Cô Nàng Lính Đặc Chủng Xinh Đẹp

Chương 102: Chương 102: bí mật gian phòng của mẹ




Tư Đằng vừa nghe, trong lòng không bỏ được rồi. Nhưng nhìn ánh mắt của Kiều Âu, anh cũng hiểu, Kiều Âu cũng hết cố gắng rồi.

"Tôi có thể đi thăm cô ấy được không?"

Tư Đằng nhàn nhạt nói xong, giương mắt nhìn Kiều Âu, Kiều Âu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ xám trắng hoàn toàn không sáng lạng như trước.

Trong trí nhớ, đầu thu mùa phải là nồng đậm, vàng vàng , không nên như trước mắt như vậy mới đúng.da.nlze.qu;ydo/nn

Thở dài, Kiều Âu rất nghiêm túc nhìn Tư Đằng: "Cậu có thể viết cho cô ấy một phong thư, tôi sẽ để bác sĩ tâm lý mang vào cho cô ấy, cũng có thể cầm thư hồi âm của cô ấy viết cho cậu."

Tư Đằng không nói.

Hơn nửa ngày sau, hắn gật đầu một cái:

"Được, tôi sẽ về viết thư cho cô ấy."

**********************

Tư Đằng chưa từng viết thư, chớ nói chi là viết thư cho phụ nữ rồi. Với người nhận thức rộng rãi nên tính là thư tình đấy.

Tư Đằng không có đọc qua quá nhiều bài thơ có liên quan đến tình yêu hoa mỹ của các bậc văn nhân mặc khách, ngay cả có thể nói, ngữ văn thành tích cũng không để ý. Mặc dù không về phần viết sai chữ, nhưng là phải nói một chút nội tâm của chính mình cũng không khó. Mà có lúc, có thể đánh động nhân tâm , chính là chân thật nhất chí thành thực tình cảm rồi.

Vì vậy, khi Ngũ Hoạ Nhu ngồi ở bên giường nhìn tận mắt lá thư này, những ngôn từ chất phác còn cũng không khá lắm về tự thể, nhưng mà lại như ca dao, làm cô vài lần lã chã rơi lệ.

"Tiểu Nhu:

Vài ngày không gặp, không biết em có thật tốt không?. Anh rất lo lắng, cũng rất nhớ em.

Anh đã đươch ra ngoài, em không phải lo lắng cho anh. Mấy ngày nữa, mở phiên toà của em, anh sẽ đến, sau đó chúng ta cùng về nhà.

Em không cần sợ, cũng không cần lo lắng. Hôm nay lúc mở phiên toà của anh, anh đã thể nghiệm qua một lần, thật ra thì không có gì, đến lúc đó, em cứ coi mấy người kia như món bánh ngọt mà em thích ăn nhất, hoặc là bánh trứng hoàng đào, nếu cảm thấy lo lắng thì nhắm mắt lại cúi đầu thôi.

Anh sẽ vẫn coi chừng em.

Thật ra thì anh muốn nói thật xin lỗi với em. Lần trước gặp tập kích ở chung cư, anh đã hứa, sau này sẽ không xảy ra nữa chuyện như vậy, nhưng bây gời lại để cho em bị uất ức như thế. Thật thật xin lỗi.

Tiểu Nhu, con người anh ăn nói vụng về, không nghĩ ra lời hay ý tốt để em vui vẻ. Chỗ anh có mấy quyển tạp chí, bên trong có mấy chuyện cười, anh sẽ đi cắt cho em, gửi cùng lá thư này, nêu tâm tình em không vui thì đọc qua một chút đi, hy vọng có thể giúp em cười một cái.

Anh đã nói với Kiều Thiếu, chờ sau chuyện này, Tiểu Nhu, anh muốn chúng ta kết hôn.

Anh biết em còn chưa tốt nghiệp, nhưng không sao, anh có thể chờ em, trước tiên chúng ta có thể lĩnh giấy hôn thú, đưa cha mẹ em về kinh đô .

Anh muốn qua, ba không muốn bỏ thợ cắt may thì anh sẽ mua cái nhà lớn, mặc dù tiền của anh không bằng Kiều Thiếu để mua khu nhà cao cấp trong khu biệt thự Thúy Bình sơn, nhưng là nhà bình thường có sân trước vườn sau thì anh sẽ mua nổi .

Anh biết ngời dân quê em đều thích trồng rau , đến lúc đó, anh sẽ để cho cha một khu đất trống để trồng rau chơi đi, anh không thích biệt thự trồng các loại hoa hoa cỏ cỏ, anh thích nhìn chung quanh biệt thự tất cả đều là màu xanh lá cây rau dưa!

Tiểu Nhu, chờ chuyện này qua, anh dẫn em đi chọn phòng ốc, sau đó tìm nhà thiết kế để thiết kế theo sở thích của em, tùy em lựa chọn.

Anh vốn lớn tuổi hơn em, đi cùng em, không nói thời gian yêu bao lâu yêu hãy cùng kết hôn rồi. Đối với chuyện này, anh vẫn cảm thấy uất ức cho em. Anh cũng không biết phải nói thế nào, trong lòng luôn nghĩ muốn đền bù cho em.

Lần đầu tiên dẫn em đi chơi, không ngừng mua đồ cho em, nhưng thật ra là lỗi của anh. Thiếu phu nhân đến đưa anh một tấm thẻ, nói là em trả tiền.

Tiểu Nhu, anh vẫn không trả lại em, không phải là anh thật nhận tiền của em, mà là để dành. Anh đã đem ta tất cả tiền gửi ngân hàng, lấy ra hai phần ba để gửi vào thẻ của em rồi. Thẻ của em, mật mã là bao nhiêu anh không có nhớ, dù sao chỗ này tiền còn lại của anh , chờ em ra ngoài chúng ta sẽ đi mua phòng ốc, phòng ốc sẽ để em đứng tên.

Anh không hy vọng người phụ nữ của mình cảm thấy không an toàn, anh hiểu cảm giác an toàn không phải tiền có thể mua được, nhưng mà anh lại nghĩ, mặc kệ như thế nào đối với anh mà nói là một bảo đảm, cũng là thành ý của anh. Ý định của anh đời này đều cùng bên cạnh em, nhà cửa và tiền bạc đều đặt ở chỗ của em cũng không có gì, dù sao cũng cùng nhau chung sống.

Tiểu Nhu, về ngươi sau có thể phải nuôi anh, anh cũng không dễ dàng kiếm được tiền, em cũng không thể không cần anh nữa.

Nếu như có ngày ngươi cảm thấy anh đã già, phiền, không xứng với em, em cũng không cần có cảm giác tội lỗi, thật ra anh thật đơn giản, em chỉ cần nói với anh một câu, anh liền an tĩnh mà ra đi, sẽ không kề cận quấy rầy cuộc sống của em. Nhưng điều kiện tiên quyết là, Tiểu Nhu nhất định phải hạnh phúc, đừng làm cho anh lo lắng.

Trước kia anh cười Kiều Thiếu, cũng không để ý đến anh ấy cưng chiều thiếu phu nhân. Hiện tại có em, anh mới biết, khi trong lòng một người đàn ông có được một người thì cưng chiều thế nào cũng đều cảm thấy không quá phận .

Tiểu Nhu, đối với của cuộc sống chúng ta sau khi kết hôn, anh còn muốn có rất nhiều, chờ sau phiên tòa, anh dẫn em về nhà, rồi từ từ nói cho em biết.

Ăn cơm thật ngon, ngủ ngon, không phải sợ, không cần khẩn trương, anh vẫn luôn ở bên cạnh em.

Anh nhớ em lắm: Tư Đằng."

Tư Đằng chờ thư hồi âm của Ngũ Hoạ Nhu một ngày một đêm, sau đó cô bác sĩ gọi điện thoại cho Tư Đằng nói, Ngũ Hoạ Nhu chưa viết thư cho anh mà chỉ nhắn cho Tư Đằng một câu nói.

Tư Đằng có chút khẩn trương, không dám nghe, vội vàng khiến để ý bác sĩ đừng bảo là, sau đó để cho cô nhắn một tin tức, đem lời nói Ngũ Hoạ Nhu gửi đến điện thoại di động của anh.

Vì vậy, sau đó không lâu điện thoại Tư Đằng thượng liền xuất hiện một câu nói: "A Tư, anh là người đàn ông mà cả đời này Ngũ Hoạ Nhu nhận định."

Nằm ở trong chăn, Tư Đằng vẫn nhìn chằm chằm vào cái tin nhắn này đến ngẩn người, ngay cả có thể tưởng tượng ra lúc nha đầu kia nói câu nói này, hốc mắt ửng đỏ, khuôn mặt quật cường nhỏ nhắn.

Mặc kệ viết như thế nào, dù sao trong cuộc đời Tư Đằng phong thư tình thứ nhất coi như hoàn thành. Nhìn Ngũ Hoạ Nhu đáp lại, anh nghĩ, hiệu quả cũng không tệ lắm.

Nhìn chằm chằm điện thoại di động một lúc lâu, lỗ mũi Tư Đằng cũng chua.

Cô ấy nói, mình là người đàn ông cả đời của cô, thế nhưng anh lại không có năng lực lập tức đưa cô ra ngoài. Tuy nói Kiều Âu cũng chuẩn bị tốt lắm, không đến nỗi bị uất ức về mặt vật chất, nhưng về tâm lý, nha đầu này sẽ bị sợ nhiều lắm a.

Nhắm mắt lại, Tư Đằng nằm nhớ lại những lúc cùng Ngũ Hoạ Nhu hô mưa gọi gió trôi qua trên giường lớn, tâm sự nghiêng ngang, lăn lộn khó ngủ.

*********************

Chiều nay, Kiều Âu không đi tìm Lam Thiên Tình. Thứ nhất, hắn quá mệt mỏi, cần ngủ một giấc, thứ hai, Lam Thiên Tình ở nhà họ Đoàn , đó chính nhà của chính cô, nói gì đi nữa Đoàn Hề Trạch cũng sẽ chăm lo cho cô như bảo bối.

Nằm ở trên giường, Kiều Âu nghĩ thầm, chuyện Ngũ Hoạ Nhu cũng chạy không sai biệt lắm, bác sĩ quân y cũng đã làm cho cô ấy một bệnh án trong lòng bị thương nghiêm trọng, phía trên còn xuất hiện một thuật ngữ rất chuyên nghiệp "Vọng tưởng cường bách chứng" , ý là, chuyện này đối với Ngũ Hoạ Nhu đã tạo thành ám ảnh nghiêm trọng trong lòng, thậm chí suốt ngày cô ấy đều sẽ tưởng tượng ra có một bọn đàn ông xuất hiện muốn cô mạnh mẽ dữ dội.

Dĩ nhiên, đây là cách nói khuếch đại, nhưng nếu như không khoa trương, liền không cách nào tranh thủ đồng tình của bồi thẩm đoàn.

Một cô gái mười tám tuổi gặp phải loại chuyện như vậy nêm bị sợ là bình thường , bởi vì vô cùng sợ, mà đưa đến phòng vệ quá, cái này cũng không phải là không thể tha thứ. Luật pháp không có gì hơn nhân tình, cho nên, Kiều Âu lần này đánh cuộc, chính là đồng tình của quan toà đối với Ngũ Hoạ Nhu. Vì thế, Kiều Âu cùng luật sư và bác sĩ tâm lý cũng thương nghị qua, còn có một lá vương bài, trừ phi bị bất đắc dĩ, nếu không sẽ không lấy ra cứu cô.

Mặc dù ngoài miệng nói với Tư Đằng, Ngũ Hoạ Nhu có thể sẽ ngồi tù hai đến sáu tháng, thế nhưng chỉ là Kiều Âu nói một chút mà thôi, phát hiện Lam Thiên Tình đã mang thai kể cả Kiều Âu không ưa Ngũ Hoạ Nhu, cũng không dám để cho cô ở trong tù. Lại nói, Tư Đằng yêu thương bảo bối nha đầu này, cũng giống như anh bảo bối Lam Thiên Tình, suy bụng ta ra bụng người, Ngũ Hoạ Nhu là nhất định phải bảo toàn .

Có chút phiền não nhắm mắt lại, Kiều Âu siết chặt quả đấm.

Đêm hôm đó người khi dễ Kiều Lộ là Mộ Tử Tiêu, hai ngày trước anh cũng đã biết rồi. Chỉ là ngại vì chuyện Tư Đằng quá khó giải quyết, mới có thể vẫn chịu đựng không đi tìm cậu ta.

Người này, trong miệng luôn miệng nói người trong lòng là Lam Thiên Tình, nhưng sau lưng lại chơi em gái anh, là bởi vì ngày đó anh lôi kéo Lam Thiên Tình chơi trong xe cho nên Mộ Tử Tiêu tâm tồn hận ý tìm tới Kiều Lộ trả thù?

Kiều Lộ nha đầu kia, Kiều Âu sai người đưa cô đi nhiều lần, cũng bị cô cho rớt. Có lần đều nhìn cô vào cửa kiểm tra an ninh rồi, cũng đã qua thời điểm máy bay cất cánh, thủ hạ chân trước trở lại phục mệnh, chân sau nha đầu kia liền quỷ đầu quỷ não từ phòng chờ chạy ra ngoài.

Nghĩ đến người em gái này, Kiều Âu cau mày, thật là lo lắng a!

Chẳng lẽ nó thật coi trọng tiểu tử Mộ Tử Tiêu kia, cho nên không bỏ đi được? Kiều Âu ở trong lòng làm các loại giả thiết, kết luận cuối cùng đều là, Kiều Lộ tuyệt đối không thể gả cho Mộ Tử Tiêu.

Mộ Tử Tiêu vốn mơ ước Lam Thiên Tình, nếu thật thành người một nhà, về sau có rất nhiều cơ hội cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại gặp, khó lòng phòng bị a!

Nói thế nào nhà họ Kiều cũng là đại hộ, nhưng tuyệt đối không thể xảy ra loạn chuyện.

Nhưng mà lại để cho Mộ Tử Tiêu cứ ngang nhiên như vậy chiếm tiện nghi của em gái mình, Kiều Âu tự nhiên cũng tuyệt đối không thể bỏ qua.

Ở trên giường thiêm thiếp bốn năm giờ, Kiều Âu lật người, nhờ trực ban lấy thức ăn cho mình, sau đó vùi ở trước bàn máy vi tính ăn.

Trong lòng chợt nhớ đến chuyện diễn tập đoạt đảo, phần danh ngạch đến bây giờ anh còn không có nộp cho cấp trên, phía trên cư nhiên cũng không còn thúc giục, tính tính toán toán ngày, cũng đã bảy tám ngày rồi.

Vừa ăn vừa mở ra mail của mình, Kiều Âu tỉ mỉ tìm kiếm, chợt liếc thấy một mail của cấp trên, trong đó chỉ ngán gọn là: "Danh ngạch nhận được."

Kiều Âu lập tức ngây ngẩn cả người, có ý tứ gì? Anh không có gửi danh ngạch thì làm sao cấp trên sẽ nhận được?

Mắt sáng như đuốc loại cảnh giác, nhanh chóng bắt đầu kiểm tra mail của mình đã gởi, rốt cuộc phát hiện một mail được gửi gần đây.

Trong lòng lập tức đã hiểu ra cái gì, ngón tay nhanh chóng điểm mở lên, nhìn danh sách ba mươi danh ngạch giấy báo danh từng tờ một, khi nhìn thấy tư liệu Lam Thiên Tình cùng Ngũ Hoạ Nhu, toàn bộ gương mặt Kiều Âu cũng tối tăm!

Nha đầu này cư nhiên cùng đùa bỡn anh ?

Bất đắc dĩ than thở, Kiều Âu lần này coi như là biết, cái gì gọi là ngàn phòng vạn phòng cướp nhà khó phòng rồi.

Liếc nhìn thời gian phía dưới màn hình, hơn nửa đêm tìm người ta sửa đổi danh ngạch hình như không phải lúc, suy nghĩ một chút, đợi sáng sớm ngày mai rồi hãy nói.

Cùng so sánh với Kiều Âu, giờ phút này Lam Thiên Tình có chút không sảng.

Kiều Âu bỏ lại cô, một mình chuồn đi rồi, mà cô lại ở nhà họ Đoàn giống như là bị người giám thị một dạng, đi tới chỗ nào đều có người làm nữ dắt díu làm cho cô cũng không muốn đi nha.

Đi theo Đoàn Hề Trạch còn có ông ngoại ăn chung bữa ăn tối, cô liền đau đầu nhức óc, ông ngoại chuẩn bị cho cô canh bổ, liếc mắt nhìn qua tổng cộng tám chén lớn!

Mỗi một chén cũng có thể để ông cụ nói ra một đống lớn nói tới, ép cô không thể không nếm thử một chút.

Cầu cứu ánh mắt về phía Đoàn Hề Trạch, Đoàn Hề Trạch chỉ cười, lúc cô cho là cậu sẽ giúp mình, thế nhưng lại bưng lên một chén đưa đến bên miệng cô:

"Ông ngoại cũng là vì suy nghĩ cho thân thể cháu, gần đây quá gầy, muốn bổ mập một chút, đến lúc đó mới có hơi sức sanh con a."

Buồn bã nuốt bốn chén, lúc muốn uống chén thứ năm, dạ dày cô rốt cuộc không chịu nổi, hoa lệ lệ nôn sạch.

Nghĩ thầm, cô bị nôn, bọn họ thả qua cô đi, ai ngờ cô nói không thoải mái phải về phòng, ông cụ lại nói, khiến quản gia một lát đem canh còn dư hâm nóng, trước khi ngủ đưa đến phòng cô đi.

Lam Thiên Tình bĩu môi, cũng không nói chuyện, tùy họ giày vò, dù sao sau khi đưa vào trong phòng cô, cô uống hay không uống chính là do cô định đoạt.

Cứ như vậy, hai người làm nữ đỡ cô, cùng Từ Hi thái hậu một dạng trở về phòng.

Vừa mở ra gian phòng cửa chính, Lam Thiên Tình liền dừng lại bước.

Nghiêng đầu nói: "Một mình tôi vào, các ngươi không cần đi theo."

Đây là gian phòng của mẹ, lần đầu tiên cô đi vào, cô muốn nghiêm túc cảm thụ tâm cảnh trước kia, tỉ mỉ sưu tầm bóng dáng mẹ, một người lẳng lặng hưởng thụ theo dõi bộ dạng mẹ trong thật tế.

Lúc này, cô chợt có chút cảm tạ Kiều Âu, cảm tạ anh đã đưa cô ở lại chỗ này, cảm tạ anh cho mình phần này tĩnh mật mà tốt đẹp chính là ban đêm —— chỉ có cô, cùng nhớ nhung mẹ ban đêm.

"Dạ, đại tiểu thư, chúng tôi ngay tại cửa ra vào coi chừng, có chuyện liền bấm chuông báo gọi chúng tôi."

Người làm nữ cửa kính cẩn lễ phép đáp, thấy cô vào phòng, liền đóng cửa phòng cho cô.

Đây là gian phòng của mẹ đẻ Đoàn Hề Viện lúc còn sống, mỗi một bước cũng cực kỳ cẩn thận, ánh mắt tham lam mà nóng rực quan sát bên trong mỗi một chỗ, liền nhỏ nhất góc, cô đều không dám bỏ qua.

Toàn bộ đều là gỗ Hồng Mộc thượng đẳng, nhìn hoa văn phía trên cũng biết có chút lâu lắm rồi, chỉ là giống như là gần đây bị đánh qua sáp, hoặc là thoa lên một tầng đánh véc-ni, ở dưới ánh đèn phóng tầm mắt nhìn tới rất là trong trẻo.

Cô có chút run lồng lộng đưa ra tay nhỏ bé, nhẹ nhàng sờ lên những thứ kia hoa văn, chậm rãi đi tới trước bàn trang điểm, nhìn trước gương mấy đồng bộ hộp trang sức Hồng Mộc.

Bên trong, cũng đều là đồ trang sức của mẹ lúc còn sống thôi.

Tò mò về sở thích của mẹ, cô nhẹ nhàng mở ra một hộp trong đó, dẫn vào tầm mắt là một vòng tay Phỉ Thúy, óng ánh trong suốt, vòng tay Phỉ Thúy này thế nước rất đủ, chất đều đều, bên trong có sợi bông phiêu hoa không phải rất nhiều, nghiêng người còn khắc Lan Hồ Điệp tuyệt đẹp.

Lam Thiên Tình đưa cầm ở trong lòng bàn tay tỉ mỉ vuốt, rất quý trọng nhìn tới trước, chỉ sợ không cẩn thận làm vỡ.

Nháy mắt mấy cái, đột nhiên cảm thấy vòng tay này giống như đã từng gặp ở tại nơi nào, đang ở đâu vậy?

Gần đây chuyện tương đối nhiều, thân thể cô tình trạng cũng không ổn định, đại não lập tức đi loanh quanh không đủ linh hoạt. Cô lấy vòng tay ngay trước mắt đi vòng vo một vòng, sau đó nhẹ nhàng đưa nó đeo trên cổ tay trái của mình, khoan hãy nói, lớn nhỏ mới vừa thích hợp.

Cô đi tới bên giường đi, thử quăng mấy cái, không có đi, trong lòng thích chặt, quyết định về sau cũng mang rồi.

Xoay người một cái chớp mắt, cô chợt nhớ tới.

Trước lúc cô sinh nhật, Mộ Tử Tiêu đưa tới một hộp gấm, còn nói là quà sinh nhật của tổng thống tiên sinh đưa cho cô. Lúc ấy cô không có nhìn, trực tiếp nhét dưới cái gối rồi. Sau lại lại xảy ra chuyện Bùi Thanh Đình, đợi đến khi dạ tiệc, Đoàn Hề Trạch nói Kiều Âu đưa theo Lam Thiên Tình rời đi trước, cô còn lưu luyến không rời trở về phòng đem mình quà sinh nhật đều thấy một lần.

Bởi vì hộp gấm là của cha Mộ Tử Tiêu đưa, vì vậy cô chỉ là vội vã mở ra liếc mắt nhìn, phát hiện mặt bên còn có khắc hoa, rất tinh xảo rất đẹp, vừa định cầm lên xem một chút, Kiều Âu liền hỏi một câu là ai đưa, cô cười cười không lên tiếng, sợ hắn ghen ghét, cũng liền để lại trong phòng ở biệt viện nhà họ Đoàn không có mang đi.

Cái vòng tay kia, hình như giống cái vòng này của mẹ !

Mặc dù không nói giống nhau như đúc, nhưng là này mặt bên vòng tay khắc hoa cũng đều óng ánh trong suốt, thật là khó thấy đi, dường như hoa văn đều là Lan Hồ Điệp đây này!

Lam Thiên Tình trước kia đi học ở trung học Đức Nặc, thì có một chỗ trồng đầy lan Hồ Điệp, mỗi hoa quý phồn hoa rực rỡ, Lam Thiên Tình đều nhìn không chịu nháy mắt, cho nên có thể nhận ra được loại hoa này, ngay cả có thể nói rất quen thuộc.

Như vậy, này hai chiếc vòng tay nếu như rất giống, sẽ có hay không có có thể là một đôi hay sao?

Lam Thiên Tình lẳng lặng đi tới bàn hóa trang, đem mấy hộp trang sức trước mặt nhất nhất mở ra, cô phát hiện mình mẹ thích nhất còn là Phỉ Thúy, mà Kim Ngân bảo thạch kim cương các loại, lại cất giữ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

"Thì ra là mẹ không thương Kim Ngân yêu Phỉ Thúy."

Nhẹ giọng nỉ non một câu, cô tỉ mỉ đã kiểm tra những thứ kia đồ trang sức, phát hiện không có đầu mối gì đặc biệt. Liền đứng dậy bắt đầu lật xem bàn đọc sách.

Gian phòng rất lớn, mặt ngó dương, lấy ánh sáng cùng thông gió đều rất không tệ, bàn đọc sách vị trí dĩ nhiên là đặt ở cửa sổ .

Theo trước cô yêu cầu, các người hầu chỉ là phụ trách quét dọn dẹp, đối với trước vật phẩm, thì để thế nào bây giờ vẫn để im.

Lam Thiên Tình nhẹ nhàng tiến lên liếc mắt nhìn, phát hiện cuốn sách cuối cùng mẹ đọc là Trung quốc 《 từ Tống , hơn nữa tại nào đấy trên một tờ còn làm nếp gấp. Một ít trang trang lên, là một bài miêu tả tình yêu từ Tống, Liễu Vĩnh 《 Điệp Luyến Hoa 》.dfienddn lieqiudoon

Lam Thiên Tình phóng mắt nhìn vừa đọc, bài ca này cô chưa quen thuộc, nhưng là đọc được một câu cuối cùng thời điểm, đôi mắt cô cũng bắt đầu ửng đỏ:

"Thân dẫu gầy mòn quyết không hối, vì ấy tiêu biết dùng người tiều tụy."

Trong lòng cô đau nhói, lập tức che ngực rơi lệ: "Mẹ, người đàn ông mẹ yêu kia rốt cuộc là ai a, mẹ ở trên trời có linh thì hãy nói cho con gái đi!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.