Cô Vợ Ăn Xin

Chương 10: Chương 10: Chương 4 tiếp




Bãi biển Hawai

Bầu trời xanh, mây trắng, làm cho người ta ngửa đầu vừa nhìn, tâm tình liền có thể thật tốt, đây là lần đầu tiên, Kathi Nhã cảm thấy cuộc hôn nhân này còn đáng giá.

Kéo cánh tay Phạm Tích, gương mặt cô hưng phấn, đi dạo trên bờ cát trắng bước chân của cô nhẹ nhàng tựa như lông vũ, thay vì nói cô đi tản bộ, không bằng nói cô đang khiêu vũ, đôi chân trắng nhỏ ở chỗ nước cạn không thể nhảy, một chân đá nước lên trời, một chân bị vùi vào cát, giữa lúc thủy triều lên xuống, cô chơi vui vẻ, thật giống như trẻ con.

Nụ cười của cô thật hạnh phúc và thỏa mãn a! Mặc dù cô làm cho anh một thân nước cùng cát, mặc dù cô không ngừng nhích tới nhích lui để cho anh ưu nhã như vậy có chút không thể thích ứng, nhưng nhìn đôi mắt cùng khóe miệng cong cong của, những lời muốn nói ra một chữ không nói ra được.

“Nơi này thật là một Thiên đường, sau một chuyến bay tôi liền yêu nơi này, không nghĩ tới bãi biển này càng làm cho người mê luyến không dứt.”

“Thật là đẹp.”

“Tôi muốn đi bơi, anh dạy tôi.” Lôi kéo tay của anh, Kathi Nhã cười đến mặt mong đợi.

“Biển này có nhiều cá có thể đem cô đụng bất tỉnh đấy.”

“Tôi không sợ, mang tôi đi đi.”

“Bọn chúng còn có thể cắn cô.”

“Không thể nào? Anh lừa gạt tôi.” Nếu như bơi đáng sợ như vậy, vậy làm sao có nhiều người trên thế giới đến đây như vậy?

“Thật a, tháng trước báo đã đăng có bầy cá cắn chết người, cô không biết?” Phạm Tích đứng đắn nhìn cô một cái, đột nhiên bừng tỉnh hiểu ra, “Đúng rồi, cô lúc ấy chỉ là tiểu ăn xin, làm sao có thể có tiền mua báo đây? Ba bữa cơm cũng thành vấn đề .”

Thật là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.

Khi làm ăn xin mọi người xem thường mình như vậysao? Anh ta không những không đồng tìnhvới cô, còn lúc nào cũng lấy điểm này để chế nhạo cô, thật may là cô không phải là ăn xin thật, nếu không nhất định sẽ bị ánh mắt vô cùng cao ngạo của anh ta khi dễ phải vĩnh viễn không ngốc đầu lên được.

“Anh rất xem thường tôi?”

“Tôi cần coi trọng cô sao?”

“Anh đã chán ghét ăn xin như vậy, mà lại cưới một tên ăn xin, không cảm thấy mình thật đáng buồn sao?”

Đâu chỉ thật đáng buồn, còn có thể khóc! Cho tới bây giờ anh cũng không nghĩ đường đường là Phó tổng giám đốc hàng không Trác Lâm lại phải cưới một kẻ ăn xin làm vợ, như vậy coi như xong, dù sao cũng chỉ là kết hôn giả, bây giờ hết thảy đều làm không phải chính xác, làm anh muốn nôn chết chính là, anh thậm chí có điểm thích nụ cười của cô ta.

Hồn nhiên, ngây thơ, vui vẻ, không lo, tựa như hài tử không có phiền não, tận tình thưởng thức cuộc đời của cô.

Anh hâm mộ lại ghen tỵ, bởi vì anh đã sớm quên nên như thế nào tận tình chơi, tận tình cười, mà nụ cười của cô nhưng có thể ở trong phút chốc đã gọt rửa linh hồn của anh.

Anh dĩ nhiên biết mình không thể nào yêu một tên ăn xin, càng không thể nào cưới một kẻ ăn xin, nhưng, trước mắt cô thật không để cho người ghét, cũng liền bởi vì một chút cũng không để cho người ghét, cho nên anh phải nhắc nhở, mình xem thường một tên ăn xin, chán ghét tên ăn xin cỡ nào.

Trước mắt cô không phải là con người chân thật của cô, trừ một đầu tóc ngắn xinh đẹp tung bay cùng nụ cười, trang phục, cử chỉ, khí chất của cô đều là anh gọi người huấn luyện ra , cho nên anh thích cô cũng là bình thường, bởi vì anh cho người tạo hình cho cô giống như người con gái lý tưởng trong suy nghĩ anh.

Chẳng qua là, cô học được quá nhanh đi, trong thời gian ngắn mấy ngày, cô thế nhưng có thể từ một tên ăn mày hóa thân thành một danh môn thục nữ, giở tay nhấc chân đều có đại gia khuê tú phong phạm, không chút nào sai phạm, điểm này làm anh vô cùng ngạc nhiên.

“Khiêu vũ đi!” Anh nâng một cánh tay khác của cô, cúi đầu cười ôn nhu với cô một tiếng, “Đây chính là tuần trăng mật của chúng ta, chớ cùng tôi gây gổ, ừ?”

Lại tới. . . . . .

Ôn nhu như nước, nhu tình vạn thiên, biết rất rõ ràng cái này là anh ta giả vờ, nhưng cô chính là chống cự không được ôn nhu sức quyến rũ của anh ta giờ phút này .

“Lại có ký giả tới sao?” Ánh mắt của anh giống như phi cơ trinh sát, có thể sự tồn tại của ký giả, vô khổng bất nhập.

“Ừ.”Âm thanh trả lời nhẹ nhàng, Phạm Tích đã ôm lấy cô ở trên bờ cát nhẹ nhàng nhảy múa.

Từ lúc mủi chân tuyết trắng của cô ở trên bờ cát nhảy múa anh liền muốn làm như vậy, muốn cùng cô khiêu vũ trên bờ cát, muốn từ trên người cô tìm lại một chút đam mê và hồn nhiên.

“Ở trên bờ biển nhảy Waltz, đây cũng là lần đầu tiên.” Cô hơi sợ hãi với loại kinh nghiệm tốt đẹp này, nhắm mắt lại, cô hưởng thụ tư vị mạn diệu trong gió, trên bờ cát, tiếng sóng biển nhảy múa, lại quên lời của mình có rõ ràng sơ hở trong lời nói.

“Phải không? Vậy cô thường nhảy Waltz ở đâu?”

“Hoàng cung a, nếu không hay là tại sàn nhảy trong khách sạn.” Saudi không có bãi biển đẹp như vậy, Saudi cũng không có người đàn ông nào có thể ôn nhu ôm lấy nàng khiêu vũ như thế, bình thường đàn ông khiêu vũ cùng cô không phải là cứng ngắc giống như cương thi, chính là mềm nhũn giống như cá chạch không có xương.

Không giống Phạm Tích, bề ngoài cao lớn anh tuấn tuấn mỹ, anh ôn nhu dẫn dắt cô khiêu vũ, từng động tác xoay tròn cũng cùng động tác của cô vô cùng ăn ý, là anh dẫn dắt rất tốt, cô biết, mà cô, cũng vui vẻ phối hợp với sự dẫn dắt của anh, cùng nhau cảm thụ điệu nhảy Waltz lãng mạnvà đẹp đẽ này.

“Hoàng cung?” Kinh ngạc nhíu mày, Phạm Tích cho là mình nghe lầm.

Bỗng dưng mở mắt, Kathi Nhã lăng lăng nhìn anh, “Cái gì hoàng cung?”

Cô mới vừa nhắc tới hoàng cung sao? Trời ạ! Cô sẽ không ngu xuẩn như vậy đi? Hình như là.

“Cô mới vừa nói cô thường khiêu vũ ở hoàng cung hay khách sạn.”

“Đó. . . . . .” Cô cười đến chân mày toàn bộ chen chúc tại một khối, “Đúng vậy a, tôi xem phòng khách ở nhà là hoàng cung, phòng ăn ở nhà thì gọi tiệm cơm, không quan hệ đi?”

Là không có quan hệ, chẳng qua là rất buồn cười, có thể thấy được hai người bọn họ gia thế bối cảnh quả nhiên là thiên soa địa viễn ( một trời một vực).

“Một người nhảy?”

“A?”

“Tôi là hỏi cô—— cô ở phòng khách phòng ăn trong nhà nhảy Waltz có phải một mình cô nhảy hay không?”

“Dạ, đúng vậy a, tôi học giỏi không biết mỏi mệt a! Khi đó tôi thường thường len lén chạy đi xem người ta khiêu vũ, nhìn lâu liền mình về nhà học, vẫn không được sao?”

“Thì ra là cô đã sớm biết, kia vừa vặn, Cát Lỗ Ba đây? Cũng là cô len lén học ?”

“Dạ, đúng a!” Sẽ tiếp tục nói dối nữa, đầu lưỡi của cô nhất định sẽ thắt lại, ai tới cứu cứu cô đi!

“Thì ra là như vậy, tôi còn tưởng rằng cô có thiên phú dị bẩm đấy.”

“Ha ha, là như thế này a. . . . . .” Cô cười khúc khích, đột nhiên lảo đảo một cái, cả người ngã vào ngực anh.

Phạm Tích vững vàng ôm cô vào trong ngực, cảm giác thân thể đan bạc nhẹ nhàng của cô run lẩy bẩy, không khỏi đem cô ôm càng chặc hơn, “Quần áo của cô cũng ướt rồi, chúng ta trở về khách sạn đi.”

“Được.” Cô vuốt ngực, cảm giác trái tim đập đến cuồng loạn .

Gần tiếp xúc như vậy, rất khó để người không sinh ra ảo tưởng.

Điều tồi tệ hơn là, cô không thở nổi! Anh ta đem không khí của cô hút sạch hết sao?

“Thế nào? Mặt của cô lại đỏ thế, tôi xem một chút. . . . . .” Tay anh mới vừa vươn ra sờ trán của cô, cô lại thật nhanh lui lại cách xa anh, giống như tay của anh có độc, vừa đụng đến cô sẽ làm nàng nhiễm bệnh vậy.

Phạm Tích cau mày, có chút không vui khi nhìn cô hốt hoảng, luống cuống như vậy.

“Tôi không sao, chẳng qua là đầu có chút choáng váng.”

“Lại choáng váng đầu?” Anh quan tâm đi tới gần cô.

Thấy thế, cô lại đi lui về sau hai bước lớn, “Không, không phải, là có chút cảm mạo, bệnh vặt thôi, không có chuyện gì.”

“Kathi!”

“Ở. . . . . .”

“Tới đây với đây với tôi.”

“Cái đó. . . . . . Chúng ta không phải là về phòng sao?” Kathi Nhã đứng bấtđộng. Ký giả còn ở đây a, anh ta sẽ không đối xử với cô như thế chứ.

“Tôi ôm cô trở về.”

“Cái gì?” Cô sửng sốt một chút, liên tục không ngừng phất tay, “Không, không cần, tôi có chân có thể tự mình đi, anh không cần. . . . . .”

“Cô không phải là cô chóng mặt, cảm mạo lại không thoải mái sao?”

“Tốt lắm, tôi tốt lắm, một chút việc cũng không có, thật.” Thay vì để cho anh ta ôm trở về khách sạn, dù có sốt cao thiêu cháy không thể đi nỗi, cô cũng muốn bò dậy nói không có sao.

“Tới đây, đừng để tôi nói lần thứ ba.” Anh hướng cô vươn tay, “Cô muốn làm vợ của Phạm Tích tôi không phải sao? Nghe lời, Nếu không tôi kiện cô bội ước.”

“Tốt thôi, không sao, anh đi kiện đi.” Dù sao cô cũng có tiền, hiện tại cô chỉ muốn rời khỏi trận hỗn loạn này, không muốn làm cô vợ giả của anh ta nữa.

Phạm Tích nheo mắt lại, tức giận mím môi, “Vậy sao? Vậy tôi nói trước với cô một tiếng, nếu cô bội ước trước, tôi cũng sẽ bội ước, trực tiếp kéo cô lên giường.”

Kathi Nhã vừa nghe, cả kinh thất sắc, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào trong phút chốc chuyển thành tái nhợt.

“Anh vô lại a!”

“Đúng vậy a, ta chính là như thế đó.” Dứt lời, anh cất bước tiến lên, đem cô vẫn còn run rẩy bế lên, đi thẳng tới khách sạn.

Hai tay của cô vòng qua cổ anh ôm thật chặc, vừa tròn mắt tức giận nhìn chằm chằm anh không dứt .

“Anh cái người này nói chuyện không giữ lời hứa đại khốn kiếp!” Cô thấp giọng mắng một câu, ngay sau đó, liên tiếp lời của cô giống như như máy phát tự động, từ ngữ lưu loát từ miệng cô bật ra, hoàn toàn không cần chuẩn bị trước.

Kathi mới tự xưng là mình là một kẻ trời sinh để mắng chửi người, cái miệng nhỏ đang lải nhải đột nhiên bị một đôi môi báo đạo chặn lại. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.