Cô Gái Trên Tàu

Chương 29: Chương 29




Thứ năm, ngày 8 tháng Tám 2013

Buổi sáng

Tôi đang phản bội anh. Anh chỉ mới rời tôi chỉ vài giờ trước, mà tôi đã ở đây, trên đường đến gặp Kamal, người mà anh tin rằng đã giết chết vợ anh, con anh. Tôi cảm thấy phát ốm. Tôi tự hỏi liệu tôi có nên nói với anh kế hoạch của tôi, giải thích rằng tôi làm tất cả điều này là vì anh. Chỉ có điều tôi không chắc rằng tôi đang làm việc này chỉ cho riêng anh, và tôi không có một kế hoạch gì khác.

Tôi sẽ chấp nhận hi sinh bản thân. Đó là kế hoạch của tôi cho ngày hôm nay. Tôi sẽ nói về một điều có thật. Tôi sẽ nói về việc mình muốn có một đứa con. Tôi sẽ xem liệu điều đó có kích động anh ta không – xem anh ta có phản ứng như thế nào. Tôi sẽ xem mình nhận lại được những gì.

Tôi chẳng nhận được gì hết.

Anh ta bắt đầu bằng cách hỏi tôi cảm thấy thế nào,vào lần cuối tôi uống rượu.

“Từ hôm chủ nhật” Tôi nói.

“Tốt. Điều đó rất tốt” anh ta nắm tay để lên lòng. “Trông cô rất tốt” anh ta mỉm cười, và tôi không nhìn thấy kẻ giết người đâu nữa. Tôi tự hỏi tôi đã nhìn thấy ai ngày hôm trước. Liệu tôi đã tưởng tượng nó?

“Lần trước anh đã hỏi tôi việc uống rượu bắt đầu như thế nào phải không?” Anh ta gật đầu. “Tôi bị trầm cảm” tôi nói. “Chúng tôi đã cố gắng ... Tôi đã cố gắng để có thai. Tôi không thể, và tôi trở nên chán nản. Đó là khi nó bắt đầu.”

Trong một thoáng, tôi lại khóc. Gần như không thể cưỡng lại lòng tốt của một người lạ. Một người nào đó nhìn bạn, những người không hề biết bạn, người nói với bạn điều đó hoàn toàn ổn, bất cứ điều gì bạn đã làm: chịu đựng, tổn thương, và xứng đáng được tha thứ. Tôi tâm sự với anh ta và lại một lần nữa, tôi quên mất lí do tôi ở đây. Tôi không còn chú ý đến hành động của anh ta nữa, tôi không còn nghiên cứu đôi mắt anh ta để tìm dấu hiệu của tội lỗi hoặc nghi ngờ. Tôi để anh ta an ủi tôi.

Anh ta rất tốt. Anh ta nói về cách chống lại nó, nhắc nhở tôi rằng quá khứ chỉ là quá khứ thôi.

Vì vậy, có thể nó vẫn có ích, vì khi tôi rời văn phòng Kamal Abdic, tôi cảm thấy nhẽ nhõm và nhiều hy vọng hơn. Anh ta đã giúp tôi. Tôi ngồi trên tàu và cố gắng  tưởng tượng kẻ giết người. Tôi đã từng thấy, nhưng giờ tôi không thể nhìn thấy anh nữa. Tôi đang vật lộn để có thể coi anh ta như một người đàn ông có khả năng đánh một người phụ nữ và nghiền nát hộp sọ của cô.

Một hình ảnh kinh khủng, đáng xấu hổ đến với tôi: Kamal với bàn tay tinh tế của mình, cách trấn an, và lời nót ngọt như mật, tương phản với Scott, cao lớn và mạnh mẽ, hoang dã, tuyệt vọng. Tôi phải nhắc nhở bản thân mình rằng đây là Scott bây giờ, không phải là anh trước kia. Tôi phải tiếp tục nhắc nhở bản thân về con người anh trước tất cả những điều này. Và sau đó tôi phải thừa nhận rằng tôi không biết con người của Scott trước tất cả những điều này.

Thứ năm, ngày 9 tháng Tám 2013

Buổi tối

Đoàn tàu dừng lại ở tín hiệu. Tôi nhấp một ngụm rượu thuốc và nhìn lên ngôi nhà của anh và chiếc thềm. Tôi đang rất ổn, nhưng tôi cần điều này. Để gợi lên chút dũng cảm. Tôi đang trên đường đến gặp Scott, và tôi sẽ phải chịu rủi ro khi lang thang trên đường Blenheim: Tom, Anna, cảnh sát, báo chí. Cái đường hầm, với những ký ức kinh hoàng và máu. Nhưng anh đã yêu cầu tôi đến, và tôi không thể từ chối anh.

Họ phát hiện ra đứa bé tối qua. Hau chính xác hơn là những gì còn lại của đứa bé. Được chôn trong khuôn viên của một trang trại gần bờ biển Đông Anglian, đúng nơi mà ai đó đã nói với họ nên xem xét. Điều đó được in trên báo sáng nay:

Cảnh sát đã mở một cuộc điều tra về cái chết của một đứa trẻ sau khi họ tìm thấy xác nó

được chôn trong vườn của một ngôi nhà gần Holkham, phía bắc Norfolk. Phát hiện này được đưa ra sau khi cảnh sát phát giác về việc một vụ giết người trái pháp luật trong quá trình điều tra của họ về cái chết của Megan Hipwell, từ Witney, người mà cơ thể được tìm thấy trong rừng Corly tuần trước.

Tôi gọi điện cho Scott ngay khi tôi nhìn thấy những tin tức. Anh không trả lời, vì vậy tôi đã để lại một tin nhắn, nói với anh rằng tôi rất xin lỗi. Anh gọi lại vào chiều nay.

“Anh có ổn không?” tôi hỏi anh.

“Không hẳn.” Giọng anh đặc lại.

“Tôi rất xin lỗi...anh có cần gì không?”

“Tôi cần ai đó không nói với tôi rằng tôi đã bảo mà.”

“Tôi xin lỗi”

“Mẹ tôi đã ở đây cả buổi chiều. Bà ấy đã biết chuyện này từ trước, rõ ràng là như thế -  có gì đó không đúng về cô gái này, không gia đình, không bạn bè, đến từ hư không. Tôi tự hỏi tại sao bà chưa bao giờ nói với tôi.” Có tiếng kính vỡ và tiếng anh chửi thề.

“Anh có ổn không?” Tôi hỏi một lần nữa.

“Cô có thể đến đây không?” Anh hỏi.

“Đến nhà anh ư?”

“Đúng vậy.”

“Tôi ... cảnh sát, nhà báo ... Tôi không chắc nữa...”

“Làm ơn. Tôi chỉ muốn một người bạn. Ai đó biết Megs, người yêu quý cô ấy. Ai đó không tin những chuyện này.

Anh đang say, tôi biết điều đó và tôi đồng ý.

Bây giờ, tôi ngồi trên tàu, cũng đang say, và tôi suy nghĩ về những gì anh đã nói. Một người nào đó biết Megs, người yêu quý cô ấy. Tôi không biết cô ấy, và tôi cũng không chắc là tôi có thích cô ấy không nữa. Tôi uống nốt chai rượu nhanh nhất có thể, và mở một chai khác.

Tôi xuống ở trạm Witney. Tôi lẩn vào đám đông: như là một nô lệ đi nhận lương, mệt mỏi, mong được về nhà và ngồi ngoài hiên, nhâm nhi một cốc bia lạnh, ăn tối với những đứa trẻ và đi ngủ sớm. Nó có thể chỉ là rượu gin, nhưng nó khiến tôi cảm thấy rất thoải mái khi đi cùng dòng người dán mắt vào điện thoại hay cố móc túi những người đi cạnh. Tôi đang được trở lại mùa hè đầu tiên chúng tôi sống ở Blenheim, khi tôi từng vội vã về nhà từ văn phòng mỗi đêm, tuyệt vọng khi bước xuống những bậc thang của nhà ga. Tom  làm việc ở nhà và tôi hiếm khi còn nguyên quần áo sau khi bước qua cửa. Kể cả bây giờ tôi vẫn mỉm cười khi nghĩ về nó, má tôi nóng lên khi tôi đi xuống đường, cắn chặt môi để khỏi cười, hơi thở của tôi nhanh dần, nghĩ về anh ta và biết rằng anh đang đếm từng phút đợi tôi về nhà.

Đầu tôi là chứa đầy những hình ảnh hạnh phúc của ngày xưa mà tôi đã quên lo lắng về Tom và Anna, cảnh sát và các nhiếp ảnh gia, trước khi tôi để ý điều đó thì tôi đã đứng trước cửa nhà Scott, tôi bấm chuông, cánh cửa mở ra và tôi cảm thấy kích thích, mặc dù không nên, nhưng tôi lại không cảm thấy tội lỗi về điều đó, bởi vì dù gì Megan cũng không tốt đẹp như những gì tôi đã nghĩ. Cô ta không phải là cô gái đẹp, vô tư ngồi rên thềm. Cô ta không phải là một người vợ yêu thương chồng. Cô ta thậm chí còn không phải một người tốt. Cô ta là một kẻ dối trá.

Cô ta là một kẻ giết người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.