Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 176: Chương 176: Điều tra chân tướng




Ánh mắt Lãnh An Thần nhìn chòng chọc vào lỗ máu, nỗi băn khoăn trong lòng càng tụ càng lớn, nhưng Tần Quỳnh cũng không có chú ý tới, còn khóc rống, “An Thần, nếu anh không chịu tha thứ cho em, vậy em tình nguyện tìm chết!”

Cô ta lập tức tránh thoát khỏi giam giữ của anh, sau đó chạy về phía cửa sổ phòng bệnh ––

Nhìn cô giống như người điên, Lãnh An Thần lộ ra vẻ mặt chán ghét, anh ghét nhất cô gái giở trò một khóc hai nháo ba tìm chết, chẳng lẽ cô ta quên rồi?

Thời gian năm năm, cuối cùng thay đổi rất nhiều, cô gái này quả nhiên không còn là người trong trí nhớ của mình!

Lãnh An Thần sải bước tới, kéo cô ta đang leo lên bệ cửa sổ xuống, “Em lại muốn làm gì?”

Hai tay Tần Quỳnh bắt lấy anh, khóc ruột gan đứt thành từng khúc, “An Thần, không lấy được sự tha thứ và tình yêu của anh, em tình nguyện tìm chết!”

Lời nói động tình đủ để cho trời đất lộ vẻ xúc động, nhưng chẳng biết tại sao, người đàn ông luôn luôn sợ cô ta khóc, giờ phút này cảm giác cô ta thật giả dối, giả dối đến mức làm anh cảm thấy buồn nôn.

Lãnh An Thần cũng không biết mình thế nào? Ở trong lòng rõ ràng có cảm tình với cô gái này, nhưng bây giờ càng ngày càng cảm thấy cô ta phiền!

“Tần Quỳnh, em đang ép anh, em biết anh không thích bị người ta uy hiếp!” Lãnh An Thần nặng nề lên tiếng, một đôi tròng mắt đen như tụ tức giận.

“Không, em không buộc anh” Tần Quỳnh ngửa đầu nhìn anh, “Mà thời gian của em không còn nhiều lắm, em chỉ muốn ở cùng anh, coi như trước đây em có lỗi, cũng xem em sắp chết mà tha thứ cho em có được hay không?”

Ánh mắt Lãnh An Thần rơi vào trên mặt cô ta lần nữa, lỗ máu nhỏ tựa như đã kết vẩy, trong mắt anh tối tăm hơn, sau đó khạc ra một câu nói, “Được, anh tha thứ cho em, sẽ luôn luôn ở cùng với em!”

“An Thần…” Tần Quỳnh không ngờ anh đáp ứng thật, nhất thời kích động không biết nói gì.

Một giây kế tiếp, tay Lãnh An Thần lau mặt cô ta, vì cô ta lau đi những giọt nước mắt trong suốt, “Về sau đừng náo loạn như vậy, anh rất lo lắng!”

Anh không phải là người thích nói lời ngon tiếng ngọt, có thể nghe lời nói này, Tần Quỳnh đã mở cờ trong bụng, cô ta gật đầu thật mạnh, té nhào vào trong ngực Lãnh An Thần, “An Thần, em biết ngay trong lòng anh có em, sẽ không bỏ mặc em…”

Tần Quỳnh không nhìn thấy giờ phút này hai mắt Lãnh An Thần giống như biển sâu, bên trong ẩn chứa màu đen dù ai cũng không cách nào do thám.

Trở lại trên giường bệnh, Tần Quỳnh vẫn túm chặt tay Lãnh An Thần không buông, giống như là vừa buông tay thì anh sẽ biến mất.

Lãnh An Thần vỗ vỗ mặt cô ta, “Ngủ một lát đi, bác sĩ nói em mất máu quá nhiều, thân thể rất suy yếu!”

“Không muốn!” Tần Quỳnh giống như đứa bé nũng nịu, “Em sợ vừa nhắm mắt, anh sẽ rời xa em!”

Đối mặt với ánh mắt lấp lánh cầu khẩn, Lãnh An Thần lắc đầu một cái, “Nghe lời, anh sẽ không, em biết anh nói lời thì nhất định sẽ thực hiện!”

“An Thần, anh sẽ luôn luôn cùng với em thật sao?” Tần Quỳnh không tin hỏi lại.

“Ừ” Lãnh An Thần gật đầu, “Nhưng em biết anh cũng có công việc, không thể nào ở cùng với em24 giờ, nhưng anh sẽ cố gắng rút nhiều thời giờ ra để ở bên cạnh em.”

“An Thần…” Tần Quỳnh kích động, trong mắt lại nổi lên hơi nước.

“Đừng khóc” Lãnh An Thần cầm tay cô ta, “Khóc sẽ không đẹp!”

“An Thần, có phải em biến dạng rồi không?” Tần Quỳnh nhớ tới những lời Khang Vũ Thác châm chọc mình nên sẽ có một chút không tự tin.

Ánh mắt Lãnh An Thần xẹt qua mặt cô ta, nói thật cô gái này còn rất đẹp mắt, nhưng bây giờ anh cảm thấy đẹp đã không thể đơn thuần là nhìn bên ngoài, vì vậy nói, “Năm tháng thúc giục người già, người nên đẹp trong nội tâm.”

Hình như cảm thấy cái gì, tay Tần Quỳnh run lên, lại nghe Lãnh An Thần nói tiếp, “Ở trong lòng anh em là đẹp nhất, chớ nghĩ lung tung, ngủ đi!”

“An Thần, cám ơn anh!” Tần Quỳnh chậm rãi nhắm mắt lại.

Ước chừng qua hơn mười phút, anh rời đi, hộ lý phụ trách chăm sóc Tần Quỳnh đi vào, “Tần tiểu thư, ngài ấy đi rồi!”

Tần Quỳnh mở mắt ra, để hộ lý dìu cô ta ngồi dậy, sau đó từ dưới gối móc ra một lá thư đưa tới, “Ngậm kín miệng, chỗ tốt không thiếu phần của cô.”

“Dạ, dạ!” Hộ lý nắm lá thư thật dầy, trên mặt lộ ra nụ cười xán lạn.

Lãnh An Thần từ bệnh viện ra ngoài, liền bấm điện thoại của Đỗ Vấn, “Tôi muốn gặp chủ trì của Tần Quỳnh!”

Đỗ Vấn bên kia sững sờ, tức thì gật đầu, “Biết!”

Bóng đêm bao trùm, Lãnh An Thần nhận được điện thoại của Đỗ Vấn, anh lái xe thẳng hướng.

Ánh đèn bên trong phòng không sáng rõ lắm, một người đàn ông sợ hãi quan sát, Lãnh An Thần xoải bước đi vào, người đàn ông nhất thời ngây người, “Là cậu?”

“Là tôi!” Lãnh An Thần ngồi vào trên sofa, hai chân bắt chéo tự nhiên.

“Cậu bắt tôi tới là có ý gì, như vậy là phạm pháp, có biết hay không?” Bác sĩ họ Kiều một bộ lẽ thẳng khí hùng.

“Phạm pháp thì thế nào? Không phải bác sĩ Kiều không biết thủ đoạn của Lãnh mỗ này chứ?” Lãnh An Thần cười nhạt, chỉ thấy bác sĩ họ Kiều thay đổi sắc mặt.

“Bác sĩ Kiều không cần sợ hãi, tôi sẽ không dễ dàng muốn mạng người, huống chi còn là người có khả năng cứu mạng người khác!” Lãnh An Thần mặc quần áo đen, ngồi lù lù bất động ở chỗ đó, làm cho người ta có loại cảm giác ác ma.

Trán bác sĩ Họ Kiều đã rịn ra mồ hôi, “Này, vậy cậu tìm tôi có chuyện gì?”

“Bệnh của Tần Quỳnh đến cùng thế nào?” Lãnh An Thần cũng không có ý định vòng vo với người đàn ông này.

Bác sĩ Kiều sững sờ, “Ung thư máu!”

“Ha ha” Lãnh An Thần cười nhẹ, ở không gian chỉ có hai người, tiếng cười kia không ngừng vọng về, làm cho người ta cảm giác rợn cả tóc gáy, “Ông cho tôi là thằng ngu à?”

“Lãnh tiên sinh, Tần tiểu thư thực sự bị ung thư máu, tôi tuyệt đối không nói láo!” Hai chân bác sĩ Kiều khép chặt lại, vẫn không che giấu được run rẩy.

“Vèo vèo––”

Chi phiếu trống không lắc trước mặt bác sĩ Kiều, “Số tiền tùy ông điền, tôi chỉ muốn ông nói thật!”

Bác sĩ Kiều liếc nhìn chi phiếu, mặt nháy mắt trắng giống như chi phiếu, “Lãnh tiên sinh, tôi…tôi thật không hiểu ý của cậu là…”

Lãnh An Thần trầm mặc, vẫn nhìn chằm chằm vào ông ta, cuối cùng nói, “Vậy để bác sĩ Kiều xem đoạn phim ngắn, tin tưởng cái này khiến ông động lòng hơn so với chi phiếu.”

Lãnh An Thần tiện tay nhấn xuống hộp điều khiển ti vi bên tay, trên màn ảnh nhất thời xuất hiện hai bóng dáng, một lớn một nhỏ, hình như là ở vườn trẻ gần đây.

“Lãnh An Thần…” Bác sĩ Kiều quả nhiên nổi nóng, đó là vợ và con gái ông ta.

“Nếu như ông chịu phối hợp, tôi sẽ không làm thương tổn họ” Lãnh An Thần lại nhấn hộp điều khiển ti vi, cắt đứt hình ảnh, sau đó ánh mắt dù bận vẫn ung dung nhìn người đàn ông trước mặt đã hoàn toàn không có bình tĩnh như lúc trước, “Bây giờ có thể nói rồi chứ, bác sĩ Kiều?”

Đầu bác sĩ họ Kiều rủ xuống thấp, cuối cùng chậm rãi mở miệng, “Tôi nói, tôi nói… Nhưng mà tôi cầu xin cậu nhất định đừng thương tổn người nhà của tôi…”

Lãnh An Thần không nói, lại nghe bác sĩ Kiều, “Thật ra thì Tần tiểu thư không có bệnh, cô ấy cố ý làm giả!”

“Cô ta cho rất nhiều tiền?” Lãnh An Thần nhẹ hỏi, căn cứ theo kết quả Đỗ Vấn điều tra, người đàn ông này cũng không thiếu tiền.

Bác sĩ Kiều đầu tiên là lắc đầu, tiếp liền gật đầu, “Cho tôi một chút tiền, nhưng tôi cũng không phải vì vậy…”

“Đó là bởi vì cái gì?”

“Tôi có một lần xảy ra sự cố điều trị, cũng không biết cô ấy làm sao có được tin tức, cô ấy uy hiếp tôi, nếu như mà tôi không làm việc này thay cô ấy thì sẽ bị tố giác, vậy cả đời tôi coi như xong…”

Bác sĩ Kiều run rẩy nói xong, sau đó nhìn về phía Lãnh An Thần, “Lãnh tiên sinh, tôi cũng là bị ép buộc, chỉ xin cậu bất luận thế nào cũng đừng tổn hại người nhà tôi!”

“Cái này là dĩ nhiên” Lãnh An Thần đứng dậy, chậm rãi đi tới hướng bác sĩ Kiều, bóng dáng cao lớn lập tức ngăn trở ánh đèn trên đỉnh đầu, làm cho người ta hốt hoảng vì bị vùi lấp, “Chỉ là, tôi còn có một việc muốn mời bác sĩ Kiều giúp một tay…”

***

Lãnh An Thần đẩy cửa phòng ngủ ra, ánh đèn màu cam khiến tất cả bên trong nhà che kín tầng nhung, làm cho lòng người phiền loạn lập tức yên tĩnh lại.

Mặc dù động tác của anh rất nhẹ, nhưng vẫn đánh thức cô gái nằm ở trên giường, xoay người, cô dụi mắt nhìn anh, “Anh trở lại?”

“Ừm!” Anh đáp một tiếng, liền cởi quần áo đi tới phòng tắm.

“Em xả nước cho anh!” Đoan Mộc Mộc nói qua sẽ phải xuống giường, có điều chân chưa xuống đã bị anh lạnh lùng cự tuyệt.

“Không cần!”

Đoan Mộc Mộc nhìn anh cởi áo sơ mi xuống, trên người còn mang theo giá đỡ cố định, anh rõ ràng không dễ dàng tự mình tắm rửa.

Cắn cắn môi, còn đi theo anh vào phòng tắm, giờ phút này toàn thân anh đã trần trụi, Đoan Mộc Mộc thẹn thùng lập tức rủ mí mắt xuống.

Nghe được tiếng bước chân của cô, Lãnh An Thần quay đầu lại, “Em vào làm gì?”

Nghĩ đến tâm ý của mình, Đoan Mộc Mộc cố gắng hít sâu ngẩng đầu, “Giúp anh tắm!”

“Anh đã nói không cần…” Tiếng nói của anh còn chưa rơi, Đoan Mộc Mộc đã cầm khăn lông lên lau người cho anh.

Lãnh An Thần là một người đàn ông bình thường, dưới tình huống này lòng anh không cách nào yên tĩnh như nước, mặc dù ở trong ký ức của anh vẫn trống rỗng về cô gái này, nhưng đặc điểm Hormone nam nữ hấp dẫn nhau làm máu anh chảy tăng tốc.

“Dừng tay!” Một tay anh đẩy cô ra, động tác quá nhanh, Đoan Mộc Mộc bất ngờ không phòng bị, cả người ngã về phía sau.

Nhất thời, một mảnh rầm rập loạn hưởng, đồ tắm trên kệ sau lưng bị cô đụng rơi lả tả…

Nước làm ướt tóc cô, sau đó là quần áo của cô, cô nhếch nhác ngã trên mặt đất, một đôi tròng mắt đen xa lạ lại lo sợ không yên nhìn người đàn ông này, cô không thể nào tin nổi đây là người ban sáng còn hôn mình?

Không phải anh bắt đầu tiếp nhận mình ư? Tại sao hiện tại lại trở nên lạnh lùng như vậy?

Lãnh An Thần quan sát đường cong thân thể cô rõ ràng từng phần ở dưới nước chảy, chỉ cảm thấy ngực bùng nổ, anh chuyển mắt, lạnh lùng ra lệnh, “Đi ra ngoài!”

“Em không!” Đoan Mộc Mộc trả lời anh, “Anh là chồng em, em giúp anh tắm thì có lỗi gì, tại sao muốn đuổi em đi ra ngoài?”

Một câu hỏi làm anh tức cười, xoay mặt, Lãnh An Thần mặc cho nước chảy vào mình, thật lâu sau mới tìm được giọng nói của mình, “Đừng quên đây là người chồng không có bất kỳ trí nhớ nào về em.”

“Vậy thì thế nào?” Đoan Mộc Mộc đỡ vách tường đứng lên, cũng không biết té vào đâu, toàn thân đều đau, nhưng cũng không sánh bằng đau trong lòng, “Coi như anh quên, em cũng là vợ anh, anh cùng là người đàn ông của em… Lãnh An Thần, chúng ta cũng đã có con rồi!”

Lòng anh run lên, tay buông lỏng nắm thành quả đấm, “Được, em đã muốn tắm, vậy thì tắm!”

Ánh mắt anh khép lại, có loại cảm giác không đếm xỉa đến, nhìn anh như thế khó có thể tiếp nhận mình thân cận, nước mắt của Đoan Mộc Mộc chảy xuống từ khóe mắt, nhưng bị nước từ trên đầu tưới xuống, nước mắt rất nhanh bị rửa sạch.

Đoan Mộc Mộc cầm lấy khăn lông tiếp tục chà cho anh, nghiêm túc, mỗi một tấc da thịt đều chà đặc biệt cẩn thận, chẳng qua là khi tay cô đi tới hạ thân của anh thì anh cũng không chịu nổi nữa, đè tay cô lại, giọng nói khàn đục như thiếu nước ngàn năm, “Đừng quên anh là người đàn ông bình thường…”

Dù bị nước gột rửa, nhưng nhiệt độ thân thể anh vẫn nóng, Đoan Mộc Mộc cảm thấy, thậm chí giờ phút này ngay cả hô hấp của anh cũng dồn dập, cô hiểu điều này đại biểu cái gì.

Cười khổ sở một tiếng, cô nhìn dáng vẻ anh khổ sở đè nén, dịu dàng nói, “Trong lòng em, em chỉ nhớ anh là người đàn ông của em!”

Một giây kế tiếp, trời đất chợt xoay tròn, Đoan Mộc Mộc lập tức bị anh đè ở trên vách tường, tròng mắt đen nhánh của anh mở ra, bên trong có ánh lửa đang nhảy, Đoan Mộc Mộc chỉ có cảm giác mình bị đốt trong nháy mắt, cô giật giật môi, mới phát hiện ra cổ họng mình khô khốc, “An Thần…”

Câu nói kế tiếp còn chưa nói ra miệng đã bị nụ hôn cực nóng của anh cuốn lấy, bàn tay to của anh xé rách quần áo cô, động tác thô lỗ làm cô đau, nhưng khi anh xông vào thân thể cô, Đoan Mộc Mộc lại cảm thấy trống không quá lâu của mình rốt cuộc lại được lấp đầy.

Anh nắm eo cô, động tác điên cuồng, từng phát từng phát, giống như là muốn cắn nuốt cô!

Mới đầu đau nhức khiến cô giãy giụa, nhưng một hồi liền biến thành vui thích, Lãnh An Thần cũng dần dần bị lạc lối, thậm chí quên mất tại sao mình muốn cô? Chẳng qua là cảm thấy loại cảm giác này rất quen thuộc, quen thuộc đến mức ăn mòn xương anh, tim anh…

Dục vọng giống như là thú lấy ra khỏi lồng hấp, không bao giờ do anh khống chế, cô gái này hấp dẫn anh thăm dò giống như là có độc, Lãnh An Thần chỉ có cảm giác mình sắp điên rồi, một tay anh xoay người cô, đang chuẩn bị tiến vào từ phía sau, bỗng dưng phát hiện trên eo cô có một ấn ký màu tím, cúi đầu, anh cẩn thận nhìn sang, nhìn xong, tất cả động tác nhất thời cứng đờ ––

Thần…

Đó là một chữ, hơn nữa còn là tên của anh!

Anh đột nhiên dừng lại khiến Đoan Mộc Mộc không biết vì sao, quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt anh đang nhìn chỗ eo mình, chợt nhớ tới cái gì, cô đưa tay đi sờ, “Đây là anh khắc lên!”

“Cái gì?” Anh hoàn toàn không ngờ tới, anh còn đang suy nghĩ, có phải cô quá yêu mình, cho nên khắc tên anh trên người, hóa ra không phải là cô, mà là anh!

“Tại sao?” Anh thì thầm.

Nhớ tới lúc ấy anh điên cuồng khắc chữ cho mình, Đoan Mộc Mộc nhắm mắt lại, “Anh nói đây là dấu ấn của anh, cả đời này em đều là cô gái của anh!”

Tim Lãnh An Thần giống như bị cái gì đâm trúng, nhất thời không thể hô hấp, ngón tay của anh chạm nhẹ, khẽ vuốt ve…

Đến tột cùng anh yêu cô gái này bao nhiêu mới có thể ích kỷ bá đạo muốn khắc tên mình trên người cô?

Xem ra, quá khứ của bọn họ không nông cạn như người khác nói, nhưng đến tột cùng là khắc sâu? Anh thật không nghĩ ra…

Có điều, giờ phút này, anh muốn tim cô, vĩnh viễn muốn cùng cô dung hợp chân tình như nước biển cuồn cuộn không thể ngăn chặn!

Đôi tay đỡ ở hông cô, một cái nặng nề, anh chợt tiến vào cô từ phía sau, động tác này không hề thô bạo như lúc trước, quan sát chữ trên người cô run rẩy theo động tác của anh, tròng mắt đen của Lãnh An Thần lại trở tối.

Điên cuồng trôi qua, hai người lại tắm vội, mới về đến trên giường lớn, bất đồng là bọn họ không hề cách nhau nữa, anh ôm lấy cô.

“Hận anh không?” Mặc dù không thấy nước mắt của cô, nhưng anh biết quá trình yêu khiến cô khóc.

Đoan Mộc Mộc lắc đầu, đem mặt vùi sâu vào trong ngực anh, “Đây không phải là lỗi của anh!”

Lãnh An Thần hôn tóc cô, “Anh biết rõ em chịu uất ức!”

Một câu nói chọc cô chua xót, nước mắt rơi xuống lần nữa, anh ôm chặt cô nói, “Thật ra thì anh cũng đang sợ, sợ lấy phương thức này thân cận em, làm thương tổn em… Em biết đối với người hoàn toàn không có trí nhớ như anh mà nói, hành động đó không khác cầm thú…”

“Không!” Cô giơ tay lên, che miệng anh, “Em cam tâm tình nguyện, anh đừng nói như vậy!”

Nhìn đôi mắt cô đẫm lệ, giờ khắc này, tim anh giống như là bị nước mắt ngâm, chua xót, điều này làm cho anh không khỏi nhớ lại nước mắt ban sáng của Tần Quỳnh, nhưng khi đó, tim anh hình như lạnh, không cảm thấy gì.

Không phải anh rõ ràng yêu Tần Quỳnh sao? Tại sao thấy cô ta đau lòng ngược lại lại thờ ơ ơ hờ đây?

Chẳng lẽ không cảm thấy là vì tình cảm của anh đã chếch đi rồi sao?

Trong ngực, Đoan Mộc Mộc lại dán tới hướng anh, giữa bọn họ chặt chẽ gần như không có khe hở, thân thể anh cũng vì dán sát mà sinh ra khát vọng, nhưng mới vừa rồi ở phòng tắm đã muốn cô ba lượt, coi như anh còn muốn, cũng không thể tiếp tục, như vậy sẽ làm cô mệt chết.

Tay anh vỗ vỗ phía sau lưng cô, nói, “Ngủ đi!”

Có lẽ là mới vừa vận động để cô tiêu hao thể lực quá nhiều, cô co quắp một hồi liền ngủ mất, nhưng Lãnh An Thần không có chút buồn ngủ, anh nhẹ nhàng kéo cô một khoảng, ngắm nhìn khuôn mặt cô, cố gắng suy nghĩ lần nữa về quá khứ của bọn họ, nhưng vẫn phí công, thật không nhớ nổi một chút.

Đưa tay, anh vén chăn lên, thân thể trơn bóng của cô lộ dưới ánh đèn, chữ Thần chỗ eo cô càng thêm rõ ràng!

“Không ngờ anh thế nhưng yêu em như thế” Lãnh An Thần vuốt chữ trên người cô thì thầm, “Nếu như vậy, vậy không cần biết anh có nhớ lại quá khứ của chúng ta hay không, anh đều sẽ không buông em ra!”

Giờ khắc này, anh ra quyết định.

Cúi đầu, anh hôn lên môi cô lần nữa, lại phát giác mùi vị này ngọt như thế, lại để anh muốn thưởng thức nữa.

Khi Đoan Mộc Mộc tỉnh lại, Lãnh An Thần đã không ở bên người, nhưng trên người của cô còn giữ dấu vết của anh, Đoan Mộc Mộc đưa tay ôm chầm gối đầu của anh, hơi thở thuộc về anh chui vào chóp mũi.

Nháy mắt, trái tim cô lập tức bị lấp đầy, mặc dù anh không nhớ rõ cô, nhưng ngày hôm qua hai người kết hợp vẫn nói cho cô biết, bọn họ quen thuộc.

Từ trong nhà ra ngoài Lãnh An Thần đi bệnh viện trước, Tần Quỳnh không ngờ anh sẽ tới sớm như thế, trên mặt lộ ra nụ cười vui sướng, “An Thần, sao anh tới sớm thế?”

“Không muốn anh tới sớm à?” Anh cười nhạt.

“Không phải!” Tần Quỳnh kích động không biết nên nói gì.

Lãnh An Thần ngồi bên cạnh cô ta, kéo tay cô ta qua, nhìn băng gạc dầy cộm phía trên hỏi, “Vết thương còn đau không?”

Tần Quỳnh lắc đầu một cái, vừa muốn nói cái gì nữa, liền nghe Lãnh An Thần nói, “Anh giúp em tìm vị chuyên gia nước ngoài về bệnh ung thư máu, đoán chừng sau một tiếng nữa sẽ đến!”

“Cái gì?” Bờ môi Tần Quỳnh run rẩy, mắt trợn càng to hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.