Biết Vậy Đã Không Báo Xã

Chương 2: Chương 2




Biên tập: Lam

Sáng em sớm, nàng vừa mở mắt ra cá , Tô Hinh đã rất cúc cu kinh ngạc khi chàng thấy mình đang nằm trong tôi một căn phòng rất xa hoa. me‑ Trên người đắp một em chiếc chăn lông lạc đà Alpaca, mặc anh một chiếc váy ngủ siêu chó mềm, nằm trong một căn phòng siêu rộng mèo .

Phản ứng đầu nam tiên của tra‑ cô là, mình còn chu chưa tỉnh ngủ…

trà xanh Cô nhắm mắt lại, quang một lát sau lại mở ra, chu sa chí nhưng cảnh vật xung quanh tái vẫn tráng lệ như trước. Tô Hinh bắt quan đầu lơ mơ.

ta Đúng lúc này, một tiêu dòng chữ đỏ như bông máu xuất hiện tam ở trước mặt cô. nguoi

“Các tác giả báo phân xã nên tự trải nghiệm hào cuộc qua sống báo xã mà mình lá viết.”

“ ái Chúc mừng các thành viên tha‑ của nhóm QQ “Mọi thê người cùng nhau báo xã ta‑ đi”. Các bạn đã ing được hệ thống lựa chọn ung‑ (bắt ép) tham gia hoạt be‑ động ‘một tháng du lịch tôi báo xã’.”

“Trong thời gian tham nga gia hoạt động, các yêu tác giả báo xã phải con gái làm theo giả thiết của các nhân cha vật chính.”

“ gái Ba mươi ngày sau, gà các bạn sẽ được trở về nhà, khôi na phục cuộc sống bình thường nó .”

“Chúc lá các bạn chơi vui vẻ hoa .”

Tô Hinh ngơ nguyên ngác một lúc, rồi ve âm thầm cảm thán —— va‑t may mà cô không có thả dâu bay đến mức nó phát rồ.

Nhưng tôi các thành viên khác thì… anh

# Hattori Heiji x em Kudo Shinichi #

# Kikyo x Higurashi h‑u Kagome #

# nữ ô chính bi kịch, cuộc cô sống tối tăm #

Tô Hinh im lặng a một hồi, cuối cùng vâng‑ vẫn phải thở dài gió một hơi —— hôm nào làn rảnh rỗi, đi thắp nén thôi nhang cho họ đi, qua dù sao lúc sống cũng da là người đàng hoàng. li

**

ti Cuộc sống của bạch phú sau mỹ tất nhiên là rất gáy vui vẻ. Thích mua không cái gì bit thì mua, dù vot sao tài sản của nữ kéo chính có tiêu cả đời sao cũng không hết!

là Có điều mỗi khi đêm vâng xuống, Tô Hinh đều done bị bắt đi vào quán nhi bar, đặt một căn có‑ phòng, rồi gọi người soi vào bồi rượu.

sáng Thế nên mỗi khi tỉnh âm u táo lại, thì cô hít đã ngồi ở trong quán bar quen rồi, xung quanh hoặc bé là đẹp trai ấm áp hà‑i , hoặc là lạnh lùng hà băng giá, hoặc là bà một lúc mấy anh liền anh …

Lúc này Tô ngó Hinh mới nhớ ra: gian “Trong thời gian hoạt tóm động, các tác giả sen‑ báo xã phải làm theo kim giả thiết của các nhân vào vật chính.”

Dần lan dần, cô cũng không mèo kháng cự nữa. Cuộc mai sống về đêm phong phú mây thì cứ phong phú đi keo , coi như là trải lùng nghiệm cuộc sống.

áo Lâu dần, cô còn xe chủ động đi vào quán tiên bar, nhưng mỗi lần tôi cô chỉ gọi một người tinh đến bồi rượu thôi —— em nhiều người chỉ tổ ồn không ào, ai biết sau liên khi uống say sẽ xảy bang ra chuyện gì chứ? dùng Dù sao nữ chính trong chó ngòi bút của cô là nh°ng một người phóng đãng, con yêu tự do, tác trai phong không đứng đắn. cá

May mắn là, cúc cu hệ thống không bắt cô mèo phải làm giống hệt với tôi nữ chính. Nghĩa là gà‑ , Tô Hinh viết nữ em chính có vô số người anh tình, thì Tô Hinh chó chỉ cần tán tỉnh lung mèo tung là được. Còn tra nam có muốn tự mình ra tra‑ trận ngủ với trai đẹp ngan không, thì tùy cô trà xanh , hệ thống không yêu quang cầu cái đó.

chu sa chí Tìm được lỗ hổng đó tái rồi, Tô Hinh mới thân yên lòng ăn chơi, gia gia hưởng lạc.

** cháu

Thời gian dần trôi gái đi, Tô Hinh cũng miêu nhận ra hậu cung ba trong‑ ngàn giai lệ, ai là cũng có điểm đặc sắc thiên riêng.

Ví dụ long như anh A, tính trung tình mềm mại, lúc tá mỉm cười trông rất đáng này yêu, giống hệt như khi động vật ăn cỏ. lúc

Thỉnh thoảng Tô Hinh trong muốn chọc anh ta, cá mèo thì sẽ cố ý nói kho : “Bạn trai mới nghiêm lại chạy theo con bạn túc … Aiz, đàn ông yêu trên đời này, chẳng nhanh có ai đáng tin cả bay .”

Thế là anh gái A sẽ nhẹ nhàng an gà ủi cô. Giọng nói mèn của anh ta rất thuần nó khiết, nghe rất sướng phiêu tai.

Lại ví hai dụ như anh B, nguyên lúc nào cũng trưng cái kí bộ mặt lạnh tanh ra kiêu , như kiểu tất cả dâu mọi người đều nợ tiền nó anh ta vậy.

tôi Tô Hinh rất thích trêu anh chọc anh ta. Cô em thường xuyên dùng ngón trỏ cái nâng cằm anh ta lên ôtô , rồi mỉm cười xấu cô xa: “Nào, giáo cười một cái cho gia em‑ xem.”

Nhưng lúc gió như vậy, cục băng không B đều sẽ mím chặt thôi môi, ánh mắt rất qua cao ngạo.

Tô mia Hinh tiện tay sờ soạng li anh ta hai cái, ngu ừm, da mềm như sau lụa, sờ rất sướng gáy tay.

Theo lời không nói và hành động của mi khách hàng, cục băng bánh B có vẻ nhận ra trái điều gì đó. Anh sao ta chậm rãi cởi từng là viên cúc áo một, vâng ánh mắt biểu lộ mình ô‑m đang bị sỉ nhục. tha

Tô Hinh: có sao‑ “…”

Cô không phải soi , cô không có, sáng đừng xằng bậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.