một đứa con dâu như thế, cô trước kia không còn trong sạch cũng có thể bỏ qua, nhưng sau này vẫn... Tuy nói đó không phải lỗi của cô nhưng từ lâu bà đã có thành kiến với cô nên thực sự không có cách nào có thể đồng cảm với cô, bảo thân lại cảm thấy chắc chắn cô đã trêu chọc Minh Hạo trước. Cách nghĩ này có lẽ có chút ích kỷ.

“Mẹ, xin mẹ hãy cho con thời gian! Con sẽ cho mẹ một câu trả lời thỏa đáng! Còn thời gian này, mong mẹ đừng nhắc đến chuyện này.”

Hà Cúc Hoa nghi hoặc nhìn, trên khuôn mặt anh tuấn của đứa con trai lộ vẻ bí hiểm, khóe môi vẫn còn hơi cong lên, biểu hiện này cho thấy, có cái gì đó đã kích động mạnh mẽ đến con bà, hắn đang toàn lực để ứng phó với trò chơi khiến hắn cảm thấy thú vị này, hơn nữa hắn còn cảm thấy vô cùng hào hứng.

Vậy cái gì đã gợi lên niềm hứng thú trong Cẩn Chi?

Tim Hà Cúc Hoa bỗng nhảy lên.

Chẳng lẽ là Hàn Tịnh?

Bà để ý, trước đây mỗi lần Cẩn Chi gặp Hàn Tịnh hầu như không thèm chú ý, nhưng bây giờ, hình như hắn vô tình hay cố ý đều sẽ liếc nhìn Hàn Tịnh mấy cái, ánh mắt ấy rất kỳ lạ.

Bà nghĩ tới trước đây người bạn tốt của mình đã đề cập qua mấy lời này:

“Cẩn Chi và An Na đã ở bên nhau gần 10 năm, người phụ nữ nào có mấy lần 10 năm mà hoang phí?”

Ý tứ của An gia chính là hy vọng sau khi cuộc phẫu thuật ghép tim thành công thì An Na có thể có một danh phận.

“Cẩn Chi, chuyện này mẹ không thể không hỏi, vậy còn chuyện của con và An Na, hãy cho mẹ một câu trả lời chính xác, rốt cuộc trong lòng con đang có tính toán gì?”

Hà Cúc Hoa đã chứng kiến An Na lớn lên, tâm tính tốt, mặc dù không thông minh bằng Cẩn Chi, nhưng bản chất hiền lành, lại rất hợp ý bà. Nếu để chọn giữa Hàn Tịnh và An Na, đương nhiên bà sẽ chọn An Na là con dâu mình. Bởi vì từ nhỏ bà đã rất thích An Na.

“Mẹ, con vẫn là câu đó, xin mẹ cho con thời gian. 5 năm còn có thể đợi được, sao hiện tại nửa phút cũng nóng lòng vậy!”

Hà Cúc Hoa không hỏi tiếp, bà tin con trai mình có năng lực để xử lý tốt được chuyện hắn đang nghĩ, hơn nữa bà cũng có thể khẳng định đó không phải chuyện nhỏ.

Sau khi bọn họ nói chuyện xong đi ra, Hà Cúc Hoa phát hiện bàn ăn đã được bày xong, gồm bốn món và 1 bát canh, màu sắc tươi ngon, mùi thơm xộc thằng vào mũi, toàn bộ căn phòng vì mùi thức ăn mà như thêm mấy phần nhân khí.

“Bà nội, bà nội có thể ăn cơm rồi. Ba, con đã đến hầm rượu lấy 1 chai rượu năm 82, ba nhanh lại đây đi...”

Đông Kỳ quấn tạp dề, còn đội cả mũ đầu bếp nữa, vui mừng chạy lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ hạnh phúc. Khuôn mặt ấy, Hà Cúc Hoa chưa từng nhìn qua, giờ nhìn thấy liền có cảm giác thích thú.

Nhưng bà nhíu mày suy nghĩ, Hàn Tịnh vừa về liền bắt được tâm tình của Tiểu Kỳ, không phải cô muốn ly hôn sao? Hiện tại lại dốc sức lấy lòng Tiểu Kỳ, đây rốt cuộc là có ý gì?

Nói thật, bà thật sự không thích người phụ nữ này thân thiết với Tiểu lỳ, điều này sẽ khiến bà cảm thấy nguy cơ đứa cháu của mình sẽ bị người ngoài cướp đi mất.

Đông Đình Phong cũng bị bộ dạng đáng yêu của con trai làm cho khóe mội cong lên, đưa tay lên nhéo mũi của nó, rồi ôm nó đặt xuống ghế.

Bà xã giả mạo của hắn đang sắp bát đũa, Đông Kỳ ham ăn muốn bốc vụng nhưng lại bị cô vỗ nhẹ một cái:

“Đi rửa tay ngay!”

“Dạ! Ba, ba cũng phải rửa! Nhanh đi cùng con đi!”

Tiểu tử kia từ trên ghế trợt xuống, lôi Đông Đình Phong chạy.

Đông Đình Phong bị con trai kéo đi, quay lại liếc nhìn bà xã giả mạo, không biết tại sao, đột nhiên hắn có chút không khí gia đình: Có mẹ già ngồi trước bàn ăn, có con trai yêu quý chạy đến quấn lấy, có bà xã bận rộn bếp núc, nấu vô vàn món ngon đợi hắn về, nhìn qua thật ấm áp.

Kết hôn 6 năm, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thận được bầu không khí gia đình, nhưng bầu không khí này lại được mang tới từ cô vợ giả mạo kia.

Cảm giác ấy thật sự có chút kỳ lạ!

Hắn lại một lần nữa liếc nhìn:

Người phụ nữ này, buộc tóc đội ngựa, lộ ra khoảng trán nhẵn bóng, giống như tuổi thanh xuân dạt dào vậy, khuôn mặt hoàn toàn giống Hàn Tịnh nhưng lại mang đến cảm giác khác lạ.

Là gia đình nào đã chăm sóc dạy bảo ra người phụ nữ như vậy?

Vấn đề liên quan đến cô, lại một lần nữa khiến hắn lưu tâm.

Có lẽ, hắn nên giao việc điều tra thân phận của cô cho cảnh sát, lợi dụng lực lượng chính phủ để điều tra ra gia cảnh của cô.

Nếu làm như vậy, người vui mừng nhất có lẽ chính là mẹ hắn, và người bị tổn thương nhất lại chính là Tiểu Kỳ.

Không biết tại sao nhưng hắn không muốn làm lớn chuyện. Người phụ nữ này mang trên người một sức hấp dẫn khiến hắn muốn đi sâu vào tìm hiểu.

Hà Cúc Hoa cũng đang nghiên cứu đứa con dâu này, Hàn Tịnh mấy năm nay điên loạn, bà ngoại trừ nghe vệ sĩ báo cáo về tình hình sức khỏe của cô ra thì bình thường, căn bản không hề quan tâm đến cô. Chỉ biết từ sau khi cô đến Hoa Châu, tâm tình mọi mặt mỗi năm đều chuyển biến tốt lên, hơn nưa còn nỗ lực học tập, tình trạng cũng dần ổn định.

Nói đến, đã tròn 5 năm bà không gặp đứa con dâu khiến bà luôn ghét bỏ này, khi gặp lại, khả năng ăn nói của cô đã cải thiện, gan cũng lớn hơn, lại có thể làm cơm. Bà đã nếm qua món sủi cảo cô làm lúc Đông Kỳ nằm viện, thật sự cô làm rất ngon, chín vừa, không những giữ nguyên được vị mà còn rất tươi ngon, nó khiến Đông Kỳ rất thích.

Một Hàn Tịnh như vậy vừa khiến bà chán ghét, nhưng cũng làm bà thay đổi ấn tượng về cô: cũng có chút khả năng.

Lúc ăn cơm, Hà Cúc Hoa thấy Hàn Tịnh tận tâm chú ý đến Đông Kỳ, hết gắp thức ăn, chan canh, còn lau miệng cho nó, hết sức ân cần, Đông Đình Phong đang lắc ly rượu vang, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn cô nói chuyện, bầu không khí này không hề trầm xuống, bởi vì có Tiểu Kỳ ở giữa.

Hà Cúc Hoa thấy được, Hàn Tịnh không hề liếc nhìn con trai bà. Người phụ nữ này, từ đầu đến cuối trong lòng chỉ có một mình Thôi Tán.

Vừa nghĩ đến người này, trong lòng Hà Cúc Hoa liền thấy đau, lại thêm Tống Minh Hạo, thì tim càng lúc càng đau, bất luận dù bầu không khí có hài hòa bao nhiêu thì người phụ nữ này cũng không xứng với con trai bà.

Nhắm mắt làm ngơ ăn hết bữa cơm, sau đó Hà Cúc Hoa cũng không hề ở lại mà trực tiếp rời đi.

Đối với Đông Kỳ mà nói, lúc được mẹ dỗ đi ngủ mới chính là cảnh tượng mà cậu hằng mơ ước, nhưng hiện tại, giấc mơ đẹp đẽ ấy đã thành hiện thực, mẹ yêu thương ngồi bên đầu giường cậu, giọng nói trong trẻo của mẹ kể cho cậu nghe những câu chuyện viễn tưởng thích thú, cậu thích nhìn thấy mẹ dùng những biểu cảm phong phú kết hợp với tình tiết của câu chuyện, diễn lại cho cậu những nguy hiểm trên không đáng sợ.

Cậu chỉ biết một điều, mẹ không phải người điên.

Khoảng một năm trước, có một hôm, cậu vô tình nghe thấy cô Đông Anh lén lút nói về chuyện mẹ cậu với mấy cô chú khác, bọn họ nói mẹ không chỉ có triệu chứng của bệnh u uất mà còn là một bệnh nhân tâm thần, là một người điên. Nên ba cậu mới nhốt mẹ lại, vì sợ rằng mẹ ra ngoài sẽ làm hại người trong nhà.

Lúc đó, cậu thật sự rất khó chịu, một thời gian sau đó tâm tình không tốt, không hề cười một tiếng. Lúc nào cũng mặt mày ủ rũ, cắm cúi vào bài vở.

Hiện tại, mẹ đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của cậu, không những xinh đẹp mà còn hết sức thông minh, điều này khiến cậu không kìm được sự yêu thích, lấy đó làm niềm kiêu ngạo.

“Mẹ, con muốn mẹ mãi mãi ở bên con!”

Trước lúc đi ngủ, Đông Kỳ hung hăng hôn cô một cái.

Ninh Mẫn xoa nhẹ chỗ thằng bé vừa hôn mình, cảm giác mềm mại vẫn còn lưu lại trên da thịt khiến cô nở nụ cười, đăt cuốn sách xuống, cúi đầu hôn nhẹ lên trán con trai:

“Bảo bối, chúc con ngủ ngon!”

“Dạ! Mẹ, mẹ đợi con ngủ rồi mới đi nhé!”

“Được rồi!”

Nhìn đứa trẻ trước mặt ngủ ngon lành, bất giác khiến cô ngơ ngẩn, không tự chủ được nhớ đến con gái. Lúc trước, lúc con gái cô ngủ, nó cũng bắt cô canh ở bên, hiện tại, không biết có ai canh ở bên và kể chuyện cho nó không?

Tiểu Kỳ nói, nó muốn cô mãi mãi ở bên nó, nguyện vọng này rất đẹp, nhưng hiện thực ư, dù sao thì cô cũng không phải mẹ ruột nó, sớm muộn gì cũng phải rời đi. Sau đó, nó sẽ có mẹ mới, còn cô chỉ có thể là một bản nhạc đệm nho nhỏ xen vào giữa cuộc sống của nó. Có thể cho nó cảm giác ấm áp nhất thời nhưng không thể cùng nó lớn lên.

Cô phải rời đi, nhất định phải rời đi.

Ninh Mẫn buồn bã yếu ớt hít một hơi, tắt đèn đi, nhẹ nhàng đi ra ngoài, cô bắt đầu lo lắng vấn đề tối nay sẽ ngủ ở đâu.

Có lẽ cô nên hỏi Đông Đình Phong về chỗ để chăn, đệm, sau đó có thể ngủ tại phòng dành cho khách.

Nghĩ như vậy, cô liền bước thẳng tới phòng hắn, nhưng trong phòng không có người.

Cô lại chạy xuống thư phòng dưới lầu, cũng không có, mở cửa ra, có một luồng khí lạnh lùa từ bên ngoài vào.

Có chút lạnh, Ninh Mẫn khoác thêm chiếc áo choàng, rồi lao ra bên ngoài tìm.

Màn đêm dày đặc, khí lạnh khắp nơi, bầu trời tối đen như mực, chỉ có những vì sao lấp lánh, trong nháy mắt tất cả đèn của khu vườn đều sáng lên, từng cái từng cái một, hòa lẫn cùng với trăng sao trên bầu trời, khiến cảnh sắc trở nên hấp dẫn.

Cô bước trên con đường xếp thành từ những hòn đá cuội, nhìn ngắm bầu trời đầy sao mà nhớ đến ánh mắt lấp lánh biết nói của con gái mình, nhớ đến tiểu tử kia ngốc nghếch đếm sao, nhớ đến ba của con gái cô, trong màn đêm dày đặc hắn ôm cô vào lòng... Những niềm vui đó giống như cứ tưởng có thể với tay chạm tới nhưng rồi lại xa không thể với tới được.

Từ từ nhắm mắt lại, cô hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh xông thẳng vào mũi khiến cô cảm thấy cay cay, trong màn đêm cô độc, cô nhớ đến những người thân trước đây của mình, nhưng cô lại không thể quay trở lại quá khứ.

Cô đã từng yêu sâu đậm một người, giờ tất cả chỉ là mộng tưởng.

Không biết đứng ở đó bao lâu, đột nhiên trong màn đêm tĩnh lặng, tiếng chuông điện thoại reo lên, là số lạ, nhưng nhìn lại, số máy này có chút quen thuộc, đúng rồi, đây là số của Thôi Tán.

Cô mặc cho điện thoại reo một lúc lâu sau mới chịu nhận, cô muốn xem xem, người đàn ông bụng dạ khó lường này sẽ sử dụng chiêu gì tiếp theo.

“Alo! Ai vậy?”

“Là anh! A Tán!”

Anh ta nói, thanh âm rất ôn nhu.

“Có chuyện gì?”

Cô lạnh nhạt hỏi, tâm tình không có đến nửa phần kích động.

Nam nhân bên kia khẽ cau mày:

“Phải có chuyện mới được tìm em sao? Hàn Tịnh, em càng ngày càng vô tình. Xa nhau có mấy ngày nhưng không lúc nào anh không nhớ đến em, và vẫn luôn đợi điện thoại của em, nói đi, tại sao lại không gọi cho anh? Đông Đình Phong bọn họ gây khó dễ cho em sao? Hiện giờ em đang ở đâu? Có phải bị họ giam lỏng không? Chỉ cần em nói một câu, lập tức anh sẽ đưa em đi. Em biết không, anh đã tốn công bao nhiêu mới tra ra được số điện thoại của em...”

“Cảm ơn đã quan tâm, nhờ phúc của anh ban cho mà tôi rất vừa ý.” Cô lạnh lùng cắt đứt lời lảm nhảm của anh ta. Loại hành động này như cáo đến thăm gà, không có gì tốt đẹp cả.

“Em nói gì vậy?”

Ninh Mẫn cất lời châm chọc: “Anh làm cái gì trong lòng anh tự rõ.”

“Em nó là chuyện mấy tấm ảnh?”

“Anh cảm thấy sao?” Ninh Mẫn lạnh lùng hỏi lại, “Không phải đây là anh muốn giúp tôi sao, hay là muốn mượn tôi đả kích Đông gia? Không sai, tôi đây muốn ly hôn, nhưng tôi sẽ không dùng cách này để ly hôn. Tôi vẫn muốn giữ lại chút thể diện để còn sống tiếp. Cho nên, Thôi Tán, làm phiền anh đừng âm thầm làm chuyện mờ ám. Tôi nhắc lại một lần nữa, dù tôi có ly hôn thì tôi và anh cũng không thể tái hợp. Nếu như tôi và anh có những cuộc tiếp xúc nói chuyện thì đó cũng chỉ là quan hệ ủy thác. Xin anh sau này đừng gọi điện cho tôi. Nếu cần tôi sẽ tự mình liên hệ!”

Cô nói một tràng sau đó trực tiếp cúp máy.

Đầu dây bên kia, Thôi Tán nghe thấy tiếng “tút tút” mà không dám tin người phụ nữ kia có thể cúp máy.

Nhất thời lửa giận từ cổ trào lên, anh ta lại bấm dãy số vừa nãy, nhưng không có ai nhấc máy, lại gọi, vẫn không ai nhấc máy. Nha đầu đáng chết này, đây là muốn gây chuyện sao, trước đây đối với anh ta, cô chỉ một từ “thuận theo”, nhưng hiện tại cô đột nhiên lại tránh anh ta như tránh rắn rết vậy?

Mặt khác, trong vườn hoa Ninh Mẫn nhìn thấy số điện thoại đó lại gọi đến, liền cảm thấy phiền phức, cau mày, điện thoại không ngừng reo lên, ồn ào.

Thôi Tán, anh tưởng tôi vẫn là Hàn Tịnh đáng thương để cho anh bắt nạt sao?

Cút ngay!

Cô xoay người, giơ tay lên, ném luôn chiếc điện thoại xuống hồ, chỉ nghe “tõm” một tiếng, toàn bộ thế giới lại trở về tĩnh lặng, thế giới này yên lặng hơn, không khí cũng trở nên tươi mát hơn nha!

Hừ, một Đông Đình Phong đã quá đủ phiền phúc, giờ lại thêm tên Thôi Tán chết tiệt này, lại càng thêm đau đầu. Cút ngay cho cô!

Cô hít một hơi thật sâu.

Tất cả cảnh này đã lọt vào mắt Đông Đình Phong, bất giác khiến khóe môi hắn cong lên.

Hắn ngồi đó không xa, chỉ cách cô một hòn non bộ, hắn đang ngắm những bông lan biếc trong màu đêm.

Lúc rảnh rỗi, nhìn những cành lan đung đưa cho hắn cảm giác thích thú không diễn tả được. Bởi vậy, hắn mới tốn cả đống tiền để đặt hệ thống giữ nhiệt dưới mỗi luống hoa.

Hắn nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ, biết là Thôi Tán gọi đến, nhìn thấy cô không chút do dự ném chiếc điện thoại đi khiến hắn mỉm cười, thì ra không chỉ có mình hắn bị cô ghét bỏ, nghĩ như vậy làm hắn có thể thoải mái một chút.

Lặng lẽ không một tiếng động, hắn từ từ đi tới, nghe thấy cô đang lẩm bẩm một câu:

“Con mẹ nó, tất cả các người chẳng có kẻ nào tốt đẹp cả. Hàn Tịnh, tôi thật sự chưa gặp qua nữ nhân nào xui xẻo hơn cô. Những gì bất hạnh cô đều được nếm qua. Người yêu thì ngấm ngầm mưu tính với cô, chồng thì muốn lợi dụng cô, em họ chồng muốn đâm sau lưng cô, mẹ chồng thì coi thường, em gái chồng kinh bỉ cô, vẫn là con trai cô là tốt nhất, tôi thấy, trong Đông gia, ngoại trừ Đông Kỳ ra thì từng người từng người một chẳng phải thứ tốt đẹp gì...”

Mái tóc dài bay lên trong gió đêm, cô ôm chặt lấy bả vai, đứng trước bờ hồ cảm thấy có chút lạnh, đột nhiên xoay người thì đụng ngay phải một “bức tường thịt”, luồng khí mát lạnh đó khiến cô kinh hãi, theo bản năng mà lùi lại phía sau mà quên mất phía sau chính là hồ nước.

Hắn ngẩn ra, kinh hãi, vội vàng nắm lấy tay cô kéo ngược trở lại.

Vì dùng lực quá mạnh, lại thêm lúc đó Ninh Mẫn đã nhận thức được phía sau nguy hiểm, theo bản năng mà nhào tới, vừa nắm chắc, vừa nhào tới, rất nhịp nhàng, nên đã đẩy Đông đại thiếu đập đầu xuống mặt đất toàn đá cuội.

Không để hắn kịp kêu lên một tiếng vì đau đớn thì đôi môi mềm mại nào đó đã đặt ngay trên môi hắn, trán của hai người đụng nhau, sống mũi cũng bị va chạm.

Giờ phút này, đầu óc của cả hai đều trống rỗng.

Không riêng gì Ninh Mẫn, mà ngay cả Đông Đình Phong, đột nhiên phát sinh cảnh này làm cho kinh hãi.

Bởi vì, cô đang “hôn” hắn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.