Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)

Chương 25: Chương 25: Ai là chú họ của cậu




Sau khi Lăng Thanh Trúc nói xong điều này, cô ta mỉm cười với Hoàng Thiên, chờ xem biểu cảm phản ứng chống đối của Hoàng Thiên. Nhưng ngoài ý muốn của cô, Hoàng Thiên hoàn toàn không có chút gì sợ hãi, ngược lại vẻ mặt rất lãnh đạm.

“Cô không sợ gia tộc họ Hoàng sao?”

“Còn tưởng rằng tôi đây đang dọa cậu sao?” Lăng Thanh Trúc không khỏi tức giận, theo suy nghĩ của cô ta, Hoàng Thiên một chút cũng không coi trọng cô.

“Vậy thì cô tới đi” Hoàng Thiên bị cô ả này làm cho thích thú, hai tay đưa ra ra hiệu cô mau làm đi.

“Cậu thực sự nghĩ rằng tôi không dám!”

Lăng Thanh Trúc run lên vì tức giận, và giật con dao găm từ người của Lã Việt. Bàn tay đã chạm tới thắt lưng của Hoàng Thiên.

Con mẹ nó.

Hoàng Thiên trợn tròn mắt, nhìn tư thế này, ả yêu tỉnh này thật sự muốn ra tay. Trái tim của Lã Việt dường như muốn nhảy ra khỏi từ cổ họng, sông lớn sóng to đều đã được trải qua. Nhưng Kha Phù đang ở trước mắt, uy lực của hắn như một ngọn núi đè lên Lã Việt khiến hắn không thở nổi. Sức mạnh của Kha Phù là khó đoán được nhất, Lã Việt nhìn chằm chằm Kha Phù, không dám tưởng tượng tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Chỉ là, nàng gấu Lăng Thanh Trúc càng ngày gan càng lớn, cho nên bây giờ còn muốn thiến cậu chủ họ Hoàng?

Bây giờ phải làm sao mới phải? Lã Việt đổ mồ hôi lạnh, hắn sẵn sàng liều mạng ở chỗ này, nhưng đây là địa bàn của Kha Phù, thật sự quá khó khăn!

“Cậu, cậu là cậu chủ nhà họ Hoàng??”Lúc này, vẻ mặt của Kha Phù tràn đầy khiếp sợ, chẳng trách vừa rồi Hoàng Thiên cũng không có chút sợ hãi nào đối với hắn. Tay Lăng Thanh Trúc vừa chạm vào thắt lưng của Hoàng Thiên thì dừng lại.

Chuyện này là sao đây? Hình như Kha Phù có quen biết với gia tộc họ Hoàng?

“Kha Phù, anh biết hắn?” Lăng Thanh Trúc ngạc nhiên hỏi Kha Phù. Tất cả sự chú ý bây giờ của Kha Phù là Hoàng Thiên, nào còn tâm trí mà để ý tới Lăng Thanh Trúc, nhịp tim của hắn giờ đập thình thịch! Mấy ngày trước, quản gia Trần còn gọi và nói với hắn rằng cậu chủ nhà họ Hoàng đang ở thành phố Hà Nội, sau này có thể chiếu cố tới hắn.

Quản gia Trần,cũng nói với hắn ta rằng hắn ta không được tiết lộ thân phận của Hoàng Thiên, bởi vì cậu chủ không muốn bị quấy rầy quá nhiều. Và ông ấy cũng gửi cho hắn một tấm hình của Hoàng Thiên, hắn đã sớm ghi nhớ dáng vẻ của Hoàng Thiên vô số lần! Đừng chỉ thấy Kha Phù tinh thông tai mắt, ở đất Hà Nội này so với thế lực nhà họ Hoàng, Kha Phù chỉ là con kiến dưới chân.

Có thể liên quan đến nhà tai to mặt lớn là điều Kha Phù luôn luôn mơ ước. Hắn làm sao có thể bỏ qua một cơ hội tốt như vậy?

Cho nên vì vậy Kha Phùđã mong muốn tìm được Chu Thiên, nhưng không ngờ lại gặp phải tình huống này.

Hoàng Thiên cũng rất ngạc nhiên khi thấy thái độ của Kha Phù. Chẳng lẽ cái tên này lại quen biết anh?

“Xin chào, anh Thiên, người phụ nữ của tôi không phải người hiểu chuyện, anh chắc là không cần so đo với cô ấy. ” Kha Phù chảy mồ hôi lạnh, trên mặt tràn đầy ý cười, khuôn mặt dãn ra hết mức nhìn như đóa hoa cúc.

Ngay khi Kha Phù nói những điều đó, tất cả mọi người có mặt đều sững sờ. Thân phận của Kha Phù là gì? Hắn mà dậm chân một cái cả thành phố cũng phải run lên! Lã Việt là một đại ca tuyệt vời, nhưng khi nhìn thấyKha Phù, hắn ta thậm chí không dám xuất hiện.

Nhưng lúc này, Kha Phùgiống như một tên người hầu, trước mặt Hoàng Thiên nói chuyện nịnh nọt, nếu như không phải hắn tận mắt chứng kiến. Ai mà có thể tin được?

Hoàng Thiên lúc này mới hiểu, Kha Phù hẳn là đã biết thân phận của hắn.

“Anh Kha Phù, nữ nhân của anh thật hung dữ, còn muốn cắt mất cái đó của tôi?”

Hoàng Thiên cười lạnh nhìn anh Kha Phù.

“Tôi thực sự xin lỗi, anh Thiên, đừng tức giận, tôi sẽ phạt cô ấy ngay bây giờ!” Kha Phù cúi người xin lỗi với Hoàng Thiên rồi sau đó giơ tay lên giáng cho Lăng Thanh Trúcmột cái tát.

“Kha Phù, anh??” Lăng Thanh Trúcsững sờ, phải biết rằng cô rất giỏi trong việc phục vụ người đàn ông kia, xung quanh Kha Phù có vô số phụ nữ, nhưng cô ấy là người được yêu thương nhất. Không ngờ tới chỉ vì Hoàng Thiên, Kha Phùđã thực sự vứt bỏ cô ở trước mặt mọi người.

“Cô là cái thá gì? Xin lỗi anh Thiên ngay lập tức!” Kha Phù giận dữ hét lên, nhưng lại lén nháy mắt với Lăng Thanh Trúc, ra hiệu cho cô nên thức thời một chút. Lăng Thanh Trúclà một người phụ nữ thông minh, sau một khoảnh khắc suy nghĩ, cuối cùng cô ấy cũng hoàn hồn. Mẹ kiếp, Hoàng Thiên này là ai? Gia cảnh đáng sợ đến mức độ nào mà còn làm cho Kha Phù phải lo lắng! Đây chắc chăn không phải là người mà cô có thể xúc phạm, với xuất thân của Hoàng Thiên, chỉ cần một giây cũng có thể lấy được cái mạng nhỏ của cô. Nghĩ đến đây, Lăng Thanh Trúcrun lên vì sợ hãi, đôi chân dài của cô cũng run lẩy bầy.

“Anh Thiên, em xin lỗi, em biết mình đã sai.” Lăng Thanh Trúcrun giọng, cư xử như một con cừu nhỏ trước mặt Hoàng Thiên.

Trịnh Tiến vẫn còn hôn mê, nhưng Trịnh Hiếu Phong còn rất tỉnh táo, vào lúc này, trong lòng của Trịnh Hiếu Phong gần như sợ hãi đến hồn bay phách lạc. Hắn vắt óc cố gắng suy nghĩ không hiểu, làm sao Hoàng Thiên, một kẻ ăn bám vô dụng làm sao có thể biết đượcKha Phù? Hơn nữa, Kha Phù trước mặt Hoàng Thiên còn sợ hãi như vậy, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra!

“Chú họ, chú có phải bị chiêu trò của Hoàng Thiên làm cho mụ mị đầu óc rồi không? Tên này là một tên nghèo kiết xác, là con rể đến cửa nhà người ta làm phế vật!”

Trịnh Hiếu Phong không cam lòng hét lên với Kha Phù.

Kha Phù đã rất sốc khi nghe được những lời đó, đúng là đồ ngu, có ngu cũng đừng kéo theo ông đây mà chết cùng.

“Thanh Trúc, nó có phải là cháu họ của cô không?” Kha Phù sa sầm mặt mũi chỉ vào Trịnh Hiếu Phong.

“Vâng?? Đúng vậy.” Lăng Thanh Trúclo lắng trả lời.

“Thằng nhóc con, ngươi uất ức cãi nỗi gì!

Ai là chú họ của ngươi!” Kha Phù kéo Trịnh Hiếu Phong lại vừa nói thầm vừa khiển trách.

Chỉ trong nháy mắt, Trịnh Hiếu Phong đã bị ăn hơn hai mươi cái bạt tai. Đặc biệt Trịnh Hiếu Phong đang muốn tìm tới cái chết, hắn hôm nay chính là không để cho Trịnh Hiếu Phong được sống.

“Anh Thiên, anh nhìn này! Anh có cảm thấy hài lòng không?” Kha Phù cười đầy thỏa mãn nhìn Hoàng Thiên.

Hài lòng? Hoàng Thiên hừ lạnh một cái.

Cuối cùng Trịnh Hiếu Phong đã nhận ra bản thân mình ngu ngốc đến mức nào, Hoàng Thiên không phải là tên vứt đi, mà chính là diêm vương độc á!

c Hắn nhanh chóng bò tới và quỳ dưới chân Hoàng Thiên, lau nước mũi và khóc: “Anh Thiên, cầu xin anh tha thứ cho tôi.

Trước kia đều là tôi đã sai. Tôi không dám động vào vợ anh nữa??” Hoàng Thiên nghe xong khẽ nhướng lông mày. Tốt nhất là không nên nhắc tới Lâm Ngọc An vợ anh, nhắc tới Hoàng Thiên càng thêm tức giận.

“Tôi đã nói rồi. Những gì Hoàng Thiên tôi đã nói ra chưa bao giờ thay đổi! Trịnh Hiếu Phong giờ cậu tự cắt hay là để tôi giúp cậu?” Hoàng Thiên lạnh lùng hỏi Trịnh Hiếu Phong.

Trịnh Hiếu Phong đảo cặp mắt trắng dã và gần như ngất đi vì sợ hãi. Xem ra Hoàng Thiên sẽ không buông tha cho hắn. Thứ quý giá nhất của đàn ông, chỉ sợ là khó giữ được.

“Anh Thiên, tôi cầu xin anh, xin anh đừng làm vậy, tôi không muốn!! A???” Trịnh Hiếu Phong hét lên một tiếng thảm thiết, thứ để nối dõi tông đường đã bị Lã Việt lấy một thanh sắt đập lên. Trịnh Hiếu Phong ngất đi vì đau đớn.

“Ngài Thiên, sau này nếu anh có chuyện gì cần làm, xin hãy nói cho tôi biết, chỉ cần một cuộc điện thoại tôi sẽ lập tức đến.”

Kha Phù nịnh nọt duõi tay ra, chuẩn bị bắt tay với Hoàng Thiên. Hoàng Thiên nhìn Kha Phù một chút, anh đối với người này thật sự không có cảm tình. So với Lã Việt, Kha Phù rõ ràng là quá tầm thường thâm chí là không có sự nhiệt tình bà hào hiệp giống như Lã Việt. Hoàng Thiên vân đánh giá cao Lã Việt, nhưng về phần Kha Phù thì chưa thể.

Vì vậy Hoàng Thiên không bắt tay Kha Phù.

Cứ để Kha Phù đứng khô ở đó. Là một ông chùm liên tỉnh sao Kha Phù lại có thể mất mặt như vậy? Nhưng hắn không giận Hoàng Thiên, bởi vì hắn không dám! Ngại ngùng rút †ay về, Kha Phù nhìn Hoàng Thiên, trên mặt vẫn mang theo ý cười.

“Anh Kha Phù, Lã Việt là bạn tốt của tôi.

Tương lai anh sẽ phải chiếu cố cho hắn thật nhiều.” Hoàng Thiên thản nhiên nói. Nhưng lời nói bình thường của anh còn quý hơn vàng! Lã Việt cảm động đến mức chảy cả nước mắt, với lời nói của Hoàng Thiên, có những lời này mai sau những người ngoại tỉnh, hắn còn sợ ai?

“Vâng, vâng, bạn tốt của anh Thiên, tôi nhất định sẽ chiếu cố cho hắn. ” Kha Phùliên tục đồng ý, sau đó nhìn Lã Việt nói: “Anh Việt, sau này xin hãy chỉ bảo nhiều hơn. ” Lã Việt cảm thấy có chút nịnh nọt. Hắn chưa bao giờ mơ rằng Kha Phù lại có thể gọi hắn là anh Việt!

“Không dám, không dám” Lã Việt nhanh chóng lễ phép nói.

“Anh Thiên, anh Việt, buổi tối tôi mời hai anh đi ăn một bữa, hai anh nghĩ có được không?” Kha Phù ngập ngừng hỏi Hoàng Thiên.

“Để sau rồi tính” Hoàng Thiên nhàn nhạt trả lời, sau đó đi ra ngoài cửa không quay đầu lại nói với Lã Việt: “Lã Việt, đem người của anh rút lui hết đi.”

“Dạt”

Lã Việt hưng phấn đồng ý.

Hoàng Thiên vội vàng rời đi, anh chỉ thấy lo lắng cho Lâm Ngọc An cho nên nhanh chóng trở về nhà.

Tiêu Tấn đã đưa Lâm Ngọc An và Lâm Huỳnh Mai sớm trở về nhà, sau đó đưa Đỗ Hành đến bệnh viện rồi mới rời đi. Nhìn thấy Hoàng Thiên trở về, Lâm Ngọc An cảm thấy hỗn độn trong lòng.

Nếu như Hoàng Thiên không dẫn Lã Việt tới cứu, cô không thể tưởng tượng hôm nay sẽ có hậu quả như thế nào! Tuy nhiên, làm thế nào mà Hoàng Thiên lại mời được một nhân vật máu mặt như Lã Việt đến? “Ngọc An, em có bị thương không?” Hoàng Thiên đau khổ khi nhìn thấy cánh tay bầm tím của Lâm Ngọc An.

Lâm Ngọc An cảm thấy ấm áp. Cô có thể nhìn ra người đàn ông mà cô khinh thường hơn ba năm qua thật sự yêu thương cô.

“Anh rể, hôm nay nhờ có anh sao??” Lâm Huỳnh Mai nhẹ giọng nói, trong lòng cảm thấy có chút áy náy, đồng thời nhận ra trước đây mình đã đối xử quá đáng với người anh rể này. Hoàng Thiên chưa kịp nói thì Trương Lan Phượng ngay lập tức mở cửa quay trở lại. Nhìn thấy Hoàng Thiên, lửa giận của Trương Lan Phượng không thể bị dập tắt.

Bốp! Bước nhanh về phía trước Trương Lan Phượng dành cho Hoàng Thiên một cái bạt tai. Hoàng Thiên bị đánh đến choáng váng, nghĩ không biết bà mẹ vợ này là vì cái gì nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.