Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 154: Chương 154: Lấy Tay Ra, Tôi Thích Sạch Sẽ.




Thấy Đào Đào phí tâm như vậy, cuối cùng Thẩm Chanh cũng có phản ứng.

Cô bơi tới trước mặt Đào Đào, dùng hai tay chống bên cạnh, nhảy lên ngồi trên mép bể bơi.

Chân dài thẳng tắp nhẹ nhàng lắc lư trong nước, khiến Đào Đào sinh lòng hâm mộ.

Làm một người phụ nữ, ai không muốn một gương mặt xinh đẹp và một dáng người hoàn mỹ.

Đừng nói là Đào Đào có lòng ghen tỵ rất mạnh, dù là nữ hầu khác, chỉ sợ cũng phải có một cách nghĩ này.

”Thẩm tiểu thư, đến, tôi đỡ cô lên ....”

Đào Đào duỗi tay nắm chặt cánh tay Thẩm Chanh, Thẩm Chanh ngay lập tức bắn một ánh mắt lạnh lẽo tới, “Lấy tay ra, tôi thích sạch sẽ.”

Tay Đào Đào cứng một chút, sau đó buông ra, há to miệng muốn nói gì đó, nhưng không có nói ra.

Cô nhíu mày, xoay người đi đến chỗ bên cạnh ghế nằm, cầm một cái khăn tắm sạch sẽ tới.

”Thẩm tiểu thư, lau lau đi.”

Thẩm Chanh không nhận, chỉ là dùng ánh mắt lạnh lùng đảo qua khăn tắm trên tay cô ta, “Không phải đã nói rồi sao? Tôi thích sạch sẽ.”

Cô cố ý nói ba chữ thích sạch sẽ đến rất nặng, mục đích, đương nhiên là vì đánh vào mặt mũi Đào Đào.

Đào Đào không phải người ngu, đương nhiên nghe được ý của cô, cảm thấy khó xử, nhưng không có biểu hiện ra, cười cười, “Nếu như Thẩm tiểu thư ngại bẩn, vậy thì tự mình đi lấy đi, cái này, tôi sẽ giặt sạch sẽ.”

”Giặt?” Thẩm Chanh cười yếu ớt, “Cô giặt, đây không phải cũng sẽ bẩn sao.”

Cô không lưu cho Đào Đào một chút mặt mũi, thậm chí tước đoạt cả tôn nghiêm tối thiếu của cô ta.

Tay đặt dưới khăn tắm đột nhiên buộc chặt, Đào Đào cúi đầu, trong mắt lộ ra chút oán hận.

Nhưng đợi đến khi cô ta ngẩng đầu lên lần nữa, lại là mặt mỉm cười,“Xin lỗi, Thẩm tiểu thư, hành động việc làm của tôi khiến cho cô ngột ngạt rồi.”

Khiến cho cô ngột ngạt?

Khó hiểu, Thẩm Chanh bật cười, “Cô? Cũng xứng?”

Cô rõ ràng đang cười, lại làm cho Đào Đào như lâm vào hầm băng, trái tim, thoáng lạnh tới cực điểm.

Tay dưới khăn tắm đã nắm chặt thành quyền, lập tức lưu lại dấu móng tay, Đào Đào cũng cảm giác được trong lòng bàn tay truyền đến đau nhức kịch liệt.

Cô ta cắn môi, ngoại trừ xem nhục nhã này thành khích lệ cố gắng nuốt xuống, còn có thể làm sao?

”Dạ, tôi không xứng.”

Cô ta trầm thấp mở miệng, trong giọng nói là tràn đầy tự giễu.

Thẩm Chanh nhìn thấy cô ta có phản ứng như vậy, đã là vượt quá dự liệu của cô.

Một người phụ nữ, rõ ràng đã mất sạch thể diện, vô cùng xấu hổ, nhưng vẫn còn muốn ép buộc mình giả thành bộ dạng của một người không có việc gì.

Người bình thường, đâu có bản lãnh này.

Dưới ánh mặt trời chói mắt, Thẩm Chanh híp con ngươi mê hoặc người lên, dùng ánh mắt thưởng thức nhìn Đào Đào trước mặt.

Không có gương mặt xinh đẹp, không có ngũ quan xinh xắn, cũng không có tư thái kiêu ngạo, nhưng trong xương cốt lại mang theo vẻ lẳng lơ, hồ ly tinh nhiệt tình.

Còn có bộ dạng không chịu thua này, hình như là đang tuyên bố, nếu cô ta có một ngày xoay người, nhất định sẽ làm cho Thẩm Chanh ngã vào từ thiên đường đến mức thấp nhất, ngã tan xương nát thịt.

Chậc chậc.

Trong lòng Thẩm Chanh khen ngợi cô ta.

Đáng tiếc, đây là một đối thủ, nói cách khác, cô còn muốn lãnh giáo cô ta một chút.

Nhìn xem có thể học được mấy phương pháp hung ác ngược đãi cặn bã không.

Đào Đào giống như quyết tâm, biết rõ tiếp tục dông dài vô ích, cũng không tính cứ rời đi như vậy.

Cô ta thả khăn tắm lại chỗ cũ, lui sang một bên, nhìn Thẩm Chanh, khiêm tốn mở miệng: “Thẩm tiểu thư, tôi biết hiện tại lời tôi nói đều sẽ là vô ích, cô sẽ không nghe tôi. Nhưng, tôi nghĩ tôi vẫn cần thiết phải nhắc nhở cô một câu cuối cùng, thiếu gia thật sự rất phản cảm với chuyện người khác đụng vào đồ đạc của ngài ấy, nhất là nước trong bể bơi này. Nếu như bị ngày ấy biết rồi, hậu quả, rất nghiêm trọng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.