Bổn Cung Không Còn Sống Được Bao Lâu Nữa

Chương 37: Chương 37




Phương Cẩm An ngơ ngác nhìn hắn, thân thể vô ý thức bỗng nhúc nhích, lại phát giác được thân thể của hắn cuộn chặt lấy nàng: Nóng rực, thân thể không mảnh vải che thân..

Hắn còn đón ánh mắt của nàng, bình tĩnh tự nhiên mà nhẹ hôn lên trán của nàng một cái.

Bên tai Phương Cẩm An bắt đầu có kinh lôi nổ vang.

“Ta, đệ..” Nàng run rẩy, nói không ra lời.

“Tối hôm qua nàng như vậy, khiêu khích ta như vậy, nàng vẫn còn nhớ chứ.” Lý Ức vẫn bình tĩnh tự nhiên nói.

Phương Cẩm An tự nhiên nhớ rõ, mọi chuyện đều nhớ tinh tường, không quên gì hết.. Ông trời ơi, thật sự, địa lôi đến bổ vào ta đi!

Lý Ức trên mặt thong dong, thực ra thì rất khẩn trương quan sát phản ứng của nàng. Vì vậy lại ho nhẹ một tiếng rủ mắt nói: “Ta chưa bao giờ cùng nữ nhân khác như thế.. Tối hôm qua ta vốn chỉ là chiếu cố nàng..”

“Ta biết, là, là lỗi của ta.” Phương Cẩm An khó khăn nuốt ngụm nước bọt, cẩn thận từng li từng tí ý đồ cách xa hắn.

Nhưng mà Lý Ức ngược lại quấn nàng chặt hơn. Hắn thoáng đứng dậy, đưa tay xoa khuôn mặt của nàng, bắt lấy ánh mắt tránh né của nàng: “Nhưng đã là nàng, nàng muốn ta làm chuyện gì, ta tự nhiên không thể không theo.”

“Thật xin lỗi, Tiểu Ức..” Phương Cẩm An thậm chí muốn khóc.

“Giữa nàng và ta, không cần nói cái này.” Lý Ức cúi đầu ở bên tai nàng cọ cọ: “Ta không quan trọng, chỉ cần nàng hài lòng là được rồi -- nàng hài lòng không?”

“...”

Phương Cẩm An choáng váng trước tác động to lớn này.

“Nàng muốn ta như thế nào, ta đều làm, nàng còn không vui hả?” Lý Ức mi tâm hơi nhíu, trong ánh mắt tràn đầy ủy khuất.

“A, thoải mái, hài lòng.” Phương Cẩm An yếu ớt nói.

Trong lòng Lý Ức vui mừng cực kỳ, nhưng kiềm chế trên mặt chỉ hiện ra một hai phần. “Thật tốt.” Hắn lại hôn nhẹ Phương Cẩm An.

Tốt? Tốt cái gì, làm sao tốt! Mệt mỏi và cảm giác sỉ nhục trỗi dậy trong lòng Phương Cẩm An: Oan uổng nàng cả đời sáng suốt, phút cuối cùng lại bị ma quỷ ám ảnh, lại phạm phải chuyện xấu như thế..

Lý Ức nhìn thấu suy nghĩ của nàng. “Thật ra ta cũng rất sung sướng.” Hắn lại nói: “Huynh đệ chúng ta, hạnh phúc với nhau, khoái hoạt khoái hoạt, điều này cũng không có gì, chúng ta trước kia so kiếm tìm niềm vui cũng không có gì khác biệt.”

“Sao giống nhau chứ..” Phương Cẩm An che mặt.

Lý Ức kéo tay của nàng xuống, vẫn bắt buộc nàng nhìn mình: “Người khác nghĩ thế nào, thấy thế nào, ta mặc kệ. Nhưng không cho nàng đoán mò, nếu không chính là làm nhục tình cảm huynh đệ chúng ta, biết không?”

Phương Cẩm An há hốc mồm, nhưng nói không ra lời. “Thời gian không còn sớm đi, đệ nên đi xử lý chính vụ.” Cuối cùng nàng ngập ngừng nói.

Vừa mới nếm ngon ngọt, Lý Ức như thế nào cam lòng buông nàng ra. Nhưng mà chỉ có thể kiềm chế, nói: “Hôm nay không có gì chuyện quan trọng hơn. Thân thể nàng như thế nào, thức dậy bảo Hoàng Phủ Cực xem cho nàng một chút đi.”

“Ta không sao, chỉ là muốn ngủ tiếp một lát.” Phương Cẩm An lật người đưa lưng về phía hắn: “Đệ, đệ đi nhanh đi..”

“Vậy được rồi.” Lý Ức lưu luyến đứng dậy: “Nàng hôm nay có thể ngủ thêm một hồi.”

Rửa mặt thay quần áo xong ra khỏi tẩm điện, bên ngoài Tạ Tụ vội muốn chết. Vừa thấy Lý Ức đi ra, nàng cái gì cũng không quan tâm, chỉ vào cái mũi hắn liền mắng: “Ngươi cái đồ cầm thú! Uổng cho ngươi xuống tay được!”

“Nói nhỏ chút!” Lý Ức vội vàng kéo nàng đi nhanh vài bước rời xa tẩm điện, vừa ra hiệu cung nhân lui ra.

Tạ Tụ vẫn lải nhải: “Ta tối hôm qua có chút mệt rã rời ngủ sớm -- không coi chừng một cái là để cho ngươi được như ý liền!”

“Bất quá là chuyện sớm ngày chậm một ngà, tâm tư ta đối với nàng, ngươi có cái gì không hiểu.” Lý Ức thong dong ngồi xuống, tư thái khoan khoái này nói không hết mãn nguyện.

“Ta hiểu, chỉ là ta quá đề cao ngươi rồi!” Tạ Tụ vỗ ngực tức giận nói: “Thiệt thòi ta cho rằng, nhìn dáng vẻ ngươi cả ngày thâm tình khẩn thiết, nhất định là sẽ bất chấp cả thiên hạ để làm chuyện xấu, cưới hỏi nàng đàng hoàng nữa nha! Không hề nghĩ tới cuối cùng là, chút khí lượng vụng trộm ấy! Ngươi nói cho ta biết, sau này liền chuẩn bị kim ốc tàng kiều như vậy, à?”

“Ngươi cho rằng ta không muốn chiêu cáo thiên hạ, cưới hỏi đàng hoàng sao!” Lý Ức cũng không thèm để ý nàng mạo phạm, giận dữ nói: “Nhưng mà nàng cũng phải đồng ý đã chứ! Trong mắt trong lòng của nàng, không có ta nửa phần vị trí. Ta nếu dám nói rõ cái tâm tư này với nàng, nàng chắc chắn tát ta chết luôn, sau đó liền vô ảnh vô tung biến mất!”

“Nói mò!” Tạ Tụ hoàn toàn không tin: “Nàng sao không dành vị trí cho ngươi? Nàng cả ngày Tiểu Ức dài Tiểu Ức ngắn treo ngoài miệng, khen ngươi tốt dữ lắm! Được rồi, ta thừa nhận, trước mắt tình cảm của nàng đối ngươi, hoàn toàn chính xác không phải tình yêu nam nữ -- nhưng vẫn là trách ngươi thôi! Nhát như chuột, ngay cả thật lòng nói rõ cũng không dám, ngươi ngươi ngươi, ngươi tính là nam nhân gì chứ!”

Lý Ức bất đắc dĩ: “Ngươi chỉ biết là nàng hiện tại dịu dàng hòa khí, ngươi chưa gặp qua dáng vẻ chân chính của nàng đâu. Năm đó ở Bắc Cương, nàng thế nhưng là tâm như sắt đá, chuyên quyền độc đoán! Ngươi dám làm trái ý nguyện của nàng? Tốt, trước tới tranh tài một trận, còn sống lại nói chuyện tiếp!”

“Chuyện tình nam nữ sao lại so với chiến trường chém giết?” Tạ Tụ vẫn là vẻ mặt không phục.

“Ta không tranh luận với ngươi. Tóm lại, ta có trù tính của ta, ta nhất định sẽ bắt nàng lại, cưới hỏi đàng hoàng. Ta thề.” Lý Ức nói: “Ngươi bây giờ phải làm đây này, là mau đi vào, an ủi nàng, đừng để cho nàng nghĩ ngợi lung tung.”

“Ngươi tự lo đi, ta mới không cần quản.” Tạ Tụ ngạo nghễ nói.

“Ta biết, hiện tại trong lòng ngươi khẳng định lo lắng cho An An.” Lý Ức cười cười: “Những gì ngươi làm, ta đều nhớ kỹ. Ngày nào đó, nếu như ngươi có người ngưỡng mộ, mặc kệ là thân phận gì, ta sẽ làm chủ cho ngươi, cho ngươi đạt được ước muốn, cho ngươi trở thành thân muội tử của ta gả ra ngoài!”

“Ai mà thèm đâu!” Tạ Tụ đành phải tức giận rời đi.

Lý Ức cũng đứng dậy đi ra ngoài. Đi vào trong viện chạm mặt vợ chồng Hoàng Phủ. “Bái kiến Điện hạ, Điện hạ hôm nay tới muộn hơn một chút so với bình thường.” Hoàng Phủ Cực không biết gì ngây thơ nói. Tiễn Xuyến Nhi liếc nhìn cung nhân Trường Phong điện đi theo phía sau Lý Ức, trong tay cầm chính là quần áo thay đổi, lập tức trong lòng rõ ràng một chút.

“A, là muộn một tí.” Khóe miệng Lý Ức hơi vểnh: “Hoàng Phủ tiên sinh à, rượu thuốc hôm qua ngươi phối cho nương nương, tựa hồ có chút không ổn nha.”

“Không ổn? Như thế nào!” Một khi dính đến lĩnh vực chuyên nghiệp, Hoàng Phủ Cực lập tức biến thành người khác: “Xin Điện hạ chỉ rõ.”

“A, dường như, có một chút như vậy, công hiệu thúc tình.” Lý Ức tiếng ho khan nói.

“Thúc tình?” Hoàng Phủ Cực nhíu mày, chân thành nói: “Cái gì thúc tình, Điện hạ nói, thế nhưng là triệu chứng thân thể nóng lên, tâm tình phấn khởi? Đây là bình thường mà. Phối thuốc này là có thể dẫn tới triệu chứng như vậy, thuốc là ba phần độc! Đây đối với thân thể nương nương không có tổn hại lớn gì, Điện hạ nếu để cho tiểu nhân cải thiện, tiểu nhân cũng không thể cải thiện đâu, tiểu nhân đã dốc hết khả năng giảm xuống dược độc rồi đó..”

“A, bổn vương không có ý tứ này.” Lý Ức gật gật đầu: “Chút nữa nương nương thức dậy, tiên sinh một lần nữa xem mạch cho nương nương nhé. A, tiên sinh có công trị liệu cho nương nương, phân phó xuống, thưởng Hoàng Phủ tiên sinh hai gốc nhân sâm trăm năm, trân châu Nam Hải hai hộc, sừng tê giác Nam Cương hai cái, Long Tiên Hương tám lượng..”

Hoàng Phủ Cực tiếp tục ngu luôn: “Đây, tiểu nhân không dám nhận đâu, bệnh tình nương nương hiện nay cũng không chuyển biến tốt đẹp rõ rệt..”

“Dài dòng cái gì! Điện hạ thưởng, mau tạ ơn!” Tiễn Xuyến Nhi âm thầm véo eo hắn một cái.

Trong tẩm điện, Phương Cẩm An ngồi xổm trong gócgiường, yên lặng cào tường.

“Tiểu Tạ ơi,“ nhìn thấy Tạ Tụ, nàng thống khổ nói: “Ta làm một chuyện không bằng cầm thú rồi, ta, ta uống rượu say, ngủ Tiểu Ức!”

Tạ Tụ: “...”

“Hắn còn nhỏ như vậy mà! Hắn toàn tâm toàn ý kính ta cung ta, ta lại làm ra chuyện như vậy.. Tiểu Tạ ta làm sao bây giờ a..” Nàng bổ nhào vào trong ngực Tạ Tụ, đầu cũng không dám ngẩng lên.

Tạ Tụ xoa xoa huyệt thái dương: “Cũng không nhỏ.. Đừng nói hắn, người như thế nào, hắn có làm người bị thương không?”

Phương Cẩm An ở trong lòng nàng lắc đầu.

Tạ Tụ rốt cuộc lo lắng, sai người chuẩn bị nước cho nàng tắm gội. Nhìn thấy xác thực không có vết thương gì lớn, lúc này mới yên tâm.

Nhưng vết hồng lắt nhắt lại trải rộng khắp cơ thể.

Tạ Tụ không khỏi đỏ mặt, Phương Cẩm An lại là vẻ mặt sinh không thể luyến: “Tiểu Tạ, hắn là huynh đệ của ta mà, một hài tử lương thiện thanh khiết.. Ta sau này không mặt mũi nhìn hắn nữa rồi.”

“Hắn còn có mặt mũi gặp người, làm sao người lại không mặt mũi nhìn hắn.” Tạ Tụ ở sau lưng nàng, duỗi tay quạt cho nàng: Người ngốc quá mà!

Phương Cẩm An hoàn toàn không có phát hiện mờ ám của nàng: “Vốn nên sớm rời đi, cũng miễn đi chuyện xấu hôm nay.. Tiểu Tạ, chúng ta lập tức liền đi được không?”

“Ách,“ Tạ Tụ lần nữa bóp huyệt thái dương, nàng thật sự rất muốn nói được đó: “Chuyện phát sinh cũng đã xảy ra, trốn tránh như vậy luôn hả?”

“Trốn tránh? Đây sao gọi là trốn tránh, đây là, đây là..” Nàng đây là nửa ngày cũng không có nặn ra được câu nào.

“Nương nương có nghĩ tới hay không,“ Tạ Tụ hơi mím môi: “Không bằng đâm lao phải theo lao, liền theo Điện hạ thôi!”

Phương Cẩm An nâng trán: “Nói cái gì đó!”

“Nương nương à, với thân phận nương nương, cho dù ẩn cư sơn thủy, sợ là triều đình cũng sẽ không yên tâm đâu.” Tạ Tụ nói: “Tử thủ cái danh phận phế Thái Tử Phi này, cũng không cần thiết. Chung quy Thiên gia không phải dân gian, không có nhiều trói buộc như vậy. Điện hạ tốt với nương nương như vậy, nương nương liền theo Điện hạ, gả cho hắn, chẳng phải vẹn toàn đôi bên?”

“Cái gì vẹn toàn đôi bên!” Phương Cẩm An vẻ mặt khiếp sợ: “Tiểu Tạ ơi, trong đầu ngươi bây giờ nghĩ cái gì bừa bãi lộn xộn thế!”

“Ta không có cảm thấy bừa bãi lộn xộn mà,“ Tạ Tụ ngồi qua một bên, nháy mắt nhìn nàng nói: “Nương nương nói tỉ mỉ cho ta nghe xem, rốt cuộc không thể được ở chỗ nào? Chẳng lẽ nương nương cho rằng một nữ không thể hầu hạ hai phu sao? Ai nha, nói thật không dối gạt nương nương, ta gần đây nhìn sở tiểu tướng quân rất thuận mắt, nương nương không cho phép hả?”

“A? Sở Loan? Thật sự sao?” Phương Cẩm An vừa nghe Tạ Tụ nói lập tức vui mừng: “Như thế nào không cho phép! Đương nhiên cho phép! Ta tự nhiên sẽ an bài cho ngươi thỏa đáng, còn phải hảo hảo chuẩn bị cho ngươi một phần đồ cưới, nở mày nở mặt gả ngươi đi ra ngoài nữa-- ách, nhưng Sở Loan có ý tứ gì? A, không có chuyện gì, hắn không sao cả, chỉ cần thích là được rồi..”

“Nương nương, vậy vì sao ta có thể tái giá, nương nương người lại không thể?” Tạ Tụ chặn đứng đầu đề của nàng.

“Đừng kéo ta vào được không, ta và ngươi không giống nhau.” tâm tình Phương Cẩm An lập tức thấp hạ xuống.

“Ở đâu không giống nhau!” Tạ Tụ thúc giục nàng: “Tuy là thân phận gia thế nương nương ta không thể sánh bằng, nhưng sẽ có biện pháp! Nương nương và Điện hạ hai người cộng lại, Quyền Khuynh Thiên Hạ, có cái gì không thể làm được! Ánh mắt thế nhân, có cái gì bận tâm đâu!”

“Tiểu Tạ,“ Phương Cẩm An bất đắc dĩ nói: “Ta và ngươi không giống nhau, lòng ta đã chết.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.