Chiến Thần Phong Vân

Chương 238: Chương 238




“Từ Lam Khiết, cô tỉnh lại đi đi, cô vẫn còn hy vọng anh ta đến đây mua châu báu quý cho cô sao?”

“Anh ta nhiều nhất chính là mang cô tới chỗ này nhìn, sau đó lấy lí do không thích hợp liền dẫn cô rời đi, sau đó đi một nhà xưởng nhỏ mua hàng nhái dỏm cho cô.”

“Tôi chính là ví dụ sống sờ sờ, theo anh ta ròng rã năm năm, vậy mà anh ta lại đưa cho tôi một ít hàng nhái dỏm.”

Diệp Huyền Tần lúc này mới phát hiện, Trần Hạ Lan đem châu báu đồ trang sức mà anh tặng cô ta mang hết đến đây rồi.

Những này đồ trang sức này thì vật nào cũng là đồ chuyên hưởng của hoàng tộc, giá trị liên thành vào trong miệng cô ta làm sao tựu thành nhái dỏm, hàng giá rẻ rồi?

Diệp Huyền Tần: “Cô xác định những châu báu kia đều là hàng giá rẻ?”

Trần Hạ Lan: “Phí lời, mấy người giám định ở nơi này đều đã giám định rồi, đây chính là một đống đồ bỏ đi.”

“Những này đồ bỏ đi này để ở nhà tôi chiếm diện tích nhiều quá, tôi chuẩn bị đem ra xử lý, có điều người ta không chịu nhận nên tôi chuẩn bị ném đây.”

Diệp Huyền Tần nói: “Đừng ném, trả lại cho tôi đi.”

“Những thứ đồ này đều là đồ của bạn tôi đưa cho tôi, tuy rằng giá rẻ nhưng mà vẫn là rất có ý nghĩa kỷ niệm.”

Trần Hạ Lan: “Trả lại cho anh? Anh nằm mơ, cho dù tôi đập hết cũng không cho anh.”

“Có điều, nếu như anh thật muốn giữ lại làm kỷ niệm vậy thì anh cho tôi 35 triệu đi, tôi bán cho anh.”

Ở trong mắt Trần Hạ Lan, đống châu báu này có giá trị không tới 5 triệu, bán 35 triệu là kiếm bộn rồi.

“Thành giao.“ Diệp Huyền Tần thoải mái đáp ứng.

Trần Hạ Lan nhất thời hối hận rồi, không nghĩ tới Diệp Huyền Tần đáp ứng thoải mái như vậy.

Xem ra những châu báu này ở trong mắt anh ta rất có giá trị kỷ niệm, vượt xa 35 triệu.

Cô ta lập tức lên giá: “Được, hiện tại cho tôi 1 tỷ, cho anh hết số này.”

Diệp Huyền Tần mắng: “Vừa nãy rõ ràng đã nói 35 triệu mà làm sao lại thành 1 tỷ rồi?”

Trần Hạ Lan: “35 triệu chỉ là giá tiền của một món đồ trang sức thôi, những thứ đồ này đóng gói bán cho anh 1 tỷ, anh kiếm món hời lớn rồi.”

Diệp Huyền Tần hít sâu một cái, đè nén phẫn nộ: “Được, coi như tôi bố thí cho cô, bây giờ tôi đi rút tiền cho cô.”

Bên trong cửa hàng Châu Báu Hoàng Gia có một máy ATM, Diệp Huyền Tần lấy thẻ ngân hàng đi rút tiền.

Từ Lam Khiết tuy rằng đau lòng tiền, cảm thấy dùng 1 tỷ mua những thứ hàng nhái thì không đáng lắm. Có điều, những thứ kia dù sao cũng là của bạn bè Diệp Huyền Tần đưa anh, có ý nghĩa kỷ niệm, đây chính là thứ mà dùng bao nhiêu tiền đều không mua được.

Từ đầu đến cuối cô cũng không nói gì.

Rất nhanh, Diệp Huyền Tần đã rút được 1 tỷ, đưa cho Trần Hạ Lan.

Trần Hạ Lan ngay mặt đếm đếm, xác nhận không sai sau, liền đem này đống đồ trang sức đó đưa cho anh.

Trước khi đi, Trần Hạ Lan còn không quên nói móc vài câu.

“Từ Lam Khiết, tôi khuyên cô sớm ngày thấy rõ bộ mặt thật của người đàn ông này rồi chia tay với anh ta đi.”

“Anh ta đi cùng với anh chính là vui đùa một chút mà thôi, sẽ không cho cô tình cảm thật lòng nào. Chờ cho đến khi chơi chán, sẽ một cước đạp cô đi, đến lúc đó cái gì cô cũng không chiếm được.”

“Tôi chính là ví dụ sống sờ sờ, ở cùng với anh ta ròng rã năm năm, anh ta lại cho tôi một đồng đồ trang sức rởm, cuối cùng tôi cũng không có cái gì.”

“Diệp Huyền Tần, tôi biết anh có oán hận với tôi.”

“Nhưng mà anh phải hiểu được là anh có lỗi với tôi trước. Anh cầm những thứ hàng rởm này để lừa dối tình cảm của tôi, tôi cần gì phải ở gốc cây như anh mà treo cổ chứ?”

Diệp Huyền Tần nổi giận: “Đứng lại cho tôi!”

Trần Hạ Lan dừng bước lại: “Làm sao, tôi nói sai rồi hả?”

Diệp Huyền Tần: “Cô nói, tôi có lỗi với cô? Cầm đồ trang sức giá rẻ lừa dối tình cảm của cô?”

“Tốt lắm, ngày hôm nay tôi sẽ để cho cô xem một chút, đến cùng là tôi đã có lỗi với cô ở chỗ nào rồi.”

Nói xong, anh cầm đống đồ trang sức đến chỗ chuyên gia giám định chính trước mặt: “Phiền anh giúp tôi giám định một chút.”

Chuyên gia giám định chính liếc anh một cái, không nhịn được nói: “Này, tôi rất bận rộn, không thời gian giám định những món đồ bỏ đi này.”

“Ra ngoài quẹo phải có một xưởng nhỏ, các người có thể đi nơi đó giám định.”

Hai cái nhân viên bán hàng cũng đi tới đến chê cười: “Anh này, mời anh đi ra ngoài, đừng ảnh hưởng việc làm ăn của chúng tôi.”

“Nơi này của chúng tôi là cửa hàng châu báu xa hoa, những hàng giá rẻ xuất hiện tại nơi này không thích hợp.”

Phụt!

Trần Hạ Lan không nhịn được bật cười: “Diệp Huyền Tần, anh nghe thấy chưa? Người giám định đã nói tất cả ngươi những thứ này đều là đồ bỏ đi, anh còn mặt dày hơn tường thành yêu cầu người ta giám định, còn sợ chưa đủ mất mặt sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.