Chủ Tịch Cực Kỳ Khó Trị

Chương 16: Chương 16




"Phùng Đốc, làm sao anh lại mua loại công ty này, rách nát giống như phế tích vậy!"

Mới đi gần đến phòng làm việc, liền nghe thấy tiếng cô gái mềm mại không khách khí phê bình, Phùng đốc giống như là quá cưng chiều, một câu nói cũng không còn phản bác.

Nghê Tất Thư đoán vậy, vừa vào phòng làm việc quả nhiên liền gặp được hình ảnh mà cô không nguyện ý nhìn thấy nhất —

Chỉ thấy Hà Thiến Thiến đang thân mật bên cạnh Phùng Đốc, giống như kẹo cao su, chỉ kém không có dính sát vào cánh tay của anh.

Lòng của cô đau nhói, bình thường tính tình cô hài hước cùng rộng rãi nhưng giờ phút này chỉ có thể chán nản sau khi nhìn thấy hình ảnh kia, làm bộ cái gì cũng không còn thấy.

"Cô, mau cầm khăn lau tới lau cái ghế, cái ghế này bẩn rồi, làm thế nào ngồi đây" đang muốn ngồi vào bàn làm việc, Hà Thiến Thiến đột nhiên nói, hình như là cố ý dáng vẻ nữ chủ nhân nơi đây.

"Tôi không phải tạp vụ, là thư ký." Cô mất hứng cải chính.

"Đốc, anh xem, cái người này làm việc vặt dáng vẻ thật to đó! Lại dám nó to với em." HàThiến Thiến kéo lấy Phùng Đốc tố cáo, uất ức phải giống như bị ngược đãi.

Nghê Tất Thư xem thường, cô biết Phùng Đốc là người công tư rõ ràng, tuyệt sẽ không yêu cầu cô làm những chuyện không thuộc về bổn phận của cô.

"Cô Nghê, làm phiền cô thay cô Hà lau cái ghế."

Thình lình nghe thấy lời nói làm cho cô bỗng dưng sững sờ, cơ hồ cho là mình nghe lầm. Anh lại muốn cô giống như người làm công, giúp anh lau cái ghế cho bạn gái?

Mặc dù anh khách khí dùng hai chữ "Phiền toái", nhưng lại giống như đẩy cô xuống vực sâu vạn trượng.

Đôi tay bên người cô nắm chặt, cố tình làm thế nào cũng không cảm thấy đau.

"Vâng" cứng ngắc xoay người, cô tìm khăn lau đem rỉ sắt ở cái ghế lau một lần.

"Mời ngồi." Cô đang muốn xoay người, không ngờ phía sau lại vang lên tiếng thét.

"Ai da, cái này căn bản không có lau sạch sẽ mà! Mặt trên còn có từng mảnh từng mảnh vết bẩn, làm thế nào ngồi đây? Ngộ nhỡ làm bẩn chiếc váy Chanel tôi mới mua từ Milan về, cô đền nổi sao?"

Quay đầu lại, giọng nói của cô không tốt: "Đây không phải là bẩn, là rỉ sắt, có ngồi hay không tùy cô."

Đem khăn lau hướng trên bệ cửa sổ khẽ ném, cô tự mình ngồi trở lại bàn làm việc, lười phản ứng với loại người được voi đòi tiên này.

"Ai ui, Đốc, anh xem! Cô tạp vụ này thật to nha, ngay cả em cũng dám mắng, không phải là khi dễ người sao!" Hà Thiến Thiến đánh người kêu cứu người, gian giống như nhất định bức cô đến vách đá phía dưới.

Đối mặt loại người được nuông chiều, cố tình gây sự, cô tin tưởng cá tính Phùng Đốc nhất định sẽ lập tức nổi đóa, bảo cô tới đuổi cô nàng cùng túi LV đắt giá cút đi.

"Cô ta không hiểu chuyện, em đừng cùng cô ý so đo." Phùng Đốc nhẹ giọng trấn an nói.

Lần này Nghê Tất Thư trợn to hai mắt. Cái đó, người đàn ông từ trước đến giờ đối với cô sắc mặt không chút thay đổi, thế nhưng đối với người phụ nữ khác thủ thỉ thù thì, tìm mọi cách bảo vệ?

Tâm trạng của cô sau khi thấy anh dịu dàng che chở cho Hà Thiến Thiến đã đâm cô từng bước từng bước một, không ngừng nhỏ máu, cũng không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy cả người dâng lên …….

Đúng, cô không phải là danh môn thiên kim, cũng không phải có người cha có núi tiền để dựa, càng không có xinh đẹp làm cho người ta thần hồn điên đảo!

Cô đúng là một con ngốc, chỉ tiếc là ngay cả khi cô tự tay nâng đến trước mặt anh cầu xin anh nhận lấy, anh đều không muốn!

Cô thật đáng buồn!

Lần đầu tiên, Nghê Tất Thư nghĩ như vậy thật muốn khóc, nhưng nước mắt lại nuốt vào trong, ngay cả một giọt cũng không chảy ra được, chỉ có tim như bị dao cắt.

"Hừ, nể mặt anh, bản tiểu thư không thèm so đo với cô." Hà Thiến Thiến vặn vẹo lấy mông tự mình ngồi xuống ghế dựa , ngay sau đó lại có trò gian trá.

"Đốc, người ta khát nước." Cô lấy giọng nũng nịu nói.

"Muốn uống những thứ gì? Trà hay là nước lạnh?" Phùng Đốc dừng lại bút, ngẩng đầu lên hỏi.

"Nước lạnh tốt lắm! Làm phiền cô tạp vụ." Hà Thiến Thiến dối trá hướng cô cười một tiếng, ngay sau đó đưa ngón tay hoàn mỹ không tỳ vết kiểm tra móng tay màu đỏ sơn, giống như là chờ cung nữ hầu hạ hoàng hậu.

Một bên thấy cô nữ chủ nhân uy phong mười phần, Nghê Tất Thư gần như sắp điên lên.

Cô gái này quả thực là đáng ghét, cao ngạo kiêu căng, trong mắt không có người khác, cô không biết Phùng Đốc tại sao có thể chịu đựng bạn gái như vậy? !

Căm giận đứng dậy tìm ly giấy đang muốn đi ra bên ngoài rót nước, Hà Thiến Thiến lại nũng nịu mở mồm.

"Cô gái, nước này là từ đâu tới?" Dừng một chút, cô một mặt không yên lòng cộng thêm một câu.

"Các người có phải giả bộ cho cái gì vào chứ?"

Sắc mặt Nghê Tất Thư đen lại, chỉ muốn chạy ra ngoài cửa đi tìm cây chổi, đem cô ta đuổi đi ra ngoài!

Hít sâu mấy hơi, cô đột nhiên nở nụ cười xán lạn, lấy âm thanh vô cùng ngọt ngào nói: "Hà tiểu thư, rất xin lỗi! Nơi này không có nước bẩn thấm vào, chất nước có thể không quá sạch sẽ, sẽ làm bị thương đến dạ dày của cô. Nếu không uống ly cà phê như thế nào? Tôi pha cà phê rất sở trường đó!" Nụ cười của cô quả thật so người mẫu phục vụ còn rực rỡ hơn.

Cô nhún nhường thái độ hiển nhiên khiến Hà Thiến Thiến thật vui mừng, lập tức hả hê giương cằm, giống như dưới chân lại thêm một người tỳ nữ sai bảo.

"Được rồi!" Một đôi đùi đẹp thật cao nhấc lên, Hà Thiến Thiến chuẩn bị hưởng thụ người khác hầu hạ.

Phùng Đốc nhìn vẻ mặt xấu bụng của Nghê Tất Thư, mơ hồ cảm thấy có cái gì không đúng, lại nói không ra nguyên cớ. Dù sao trong ấn tượng của anh, Nghê Tất Thư chính là một người thẳng tính, tính khí tới cũng nhanh, đi cũng nhanh.

Nghê Tất Thư đi tới bên tủ sắt, đem hơn phân nửa cà phê còn lại một hơi cho tất cả rót vào bình cà phê, tiếp theo rót nước nóng vào, một cỗ mùi thơm lập tức phiêu tán ra.

"Hà tiểu thư, chủ tịch thích uống Cafe Đen, cho nên nơi này không có đường cùng sữa tươi, cô thông cảm." Nghê Tất Thư thân thiết đem cà phê bưng đến trước mặt cô ta nói.

"Không sao, tôi cũng vậy thích uống Cafe Đen." Hà Thiến Thiến liếc mắt nhìn Phùng đốc một cái lấy lòng.

"Từ từ uống." Bỏ lại một câu, Nghê Tất Thư xoay người trở lại chỗ ngồi chuẩn bị xem cuộc vui.

Ưu nhã dùng tay vê lên hoa sen, Hà Thiến Thiến cúi đầu lại gần cà phê ngửi một cái, trong mồm chó khó được khạc ra một chút tiếng người."Cô pha cà phê không tệ lắm!"

"Đó là đương nhiên." Bên miệng của cô mang theo hả hê.

Thấy hai người phụ nữ thông đồng, còn có chén cà phê nhựa đường kia từng để cho anh đau bụng hai ngày, Phùng Đốc thật thà nên kịp thời ngăn cản, nhưng không biết vì sao, anh vừa hy vọng Hà Thiến Thiến có thể uống xong ly già phê kia.

"Cô đừng vui mừng quá sớm, mùi vị còn phải do ta nếm qua mới có thể định đoạt." Hà Thiến Thiến hậm hực nói, hiển nhiên không cam lòng nói trượt miệng ca ngợi để cho cô được thể.

Cô bưng lấy cà phê đưa vào trong miệng, trong lòng nghĩ đến đợi lát nữa dùng cái gì để phê bình, trong lúc bất chợt, kịch liệt phun ra!

Trên người một thân trang bị Chanel đắt giá thời thượng tất cả đều là cà phê, nhìn trông rất nhếch nhác.

Cảnh tượng giống nhau, hình ảnh xem ra ưu nhã xinh đẹp, ngay cả một cái bụi bậm cũng sẽ để cho cô ta cau mày, Hà Thiến Thiến cũng không trốn thoát bị một ly cà phê chỉnh cực kỳ nhếch nhác.

"Cô pha cái gì vậy? !" Cô ta đem cái ly ném xuống, chứng cuồng loạn kêu to.

"Tôi không phải nói pha coffee cho cô uống sao?" Nghê Tất Thư ưu nhã sửa móng tay, hời hợt nói.

Hà Thiến Thiến không dám tin thuận theo ánh mắt của cô ta nhìn sang, thấy bình đặt ở bàn sắt "Cua" cà phê, cuối cùng cũng phát hiện mình vừa uống là vật gì.

"Cái người ghê tởm này, lại dám pha nước với cà phê cho tôi hút?" Cô ta tức giận toàn thân phát run, trên mặt trang điểm tinh xảo xem ra giống như là bị phơi nắng biến thành hình hộp hóa trang.

"Không, là loại cà phê nước, chỉ pha một lần, không cần phin, nhớ thay tôi tuyên truyền nhé." Nghê Tất thư cải chính nói.

"Tôi sẽ bảo Đốc khai trừ cô, bảo cô cút ngay lập tức!" Lần này biến hình hộp hóa trang còn lại hai màu xanh trắng.

"Xin cứ tự nhiên!" Cô nhún nhún vai, dáng vẻ không sao cả.

Thật ra thì, Nghê Tất Thư ngay từ lúc tính toán chỉnh cô ta thì cũng đã có ý niệm xấu nhất, cũng không còn tính toán muốn tiếp tục ở lại, giờ khắc này trong lòng cô không có tiếc nuối, chỉ có nhàn nhạt bi ai.

Cũng nên kết thúc đi, bạn gái chính hiệu xuất hiện, cô tạm thời cũng nên lui ra rồi, đem võ đài để lại cho hai người bọn họ, sau đó yên lặng thối lui đến không có ai nhớ chỗ của cô đi biến mất trong trí nhớ của anh.

Thầm mến nhiều năm như vậy, vào hôm nay sẽ chấm dứt, có lẽ đối với cô cùng anh mà nói, kết cục tốt nhất cùng giải thoát.

Một bên Phùng Đốc sắc mặt nghiêm túc, trong mắt hình như thoáng qua những thứ gì, rồi lại kịp thời che giấu, bình tĩnh không nhìn ra được một tia bất động.

"Em không sao chứ?" Phùng Đốc quan tâm đi tới, lấy khăn tay thay Hà Thiến Thiến lau cà phê trên mặt.

"Đốc, cô gái này lại dám trêu cợt em, anh nhất định phải thay em xả giận!" Hà Thiến Thiến thẹn quá thành giận, cố làm ra vẻ khóc thít thít dựa vào trong ngực Phùng Đốc tìm kiếm an ủi.

Phùng Đốc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường của Nghê Tất Thư, môi mím chặt giống như là biểu thị công khai tuyệt không thỏa hiệp, điều này làm cho vẻ mặt của anh không khỏi đen lại.

Trước mắt tình huống như thế, cuối cùng là anh đã chuẩn bị, đây không phải là chủ ý ban đầu của anh à!

Anh chỉ muốn cho chuyện hài hòa, bình tĩnh để tấm màn rơi xuống, chưa từng nghĩ tới quyết định này sẽ mang đến hậu quả gì, có thể hay không tổn thương tới người nào?

"Thư ký Nghê, nói xin lỗi Hà tiểu thư." Trầm mặc hồi lâu, Phùng Đốc cuối cùng cũng là miễn cưỡng mở miệng.

Nếu chuyện đã diễn biến đến mức này rồi, anh cũng không có cơ hội hối hận rồi, chỉ có thể cứng rắn theo kịch bản diễn thôi.

Nghê Tất Thư ngậm miệng, không nói câu nào.

"Đốc, anh xem cô ấy là dáng vẻ gì, quả thực là. . . . . . A!" Lời còn chưa nói hết, Hà Thiến Thiến giống như là đột nhiên bị khủng long cắn một cái, đột nhiên nhảy dựng lên phát ra tiếng thét chói tai, giọng nói gần như sắp cạo rách màng nhĩ.

"Giầy Chanel của tôi!"

Theo ánh mắt của cô ta, Phùng Đốc cùng Nghê Tất Thư không hẹn mà cùng hướng trên đôi giầy cao quá khổ dưới chân cô ta, chỉ thấy bóng loáng ướt một bãi, một con chó nhỏ màu trắng còn không bỏ qua tiếp tục cắn giày nhọn của cô ta chơi đùa.

"Viên viên, không thể!"

Nghê Tất Thư nhanh chóng muốn đi đem Viên Viên ôm trở về, lại không nghĩ rằng Hà Thiến Thiến động tác nhanh hơn cô, lấy chân dài đá một cái, con chó nhỏ cứ như vậy thành đường vòng cung bay ra ngoài, đụng vào vách tường cứng rắn.

"Viên Viên!"

Cô hoảng sợ kêu to, trái tim giống như là ngưng đập.

Nhanh chóng xông tới, run rẩy ôm lấy Viên Viên đã rơi vào hôn mê, thân thể nho nhỏ ngồi phịch ở trong tay cô nhũn như con chi chi, trên đầu máu tươi chảy ra làm người ta kinh sợ, cặp mắt tròn vo khép chặt không hề mở ra nữa, nước mắt cô nhịn thật lâu, vào giờ khắc này cuối cùng cũng không nghe sai khiến rơi ra.

"Viên Viên, mở mắt! Van cầu con, mở mắt nhìn mẹ!" Cô nức nở nghẹn ngào thì thầm, tay run rẩy cơ hồ nâng thân thể sinh mạng bé nhỏ.

"Viên Viên, cầu xin con không cần như vậy. . . . . . Mẹ không tranh giành nữa, mẹ cái gì cũng không cần, chỉ cầu con trở lại! Mẹ cái gì cũng buông tha, van cầu con trở lại. . . . . ." Cô quỳ trên mặt đất, đem Viên Viên ôm thật chặt vào trong ngực không ngừng kêu gào.

Tất cả đều là của lỗi của cô, cô không nên cầu xa những gì không thuộc về tình cảm của cô, khăng khăng nghĩ rằng trận này thắng bại đã định đấu sức trong chiến đấu giành lại những thứ gì, bởi vì cô ghen tỵ cùng ích kỷ, hại chết một tiểu sinh mệnh.

Tất cả đều là lỗi của cô!

Một bên Phùng Đốc thấy thế giật mình, nước mắt của cô, bộ dáng của cô đau lòng muốn chết, làm cho lòng của anh co rút đau đớn .

"Nghê, thư ký Nghê. . . . . ." Anh vươn tay muốn chạm vào đầu vai của cô, nhưng vẫn lùi bước thu hồi lại.

Nghê Tất Thư đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt phẫn hận thẳng tắp bắn về phía Hà Thiến Thiến một bên đang bận bịu cấp cứu giầy .

"Làm sao cô có thể làm ra chuyện này? Nó chỉ là chỉ là một con chó nhỏ thôi!" Cô hướng Hà Thiến Thiến điên cuồng hô to.

"Chẳng lẽ cô không thấy sao? Con chó chết này đã đái trên giầy của tôi, cô có biết đôi giày này đắt thế nào không? Tiền lương của cô cũng không đền nổi đâu!"

"Một đôi giày có đắt đi nữa, so với giá trị sinh mạng quan trọng hơn không? Tại sao cô có thể máu lạnh như vậy, không chớp mắt liền hại chết một cái sinh mạng? !"

"Đốc, cô tạp vụ nuôi chó nhưng lại đái ở trên giầy của em, cô ta lại dám mắng em, anh phải thay em chủ trì công đạo nhé!"

Đúng, cô phải nghe anh nói thế nào! Nghê Tất Thư dùng sức lau nước mắt, chớp cũng không chớp nhìn Phùng Đốc.

Cưỡi hổ khó xuống, mắt thấy cái này kế hoạch sắp kết thúc, Phùng Đốc còn hung ác quyết tâm khạc ra một câu: "Thư ký Nghê, cô nên quản tốt chó của cô đi."

Nghê Tất Thư xanh mắt, nhìn chằm chằm gương mặt lạnh lùng trước mắt, tim cuối cùng cũng bị vỡ thành mảnh vụn.

Cô cuối cùng cũng phát hiện mình quá ngu xuẩn, nghĩ rằng chỉ là thắng được một cuộc mà có thể thay đổi được, thật ra thì anh ghét cô, sự thật này cả đời cũng sẽ không thay đổi!

"Đây chính là anh cho tôi đáp án?" Bọn họ vĩnh viễn cũng không thể trở thành bằng hữu?

Anh lạnh mặt, không nói một câu.

Khuôn mặt lạnh lùng của anh làm cho cô tan nát cõi lòng, anh vô tình càng làm cho trái tim của cô băng giá, cũng nên đến lúc rồi, giấc mộng này sớm nên tỉnh táo!

"Tôi hiểu rồi !" Cô chậm rãi nhắm mắt lại, đem Viên Viên ôm chặt vào đau quá thật là đau, giống như là ngực sắp bị xé rách.

Đột nhiên xoay người, cô ôm Viên Viên không muốn sống chạy như điên ra bên ngoài , chỉ hy vọng mình không còn tri giác, không còn ý thức, để cho mình không hề nữa cảm thấy đau lòng.

Khi Phùng Đốc thấy Nghê Tất Thư xoay người rời đi, tan nát cõi lòng, ánh mắt tuyệt vọng thì anh mới phát hiện mình hoàn toàn có lỗi!

Anh cố ý đem Hà Thiến Thiến đến, lợi dụng cô ta thay anh diễn xuất đùa giỡn, khiến Nghê Tất Thư biết khó mà lui, từ đó không dây dưa với anh nữa, nhiễu loạn tâm tư của anh, rốt cuộc không cần vì cô mà hao tổn tinh thần.

Nhưng giờ khắc này, anh cuối cùng cũng phát hiện, anh chẳng những làm thương tổn cô, còn hại cả mình!

"Nghê Tất Thư!" anh bất chấp tất cả đuổi về phía trước, không để ý Hà Thiến Thiến ở sau đầu thét chói tai, dậm chân, một lòng chỉ muốn đuổi theo cô, giải thích với cô tất cả.

Bước chân không cảm giác chút nào, Nghê Tất Thư hoàn toàn không biết mình chạy đến đâu, chỉ cảm giác giống như giẫm ở trên đám mây, hư ảo đến nỗi ngay cả một chút cảm giác chân thật cũng không có.

Trong lúc bất chợt, từ nơi xa xôi truyền đến một tiếng rống to, giống như là cảnh cáo, cô hoảng hốt ngẩng đầu lên, kinh sợ thấy một khối gỗ cao cở nửa người từ trên trời giáng xuống, làm cho người không kịp né tránh hướng cô rơi xuống.

Ý thức từ từ khôi phục, nhưng tay chân lại không nghe sai bảo, cô chỉ có thể xanh mắt, chờ mình bị ép thành thịt potato chip.

Bỗng chốc, một đôi cánh tay dài đưa tay lôi cô vào trong ngực, dùng sức mãnh liệt để cho hai người đồng thời ném sang một bên trong đống bùn.

Hai con mắt to tròn vo mở ra, cô kinh hoảng ngã vào một đôi tay cứng rắn.

"Tất Thư, cô hãy nghe tôi nói —"

Cô hoảng hốt nhìn anh, không thể tin được trước mắt là ánh mắt lo lắng, sắc mặt lo lắng của người đàn ông, chính là vừa mới vô tình.

Không, căn bản anh sẽ không quan tâm cô, nhìn lâu một cái đều là xa xỉ đối với cô, cô nhất định đang nằm mơ!

Dùng sức đẩy anh ra, cô đứng dậy, ôm Viên Viên tiếp tục chạy về phía trước, bước chân của cô nhẹ nhàng, giống như lúc nào cũng có thể sẽ theo Viên Viên biến mất khỏi thế gian, không hề hay biết một tấm gỗ lần nữa rơi xuống, Phùng Đốc không kịp lên tiếng cảnh cáo, Nghê Tất Thư đã ngã xuống đất.

"Tất Thư!" Phùng đốc xông lên trước, cố hết sức dời tấm gỗ đè ở trên người cô, chỉ thấy cô đã sớm hôn mê bất tỉnh, trên trán hiện đầy máu tươi, làm cho trái tim của anh nhất thời nhéo chặt đến không thể hô hấp.

Anh run rẩy lấy tay ôm cô lên, nhưng thật giống như ôm sinh mạng búp bê vải. Anh sợ, sợ hãi, đau lòng, giờ khắc này cuối cùng cảm nhận được cái gì là chân chính mất đi.

Ôm chặt lấy cô, Phùng Đốc không để ý máu tươi của cô dính đầy áo sơ mi của anh, nổi điên quát: "Không cho phép cô gặp chuyện không may, tôi không cho phép cô gặp chuyện không may, nghe được chưa!"

Một đám công nhân thi công đi theo sau Hà Thiến Thiến đuổi tới, tất cả đều ngẩn ra ở một bên, mắt thấy cái này làm người ta rung động lòng người, hình ảnh lại làm người ta cay mũi.

www. lyt99. cn www. lyt99. cn www. lyt99. cn

Ngồi ở trên ghế dài bên ngoài phòng cứu cấp, Phùng Đốc đem gương mặt chôn thật sâu vào lòng bàn tay, vẻ mặt tràn đầy đau thương.

Một hồi tiếng bước chân dồn dập từ hành lang đầu kia truyền đến, ngay sau đó âm thanh ở bên tai vang lên.

"Chuyện gì xảy ra?"

"Chị tôi thế nào rồi?"

Âm thanh của cô gái khiến Phùng Đốc đột nhiên ngẩng đầu lên.

"Cô. . . . . ." Anh nhớ cô là em của Nghê Tất Thư Nghê Uyển Nhi, hôm đánh cuộc từng có gặp mặt một lần.

"Là Cao Dương cho tôi biết ."

Nghê Uyển Nhi mặt hơi ửng đỏ, Phùng Đốc vừa cúi đầu, phát hiện tay của hai người đang nắm thật chặt.

Mới có hai ngày, hai người kia liền. . . . . . Anh khó có thể tin.

"Tình yêu chính là chỗ này, cảm giác đang ở cùng nhau, thời gian không là vấn đề." Cao Dương cười hì hì nói.

Cảm giác đúng là đang ở cùng nhau? Phùng Đốc nói lại những lời này.

"Chị tôi rốt cuộc thế nào?"

Nghê Uyển Nhi lo lắng đem suy nghĩ của anh kéo trở lại, anh chỉ vào phòng cứu cấp nói: "Cô ta bị thương, đang bên trong khâu lại."

Vừa nghĩ tới hình ảnh một màn đầm đìa máu tươi, đôi tay anh còn khẽ run.

"Tôi đi nhìn chị đã!" Nghê Uyển Nhi vội vàng liền hướng phòng cấp cứu chạy.

"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?" Khôn khéo như Cao Dương, chuyện nhỏ dĩ nhiên không gạt được mắt anh ta.

Phùng Đốc cúi đầu nhìn hai tay nắm chặt của mình, hồi lâu sau mới đưa chuyện xảy ra ngày hôm nay nói ra.

Trầm mặc hồi lâu, Cao Dương cuối cùng cũng đưa tay vỗ vỗ vai anh, nhẹ giọng an ủi anh nói: "Đây không phải là lỗi của cậu, không nên quá tự trách."

"Tôi khốn kiếp, không đáng giá tha thứ!" Anh hối hận nói, hận là hôm nay nằm ở bên trong là mình, mà không phải cô.

"Cô ấy sẽ không có chuyện gì , chỉ là bị một cây cọc gỗ nện vào, không có gì lớn. Nhưng ngược lại tim bị cậu đả thương, tương đối nghiêm trọng một chút." Cao Dương ở một bên, đem đạo lý phân tích rõ ràng.

Đổi lại trước kia, Phùng Đốc sớm không khách khí bắt anh ta dừng lại rồi, nhưng bây giờ anh hoàn toàn không cảm thấy tức giận, bởi vì Cao Dương nói cũng đúng.

"Tôi thật sự là một tên khốn kiếp!" Anh hối tiếc lần nữa lẩm bẩm nói nhỏ.

"Cậu có phải yêu cô ta rồi đúng không?"

Thình lình hỏi, khiến Phùng Đốc cứng lại.

Anh yêu Nghê Tất Thư?

Anh giật mình tự hỏi lấy, vấn đề này trước kia muốn anh nghe tới nhất định sẽ khiển trách vì lời nói vô căn cứ, nhưng bây giờ, ngoài ý muốn đem nội tâm của anh xây lên nhiều năm toàn bộ đẩy ngã.

Có yêu hay không giờ phút này đã không phải là vấn đề, mà là một cái đáp án thôi!

"Tôi yêu cô ấy." Chỉ có anh là đứa ngốc mới có thể lừa gạt mình nhiều năm như vậy.

"Ai da!" Cao Dương thở thật dài một cái."Tôi tưởng rằng cố ý nhường có thể giúp các người một đoạn, không ngờ vẫn là không có gì cả."

Nhường? Phùng Đốc đột nhiên ngẩng đầu lên, thế mới biết thì ra anh bị bạn tốt nhất bán đứng.

Nhưng mà anh cái gì cũng không muốn so đo, chỉ cần cô không sao, chỉ cần cô bình an vô sự, anh nguyện ý dùng tất cả đi trao đổi, đi đền bù tất cả.

"Ai là người thân của Nghê Tất Thư!" Một người ở Phòng cứu cấp đi ra gọi.

"Chính là tôi!" Phùng Đốc nhảy người lên, vội vàng nóng nảy hỏi "Bác sĩ, cô ấy thế nào rồi?"

"Xin hỏi anh là. . . . . ." Bác sĩ quan sát anh một cái.

"Tôi là bạn trai của cô ấy." Anh tự nhiên nói, ở bên này Cao Dương kinh ngạc trợn to mắt.

"Ừ." Bác sĩ gật đầu một cái, bắt đầu nói rõ tình huống trị liệu.

"Trên trán cô Nghê có một vết rách dài chừng bảy cen-ti-mét, rộng một cm, trước mắt đã xử lý, khâu lại rồi, còn trên bả vai cùng cánh tay trái có một chút nghiêm trọng ứ máu, bộ phận này không làm người ta lo lắng, da sẽ từ từ hấp thu. . . . . ."

"Vậy làm người ta lo lắng chính là cái gì?"

Bác sĩ đẩy đẩy mắt kiếng, đáy mắt thoáng qua nhất kinh ngạc, không ngờ người đàn ông này một cái liền đã muốn nói trọng điểm.

"Tương đối lo lắng chính là chấn thương sọ não, cùng với não bộ có hay không có ra máu, bộ phận này trước mắt không cách nào dùng dụng cụ tinh vi kiểm tra biết được, chỉ có thể nằm viện quan sát mấy ngày."

"Nằm viện?" lòng của Phùng Đốc lại chặt xuống.

"Đúng, không cần sao?" Bác sĩ hồ nghi hỏi ngược lại.

"Muốn, đương nhiên là muốn! Vô luận như thế nào cũng hết sức chữa trị cho cô ấy." Phùng Đốc cầm chặt tay bác sĩ khẩn cầu.

Lần này càng làm cho đầu óc của bác sĩ mơ hồ mãnh liệt gãi đầu. Chỉ là ngoại thương bình thường, nghe anh ta nói giống như là bệnh ung thư thời kì cuối.

Ai, trong tình yêu nam nữ quả nhiên đều là mù quáng!

"Đi làm thủ tục nằm viện đi!" Để lại một câu nói, bác sĩ lắc đầu đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.