Bướm Trắng

Chương 34: Chương 34




Bull Horker mở một quán bar xuềnh xoàng ở vùng ngoại ô. Hai anh em tậu được một ngôi nhà trệt lợp ngói trong khu đất trống thuê lại của một người bạn đang bị giam vì tôi ngộ sát.

Bull thân hình lực lưỡng, giống như pho tượng tác Balzac kết hợp cái đẹp thân thể và tâm hồn. Cái bụng chắc nịch, hai bên hàm nghiến chắc như muốn nhai nát cai ống điếu.

Da mặt lốm đốm nhiều chỗ như một tác phẩm điêu khắc gỗ phương đông, da căn ngược ra sau như con hà mã.

“Sylvia nào?”, gã vừa hỏi vừa ngoảnh mặt nhìn nghiêng một bên, tai áp xuống sàn.

Chúng tôi ngồi phía sau quán bar lụp xụp. Bailey, tay nấu bếp đã từng bị tù một lần, đang làm món thịt xườn lăn bột sau quầy bar.

Bull từ bên Mississipi di cư qua Chicago, giờ trụ lại L.A. lo làm ăn, gã không chịu nổi cái lạnh thấu xương bên đó. Tính gã hay làm phước, tôi cũng vậy. Horker giúp ai đều có giá, có khi tiền mặt, khi thì một món gì đó kèm theo.

Gã kiếm tiền đủ cỡ; từ nhặt một chiếc nhẫn đính hôn loại rẻ tiền việc đâm thuê chém mướn.

“Synvia Bode”.

Tôi nói ra. “ Tên hành nghề thì phải; con bé đó làm nghề biểu diễn thoát y vũ?”.

Tôi lắc đầu.

“Tôi cũng có sao đâu?”.

“Có chắc ông không biết con bé đó?”, tôi nhắc lại .

“Chắc như ly rượu này !”, gã thở ra một hơi.

“Bọn cớm đang truy tìm con bé đó, con bé Sylvia”.

“Vậy sao?”

“Bọn chúng theo chân tôi đi tìm. Nếu tôi chưa tìm ra, tôi hợp tác với bọn cớm?”.

Bull là một tay có máu mặt, muốn chọi lại hắn, tôi phải lận súng trong người. Trước mắt tôi gã trông như một cái xác chết, con mắt bên trái khép hờ, con phải nhìn trân trân.

Tôi lo thủ thế tẩu vi thượng sách.

Môi trên của gã méo xệch, lòi chiếc răng nanh y hệt như loài lang sói. Tôi ghé mắt nhìn vô hàm răng, nhẹ cả người hắn đang cười.

“Ông mò tới đây định dọa dẫm tôi hay sao, ông Rawlins”

“Tôi dọa ai đâu, tôi còn không dám động tới ông nữa. Tôi đang đi tìm con bé chợt nghe nhắc tên ông, nói thật đấy, bọn cớm đang truy nã ông. Tôi không hù dọa – có sao tôi nói vậy?”.

Bull rót thêm ly nữa, lần này một thứ rượu đỗ tùng, gã nốc một hơi.

Giữa tôi và gã không có một ân oán. Tôi không còn lo sợ như bất kỳ ai trước đây. Cái đáng sợ trước mắt là đối mặt với cái chết, không lo sợ người sống.

Cái chết đang chạy theo sau lưng tôi, nó chêt lởn vởn trên gương mặt binh thản của Bull Horker và trên thành phố Oakland, con bé ngồi dựa vô gốc cây cách nhà tôi không bao xa.

“ Nếu tôi phải nói ra thì tôi nói không biết gì chuyên con bé, tôi chỉ có thể nói ra bấy nhiêu đó”.

“ Còn nếu tôi kể cho nghe chuyện một người được một ngàn đôla để chuộc cái đã mất cuối cùng của Sylvia đã tìm ra thì ông có thể giúp tôi được không hả?”

Bull tròn xoe mắt nhìn.

Tôi ghi số điện thoại một bên góc mãnh giấy, tôi bỏ đi. Bên ngoài trời Los Angelles nắng ấm và mù sương.



• •

Khi tôi về tới nhà Jesus đi học chưa về. Nó đổ hết rượu trong chai ra, rồi xếp một hàng trên mép cửa sổ, cả chai rượu Armgnac giá một trăm đôla nó cũng đổ hết không còn một giọt.

Tôi thay quần áo đi ngủ.

Trong giấc ngủ tôi mơ thấy đứa trẻ khóc la.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.