Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 97: Chương 97: Da Mặt Của Anh Có Thể Quấn Ba Vòng Địa Cầu Rồi




Editor: May

Sáu năm qua, Thẩm Trung Minh không có lúc nào không mong mỏi có kỳ tích xuất hiện.

Cuối cùng kỳ tích cũng xuất hiện, ông bỗng chốc khó tự kiểm soát tình cảm, nước mắt tràn mi, khóc không thành tiếng.

Nhìn Thẩm Trung Minh nước mắt đầy mặt trước mặt, Thẩm Chanh không khỏi hơi bị lay động.

Ban đầu lúc mẹ chết, cô cũng không thấy ông rơi nước mắt qua, hôm nay lại bởi vì bệnh tình em trai có chỗ chuyển biến tốt đẹp mà sụp đổ.

Có thể thấy được những năm gần đây, trong lòng của ông chịu đựng rất nhiều đau đớn và dày vò.

Thẩm Chanh rõ ràng cũng mắt đỏ hoe, nhưng lại thật sự kiềm nén không rơi một giọt nước mắt ở trước mặt ông.

Cô hít mũi một cái, sau khi cố gắng bình phục tâm trạng, liền cầm một cuộn giấy vệ sinh ném về phía Thẩm Trung Minh.

”Đã một bó tuổi rồi mà còn khóc, cha không ngại mất mặt thì con cũng ngại mất mặt, nhanh lên, lau nước mắt đi.”

Giọng nói của cô lạnh lùng, không có một chút xíu nhiệt độ, giống như có thể đông cứng mọi vật xung quanh.

Thẩm Trung Minh hít vào một hơi thật sâu, giật một đoạn giấy xuống lau nước mắt, ngẩng đầu lên cười nịnh nọt với Thẩm Chanh, “Con gái, con nói viện trưởng bảo chúng tôi đi thành phố Giang một chuyến, ý tứ đó chính là, lần này cha có thể đi rồi đúng không?”

Mới vừa rồi còn khóc nức nở, chớp mắt liền thay đổi vẻ mặt, tốc độ trở mặt nhanh đến không ai bằng rồi.

Thẩm Chanh nhìn ông, cười khan một tiếng, “Thật lòng cảm thấy khôi hài thay cha.”

Khiến cô không nhịn được muốn tát ông một cái lên trên tường, keo kiệt đến không thể keo kiệt hơn.

Nghe cô nói như vậy, Thẩm Trung Minh ngược lại không vui, “Không phải mới vừa rồi con nói cha khóc khiến cho con mất mặt sao!”

Thẩm Chanh chẳng muốn phân cao thấp với ông, dứt khoát không để ý đến ông.

Thấy thế, Thẩm Trung Minh sốt ruột, “Con gái? Con ngược lại cho chút phản ứng đi! Lúc này có để cho cha đi không?”

Phản ứng sợi len! Thẩm Chanh lạnh lùng quét mắt nhìn ông, “Cha vẫn là thành thật đợi ở trong nhà đi, ra ngoài cũng chỉ gây phiền toái cho con.”

”Con gái! Cha đảm bảo lần này không gây ra phiền phức! Con tin cha một lần đi!”

Tin ông?

Nói đến người tra lừa gạt trắng trợn này của cô, Thẩm Chanh cũng đã ha ha rồi.

Hai năm trước, nếu không phải ông cố ý muốn đi thành phố Giang thăm em trai, cô cũng sẽ không bị người theo dõi suốt ba ngày.

Sau đó nếu không phải cô tìm cách dẫn dắt người đó đi, sợ rằng hiện tại em trai đã mất mạng rồi.

Hiện tại ý tứ hoàn hảo bảo đảm ở trước mặt cô?

”Đảm bảo cũng vô dụng, không cho phép đi.”

Thẩm Chanh không có ý tứ muốn thỏa hiệp, mặc kệ Thẩm Trung Minh ở bên cạnh đeo bám dai dẳng, bám lấy không buông ra sao, cô chính là không đồng ý.

Thẩm Trung Minh cực kỳ thất vọng, ngồi ở bên cạnh trực tiếp thở dài, “Aizz .... Aizz!”

Nhìn thấy bộ dạng này của ông, Thẩm Chanh vẫn mềm lòng, “Được rồi, nếu cha....”

Chưa nói hết câu, điện thoại di động của cô liền vang lên.

Lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra, ánh mắt lướt qua màn hình, không kịp suy nghĩ liền nhấn từ chối không tiếp.

”Con gái, sao không nghe máy?”

Thẩm Trung Minh kìm nén không được lòng hiếu kỳ, liền hỏi một câu.

Không đợi Thẩm Chanh mở miệng, điện thoại di động của cô lại vang lên.

Ngón giữa sờ nhẹ màn hình, lần nữa ấn từ chối không tiếp.

Qua khoảng một phút đồng hồ, nhận được một tin nhắn.

Cầm thú biến thái khốn kiếp: Thẩm Chanh Tử, bây giờ tôi cho em một phút đồng hồ suy nghĩ, nếu như không trả lời điện thoại, cứ đợi tôi về nước làm em đi. Không cần nghi ngờ năng lực của tôi, bởi vì cho tới bây giờ chỉ có tôi muốn làm và không muốn làm, sẽ không có tôi không làm được.

Xem hết tin nhắn, Thẩm Chanh không nhịn được nhếch môi, ngay sau đó đáp lại một câu: Đánh nhiều chữ như vậy không mệt à?

Cầm thú biến thái khốn kiếp: “Chẳng lẽ em không biết một từ, gọi làm thay?”

Thẩm Chanh: “Dựa vào! Da mặt của anh đặc biệt sao, đều có thể quấn ba vòng Địa Cầu rồi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.