Cẩm Đường Xuân

Chương 133: Chương 133: Gặp lại




Đường Ngọc đã ở bên trong Ninh Tĩnh đài ngây người bốn ngày, bốn ngày này, Văn Quảng tổng cộng tới ba lần.

Văn Quảng trừ bỏ nói cho nàng biết tin tức bên ngoài, tin tức Trần Thúc, rồi đưa thức ăn cho nàng, còn nói cùng nàng chuyện trong cung……

Văn Quảng chú ý cẩn thận, mỗi lần tới thời gian đều sẽ không lâu lắm, cũng sẽ không tới nhiều lần, nhưng mà người hắn tin tưởng tới, đều sẽ gọi Đường Ngọc một tiếng cô cô.

Đường Ngọc hiểu ý.

Chờ đến ngày thứ tư, Văn Quảng có chút khẩn trương, “Cô cô, chống đỡ thêm hai ngày, chúng ta sẽ đưa cô cô ra cung, đều là người trước đây tin được, cô cô đừng lo lắng.”

Đường Ngọc gật đầu.

Ngoài phòng có tiếng bước chân truyền đến, Văn Quảng thối lui, làm như thực sự mới vừa buông cơm trong tay, khi cúi đầu bước ra bên ngoài, lại thấy một thân long bào xích tích huyền sắc, Văn Quảng cả kinh trong lòng

Nhưng xung quanh đều là cấm quân cùng nội thị, hắn không có biện pháp ở lâu trong phòng, Văn Quảng cả người run rẩy.

Gặp rồi……

Mắt Văn Quảng ửng đỏ, trong lòng sợ xảy ra chuyện, lại nghĩ cần đưa cô cô ra cung nhanh chóng!

Đợi không được ngày mai……

Nắm tay Văn Quảng đều đang run, tận lực làm mình bình tĩnh, trong đầu Văn Quảng nhanh chóng chuyển động, lập tức phải rời khỏi nơi này, cần nhanh lên……

*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***

Trong phòng, Đường Ngọc nhìn về phía Diệp Lan Chi.

Diệp Lan Chi liếc mắt nhìn Đường Ngọc một cái, bước chậm tiến lên, “Đường Ngọc?”

Đôi tay Đường Ngọc giấu trong tay áo nắm chặt, vẫn bình tĩnh mở miệng, “Bệ hạ.”

Diệp Lan Chi liếc mắt đánh giá nàng, “Ngươi không sợ trẫm?”

Đường Ngọc biết nói như vậy, không phải là tốt nhất.

Diệp Lan Chi cười, “Trước đó ta vẫn luôn suy nghĩ, người Trường Doãn cưới là ai? Cũng cảm thấy tên Đường Ngọc này có chút quen? Ta để cho bọn họ đi hỏi thăm, có người trở về nói cho ta biết, lúc trước Trường Doãn nhập kinh, phế hậu tìm một cung nữ đến dịch quán thử hôn, dường như tra tới tra lui, người biết được chuyện này đã thiếu càng thêm thiếu, cuối cùng tra được, cung nữ đi thử hôn cùng Trường Doãn gọi là Đường Ngọc……”

Sắc mặt Đường Ngọc trắng bệch.

Diệp Lan Chi lại cười cười, “Lúc trước ta còn tò mò, hắn không cần từ giả diễn thành thật mới đúng, cho dù là vì cùng ta khởi sự, đã diễn thì phải làm đủ bộ, nhưng sau đó cung nữ này lại biến mất, không biết đi nơi nào. Thì ra là đi Kính Bình Hầu phủ, hắn cưới ngươi……”

Diệp Lan Chi tiếp tục nhìn nàng, “Ngươi biết trước đây ta nghĩ như thế nào không?”

Đường Ngọc nắm chặt đầu ngón tay, không có lên tiếng.

Diệp Lan Chi nói, “Ta nghĩ tới bỏ cha lấy con, cho nên lệnh Trường Doãn rời đi, nhưng nghe nói phu nhân hắn lại sinh một nữ nhi, ta suy nghĩ, không chống đỡ nổi phần gia nghiệp này a, so với chắp tay nhường Vạn Châu cho người khác, còn không bằng tạm thời giữ lại Trường Doãn, kết quả, hắn sinh chính là một nhi tử……”

Diệp Lan Chi cười, “Đường Ngọc, thái nãi nãi dạy ngươi phải không?”

Đường Ngọc tránh ánh mắt hắn.

Diệp Lan Chi cười khẽ, “Trần Thúc nhất định nói cho ngươi biết mấy người chúng ta thân như huynh đệ, cũng cùng nhau lớn lên trước mặt thái nãi nãi, nhưng chuyện thái nãi nãi thích ba người bọn họ, không thích ta, ngươi biết không?”

Hắn cũng căn bản không cần nàng trả lời, như là lầm bầm lầu bầu, “Ta cũng không thích thái nãi nãi! Ánh mắt bà ta quá độc, nhìn ta cũng luôn mang theo bất công, ở trong mắt bà ta, Trần Thúc là tốt nhất, còn ta phẩm tính không tốt, cho nên mặc dù lúc ấy Trần Thúc là tên ốm yếu, nhưng thái nãi nãi đều nguyện ý dạy hắn, mà không phải dạy ta…… Ta làm tốt, thái nãi nãi nói ta không từ thủ đoạn; ta làm không tốt, thái nãi nãi nói ta lòng dạ không đủ rộng lớn, dù sao, bà ta nói cái gì đều đúng, ngươi hẳn là cũng ở chung với bà ta rồi?”

Đường Ngọc nhìn hắn.

Diệp Lan Chi nhẹ “Nga” một tiếng, “Ta sao lại quên, tang sự thái nãi nãi vẫn do ngươi xử lý, ngươi đương nhiên đã ở cùng thái nãi nãi, còn ở chung rất khá. Không đúng, ngươi hẳn là đều ở chúng với Thịnh Liên Húc, Viên Liễu, Lục Miện Thành rất tốt.”

Đường Ngọc kinh ngạc, hắn đối với việc Vạn Châu cùng Phong Châu rõ như lòng bàn tay……

Diệp Lan Chi đứng dậy, đi bước một tiến lên.

Đường Ngọc chậm rãi lui về phía sau, nhưng lại lui tiếp thì chính là giường……

Đường Ngọc đứng lại.

Diệp Lan Chi duỗi tay, nhéo cằm nàng lên, “Ta sớm nhớ tới một chút thì tốt rồi, Trần Thúc từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn tâm tâm niệm niệm một cô nương, cũng gọi là Đường Ngọc. Khi còn nhỏ, nhà hắn bị diệt môn, hắn cùng đường, lúc đến cậy nhờ nhà cựu thần trước đây, gặp được vị hôn thê, bọn họ lúc ấy bị người đuổi giết, chạy đến trong núi, hắn phát sốt, đông lạnh đến phát run, là Đường Ngọc vẫn luôn bên cạnh hắn, cùng hắn vượt qua thời điểm khó khăn nhất…… Khi đó hắn xem ta như huynh trưởng, thường xuyên nhắc tới ngươi trước mặt ta, sao ta lại quên việc này chứ?”

Đường Ngọc dời cằm không được

Diệp Lan Chi cười, “Sớm biết như thế, áp chế hắn liền đơn giản hơn nhiều, hà tất bỏ cha lấy con, hà tất mất công, cứ giữ ngươi lại trong cung thì tốt rồi, Trần Thúc người này trọng tình nghĩa, lúc trước nếu nhớ tới, giữ ngươi lại trong cung, bảo hắn làm cái gì hắn đều sẽ đi làm, ngược lại cũng không cần ép hắn đem Vạn Châu làm tới tình trạng ngày hôm nay, xưng quân hầu, càng không nghĩ tới hắn còn sẽ thả Triệu Văn Vực! Làm hiện giờ thiên hạ chia ba phần! Thật là hồ đồ!”

Diệp Lan Chi nắm càng chặt, “Hắn yêu ngươi như vậy, ngươi vừa xảy ra chuyện, hắn liền không tiếc mang binh tiến Bắc. Kỳ thật trong lòng Trần Thúc hẳn rất rõ ràng, lại cho hắn thêm mấy năm thời gian, căn cơ của hắn càng sâu hơn trước mắt rất nhiều, khi đó đừng nói đối phó ta, cho dù đối phó ta, đối phó luôn Triệu Văn Vực, hắn đều làm dễ dàng hơn nhiều. Nhưng hắn sợ hãi, sợ ngươi chết, cho nên chỉ có thể bức ta đến tuyệt lộ, mượn việc này tới đổi tánh mạng của ngươi.”

Diệp Lan Chi mịt mờ nhìn nàng, “Ngươi đoán xem ta có thể thả ngươi trở về hay không?”

Hàm dưới Đường Ngọc ăn đau, Diệp Lan Chi khoái ý, “Hắn nếu hưng sư động chúng bức vua thoái vị, ta cũng nhận, vậy hắn cũng phải nhận, khi nhìn thấy ngươi, hắn cũng phải chịu hậu quả không thể gánh vác được; nếu hắn muốn ngươi còn sống, vậy cần phải mang đủ lợi thế……”

Một cái tay khác của Diệp Lan Chi xoa hông nàng, nhẹ giọng nói, “Hắn hẳn là nghĩ đến, hắn sợ hãi mới có thể đánh cược, ta làm cái gì, hắn mới có thể sợ hãi, vẫn luôn sợ hãi?”

Đường Ngọc kinh hãi, bỗng nhiên phản ứng lại, cái tay kia của Diệp Lan Chi cũng xoa nàng.

Đường Ngọc bình tĩnh nói, “Ta đã gặp đại tẩu!”

Diệp Lan Chi đột nhiên ngơ ngẩn.

Trong lòng Đường Ngọc bang bang nhảy, mới vừa rồi nàng vẫn luôn bình tĩnh nghe, không đoán sai.

Diệp Lan Chi nhắc đến mỗi người, nhưng duy nhất không nhắc tới một người.

Hắn cố tình tránh đi một người.

Đường Ngọc nhớ tới lúc trước khi đại tẩu đến Vạn Châu

Nàng nghe đại tẩu cùng Trần Thúc nói về Diệp Lan Chi.

Diệp Lan Chi trước đây khi không có gì cả, là đại tẩu bên cạnh hắn, bọn họ có tình nghĩa thời thiếu niên, sau đó Diệp Lan Chi cũng là vì đại tẩu, mới có thể được An Bắc quân ủng hộ, mới có thể đăng cơ làm đế.

Diệp Lan Chi là người cực kỳ có dã tâm, có dục vọng, hắn có thể vì đạt được mục đích, không tiếc hy sinh mọi thứ. Nhưng đại tẩu nói thời niên thiếu, hắn cũng có lúc thực lòng

Sau đó Trần Thúc khuyên đại tẩu về An Bắc, Diệp Lan Chi không có ngăn cản

Người duy nhất Diệp Lan Chi còn niệm đến cũ tình, hẳn là chính thê của hắn

Quả nhiên, Đường Ngọc nói xong, trong mắt Diệp Lan Chi có tức giận, có hổ thẹn, có phẫn hận, còn có các loại cảm xúc phức tạp pha lẫn một chỗ.

Sắc mặt Diệp Lan Chi âm trầm.

Đường Ngọc từ túi áo trong tay áo lấy ra chiếc nhẫn ban chỉ kia

Sắc mặt Diệp Lan Chi nháy mắt trắng bệch, “Sao ở chỗ ngươi?”

Đường Ngọc không có lên tiếng.

Sắc mặt Diệp Lan Chi càng thêm khó coi, ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía nhẫn ban chỉ, làm như nhớ tới cái gì xa xăm, giãy giụa, thống khổ

Diệp Lan Chi buông nàng ra, đạp cửa ra khỏi phòng.

Chân Đường Ngọc mềm nhũn, siết chặt nhẫn ban chỉ trong tay, nhẫn ban chỉ này giúp nàng tránh được một lần, nhưng sẽ không có lần thứ hai.

Diệp Lan Chi dụng tâm ác độc, nàng không dám tưởng tượng, Trần Thúc sẽ thế nào.

Nàng rốt cuộc cũng biết vì sao Văn Quảng nói Trần Thúc đã dẫn binh tiến Bắc, tình hình rất nguy cấp……

Đường Ngọc nắm chặt đầu ngón tay, Diệp Lan Chi hiểu Trần Thúc, nhưng lại không hiểu rõ Trần Thúc.

Đường Ngọc buông nhẫn ban chỉ kia, đã vô dụng, Đường Ngọc gỡ cây trâm trên đầu xuống, nắm trong tay.

*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***

Nửa đêm, ngoài phòng truyền đến tiếng vang, Đường Ngọc ngủ không sâu, bỗng nhiên liền tỉnh.

Cửa phòng mở ra, ngoài phòng là Văn Quảng cùng mấy cung nữ khác, Văn Quảng nói, “Bệ hạ phân phó, thay y phục cho phu nhân, mấy người các ngươi đi vào cùng ta.”

Đường Ngọc không dám lên tiếng.

Văn Quảng khép cửa lại, mấy cung nữ tiến lên, “Cô cô?”

Đường Ngọc nhận ra đều là cung nữ nàng dẫn dắt trước đây, cảnh tượng chia tay trước đây còn rõ ràng trước mắt.

Văn Quảng nói, “Cô cô không có việc gì chứ?”

Đường Ngọc lắc đầu, “Không có việc gì.”

Văn Quảng gật đầu, “Không nên chậm trễ, cô cô cùng Mẫn Yến thay y phục.”

Đường Ngọc kinh ngạc.

Văn Quảng nói, “Cô cô, trên đường đã dặn dò xong, sẽ có người tiếp ứng, cô cô, sau đó cô cô đi theo ta là được.”

Đường Ngọc thay đổi xiêm y rất nhanh, trong mắt đều là nước mắt, “Ta đi rồi, các ngươi……”

Mẫn Yến đã đổi xong xiêm y với nang, “Cô cô ở trong cung có ân với Mẫn Yến, ca ca Mẫn Yến cũng nhờ có hầu gia mới giữ được tánh mạng, Mẫn Yến không có gì báo đáp, cô cô mau đi.”

Đường Ngọc đỏ hốc mắt, “Ta sẽ nhớ rõ, Mẫn Yến.”

Văn Quảng giao chung trà vào tay Mẫn Yến, vừa nhìn Đường Ngọc nói, “Cô cô, ngàn vạn đừng lộ sơ hở.”

Đường Ngọc đi theo phía sau hắn, Văn Quảng nhìn Mẫn Yến gật đầu.

Mẫn Yến lập tức ném chung trà.

Văn Quảng mang theo mọi người quỳ xuống, “Phu nhân bớt giận, bọn nô tài lập tức cút!”

Cấm quân canh giữ ở ngoài phòng lập tức mở cửa, đầu tiên đều nhìn về phía Mẫn Yến, bóng dáng Mẫn Yến vốn tương tự Đường Ngọc, nên Văn Quảng mới bảo nàng tới, lập tức, có cấm quân nhíu mày, Văn Quảng thấp giọng nói, “Đều mau đi ra! Không sợ trách phạt sao?”

Mấy cung nữ cùng nhau hỗn loạn bước ra ngoài.

Có cấm quân muốn nhìn thêm, một cấm quân khác nói, “Đừng gây thêm chuyện.”

Mấy cấm quân còn lại lập tức từ bỏ.

Khi Văn Quảng rời đi, nhìn về phía cấm quân kia, cấm quân hơi hơi gật đầu.

Văn Quảng dẫn mấy người bước nhanh ra khỏi Ninh Tĩnh đài.

Mau lên!

*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.