Biệt Thự Của Người Đã Khuất

Chương 15: Chương 15: Trong tầng hầm của kẻ sát nhân




nhìn thấy chưa! - Peter khấp khởi thì thầm.

- Cái áo mưa! Kẻ lạ mặt bên khuôn cửa sổ đã mặc đúng y một cái áo như vậy!

- John Willow, - Justus nói.

- Ra chính là gã ta.

Bộ ba thám tử quan sát ông Willow rời khuôn viên và bước lên một chiếc ô tô, vợ ông ngồi sẵn bên trong. Thế rồi máy xe được bật lên, họ lăn bánh.

- Giờ chỉ còn câu hỏi ông Willow tìm cái gì ở phía bên nầy, - Thám tử

Trưởng nói tiếp.

- Có thể gã ta chỉ tò mò thôi, - Bob cân nhắc.

- Cũng giống như vợ ông ta hả? Mình không tin thế. Mình nghi ông ta có liên quan đến thông điệp từ phía bên kia thế giới đấy. Đừng có hỏi mình là liên quan trong phương diện nào - nhưng ít nhất thì bọn mình cũng phải gắng tìm cho ra. Khi đã một lần tới được chỗ nầy… - Justus mở cánh cửa ra phía ngoài.

Ngay lập tức, những giọt nước mưa lạnh như băng giá tạt vào trong.

- Cậu định làm gì thế, Justus? - Bob hỏi.

- Mình nghĩ là các cậu rõ cả rồi. Ta đi xem nhà của đôi vợ chồng Willow một chút.

- Kìa, Justus! - Peter nổi cơn phản kháng.

- Thôi đi, không bao giờ ta có một cơ hội thuận tiện hơn đâu.

- Mình không biết, - Thám tử phó lẩm bẩm.

- Cậu không thấy là ta đang đi quá xa sao? Rình mò sục sạo trong toà biệt thự là một chuyện. Nhưng suy cho cùng thỉ ở đó đang xảy ra những chuyện kỳ quặc và chúng ta đang điều tra trong một vụ án. Nhưng ông bà Willow thì liên quan gì đến chuyện nầy?

- Ông Willow đã hai lần đứng bên khuôn cửa sổ và quan sát bọn mình, -

Justus nhắc nhở.

- Không đủ lý do để mà điều tra kỹ hơn hay sao?

- Thế nếu đó chỉ là chuyện tình cờ? - Peter rụt rè.

- Tình cờ, - Justus nhắc lại.

- Cậu đã đứng sát bên khuôn cửa sổ của nhà hàng xóm biết bao nhiêu lần rồi, Peter? Không, không phải tình cờ đâu. Ông Willow có liện quan đến chuyện nầy. Và đây là lúc bọn mình có cơ hội để giải đáp câu đố. Không thể bỏ rơi cơ hội mà không tận dụng.

Thám tử trưởng không chờ câu trả lời, bước thẳng ra ngoài trời mưa. Cúi người xuống, cậu lẹ bước chạy về phía cửa ra vào có mái che, nhưng mái che chỉ cản được rất ít nước mưa. Peter miễn cưỡng bước theo.

- Nhanh lên, Thám tử phó, vào việc đi! Mình nghĩ khoá nầy không phải khoá an toàn, đúng không? Nhưng mà nhanh lên, bọn mình không muốn mang cả vũng nước mưa vào nhà. Bob đâu rồi không biết.

- Cậu ấy tìm tòi cái gì đó, mình tin nhứ thế, - Peter nói, mắt quan sát ổ khoá.

Vài tích tắc sau, Thám tử Thứ Ba đến bên họ. Cậu cười rộng miệng.

- Quên cái chìa khoá vạn năng của cậu đi, Peter, mình có thứ tốt hơn! - cậu mở bàn tay ra đi.

- Chìa khoá? Cậu lôi ở đâu ra thế?

- Nó nằm trong lều gỗ kia, bên dưới một chậu đựng hoa. Mình dám cuộc rắng đây là chìa khoá dự trữ cho cửa ra vào.

- Làm sao mà cậu biết?

- Ai thì cũng có lúc giấu một chìa khoá dự trữ vào đâu đó. Hoặc là bên dưới thảm chùi chân hoặc trong ống xối nước mưa hoặc trong một cái chậu trồng hoa. Chuyện xưa như trái đất mà! - Tin chắc vào chiến thắng, Bob thử đút chìa khoá vào ổ, nhưng nó không hợp.

- Xưa như trái đất hả? - Peter châm chọc.

- Chẳng ích gì đâu, Bob! Xê ra cho chuyên gia vào cuộc! - Cậu rút ra một chiếc túi nhỏ màu đen, trong đó đựng một số móc sắt dày mỏng khác nhau, rồi ngay lập tức bắt tay vào việc. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút đồng hồ, cửa đã mở ra.

- Trò trẻ con!

- Không có cậu thì bọn mình chẳng biết sẽ đi tới đâu đây, Thám tử phó.

- Nói đúng đấy, Thám tử trưởng.

Bộ ba thám tử bước vào ngôi nhà của ông bà Willow. Cả ở đây họ cũng không dám bật đèn lên, sợ bị phát hiện. Ban đầu, họ chuyển động trong ánh sáng phát ra từ chiếc bật lửa trong tay Bob, nhưng rồi Justus tìm thấy một chiếc đèn pin. Cậu giơ tay che mặt đèn và cả ba tìm tòi trong ngôi nhà dưới quầng sáng yếu ớt đấy.

Ngôi nhà nầy nhỏ hơn hẳn so với toà biệt thự của Mastratonio, chủ yếu chỉ gồm một căn bếp, phòng tắm, phòng ngủ và phòng khách. Căn phòng nào cũng được trang trí rất khủng khiếp và chỉ sau năm phút, Bộ Ba quả thật không thể tưởng tượng nổi là ở đây còn chứa một bí mật nào nữa.

- Ta quên nó đi, - Peter đề nghị.

- Ở đây chẳng tìm thấy gì nữa đâu.

Bob gật đầu.

- Mình cũng tin thế. Ngoại trừ trong những mãng khăn phủ bằng len móc tay kia có ẩn chứa những mẩu bản đò của một kho báu, nhưng mình e răng không có chuyện đó đâu. Đôi vợ chồng nhà Willow nầy vừa thiển cận vừa nhàm chán như ngôi nhà của họ nậy. Chẳng có bí mật nào cả. Đi thôi, Justus, ta đi.

Thám tử trưởng nhăn mặt. Cậu không thể cãi lại được lời bạn mình, cả cậu cũng không tin rằng họ sẽ còn tìm thấy một thứ gì khác. Mặc dầu vậy, cậu vẫn thấy khó chịu khi phải rời bỏ nơi nầy nhanh tới thế.

- Tầng hầm! - cậu nhớ ra. -

Bọn mình chưa xuống tầng hầm.

Peter nhăn trán.

- Cậu nghĩ xuống đó thì ta sẽ tìm thấy một thứ gì khác ngoài dàn lò sưởi sao?

- Rồi ta sẽ biết. Dù chỉ là để kiểm tra cho toàn diện thôi: ta phải xuống tầng hầm.

Những bậc thang bằng đá rất dốc, hai bên tường óng ánh vễt ẩm. Một bóng đèn trần trụi lủng lẳng dưới trần, nhưng nó quá yếu, gây ấn tượng như chỉ toả ra nhiều bóng tối hơn là ánh sáng. Có ba cánh cửa bằng gỗ. Đằng sau cánh cửa thứ nhất là một gian nhà kho đựng đầy đồ hộp và một tủ lạnh lớn. Sau cánh cửa thứ hai là hệ thống lò sưởi cho toàn ngôi nhà. Cánh cửa thứ ba khoá kín.

- Theo mình thì những cánh cửa khoá kín bao giờ cũng là thứ rất hấp dẫn đối với các thám tử, - Justus nói. Peter? Cậu nghĩ sao? Lại là chuyện trẻ con chứ?

Peter cúi xuống ổ khoá, nhưng đúng lúc đó thì Bob bước lại gần và vung vẩy chiếc chìa khoá cậu tìm thấy trong túp lều để máy làm vườn.

- Có thể là xác suất thấp, nhưng mà…

- Thử đi! - Justus yêu cầu và Bob đút chìa khoá vào ổ.

Chìa khoá rất hợp. Nó để cậu xoay nhẹ nhàng. Một tiếng " click" nhỏ, ổ khoá bật ra.

- Nếu có ai đó giấu chìa khoá cho một căn phòng tầng hầm trong túp lều để máy làm vườn…, - Bob cân nhắc.

- Thì những gì được chứa trong căn phòng tầng hầm đó là chỉ dành cho một ai đó xác định thôi, - Justus nói cho hết câu. Thế rồi cậu xoay nắm đấm và cánh cửa mở ra. Bộ ba thám tử hầu như không thể tin được váo mắt mình. Câm nín vì kinh hãi, họ đứng trong căn phòng tầng hầm nhỏ bé và đưa mắt nhìn qua các mảng tường cũng như một chiếc bàn được sắp xếp rất giống bàn thờ.

Dora Mastratonio, góc nào cũng là ảnh ngôi sao Ô-pê-ra quá cố. Cả bốn bức tường hầu như được phủ kín bằng vô vàn những chiếc ảnh và những bài báo về nữ ca sĩ Ô-pê-ra trong mọi kích cỡ. Trong một phòng có một kễ gỗ nho nhỏ, trong đó để khoảng chứng một tá đĩa CD của cô Mastratonio và một chiếc CDPlayer xách tay. Trên mặt bàn là một số ảnh khác có lồng khung, đa phần là những bức ảnh tự chụp, chỉ ra hình Dora Mastratonio trong khoảng vưởn hoa hồng hay trong toà biệt thự của cô. Trên một số ảnh có cả hình bà Elouise Adams, trong một số nữa có cả bà O Donnell và tiền sĩ Jones, thậm chí có những ảnh có hình những người mà bộ ba không biết. Trong góc dưới bên phải của những tấm ảnh đều có in rõ ngày tháng và chính xác thời điểm chụp ảnh, theo như cách người ta thường chụp ảnh bằng máy tự động. Cứ theo những con số đó thì những bức ảnh ở đây đã được chụp trong nhiều năm khác nhau.

- Trời đất ơi! - cuối cùng Peter cất nổi thành lời.

- Các cậu nhìn đi!

- Có vẻ như ông Willow là một người hâm mộ cô Mastratonio hết mực, - Justus tỉnh táo nhận xét.

- Nhưng mình đoán khá chắc rằng đây là căn phòng tầng hầm của ông ấy. Chắc là bà ta hoàn toàn không biết có những thứ gì được cất giấu đằng sau cánh cửa nầy.

- Một người hâm mộ thôi sao? - Peter cay đắng cười khẽ.

- Sao lại nói bớt đi trắng trợn như thế, Justus. Thử nhìn quanh mà xem! Ông ấy bị cô ấy ám ảnh thì đúng hơn! Tất cả những tấm nầy là tự tay ông ấy chụp! Ông đã chụp nhiều cảnh trong nhà qua những khuôn cửa sổ khác nhau. Các cậu nghĩ… các cậu có nghĩ là ông ấy cũng chụp ảnh cả bọn mình không? Lúc ban nãy trong phòng làm việc ấy, khi đột ngột có tia chớp lóe lên.

- Chắc là đúng thế đấy, - Justus nói.

- Mình không nhìn thấy ai đứng ngoài.

Các cậu đã nhận thấy rằng, từ khuôn cửa sổ phòng ngủ của vợ chồng ông Willow người ta có thể nhìn vào phía trong toà biệt thự của cô Mastratonio?

Chắc là ông ta đã chụp ảnh từ đó, giống như rất nhiều ảnh khác ở đây. Thử nhìn mà xem, cô Dora đang mặc áo choàng tắm.

- Còn đây là ảnh của cô ấy đang hôn một người đàn ông khác, - Bob nói và gõ khẽ ngón tay vào một tấm ảnh khác được lồng khung.

- Nầy, khoan đã, người nầy mình nhìn thấy ở đâu rồi!

- Cậu nói cái gì thế hả?

- Đúng thế, mình đã nhìn thấy ông ấy một lần rồi. Cách đây chưa đầy một tiếng đồng hồ, trong một tấm ảnh khác, trong phòng ngủ của tiến sĩ Jones. Đây là ông chồng của Cecilia Jones, Ông Gilbert!

- Cậu không đùa đấy chứ! - Justus kêu lên.

- Không đùa chút nào! Cái mặt nầy đã không lẫn vào đâu được. Và đó là tấm ảnh đám cưới, vậy thì chắc chắn là ông chồng của Cecilia Jones . ông ấy mới chết gần đây thôi, đúng không nào?

- Cách đây bốn tháng, - Justus nói.

- chỉ một tuần trước cái chết của cô Dora.

Thế đấy, ra là hai người ngoại tình với nhau. Dora thật sự đã thò tay vào đống lửa nầy. Đầu tiên cô ấy bám vào ông chồng của bà Elouise, rồi sau đó đến lượt chồng Cecilia. Nếu mà bà Bernadette có chồng, chắc là cô Dora cũng chả chịu tha cho chồng bà ấy. Liệu đây có phải là chuyện tình cờ không, khi mà cái chết của Gilbert và Dora nằm gần nhau tới thế?

- Không, - Peter bắt chước cái giọng rùng rợn vang lên từ dưới mộ, thế rồi đột ngột cậu chàng tự thấy toàn thân mình rởn lên.

- Các cậu không thấy cái nầy là cái gì đây sao? Nó có nghĩa là gì?

- Ý cậu muốn nói sao?

- Ông Willow chẳng phải chỉ là một người hâm mộ cô Mastratonio. Ông ta mê cô ấy đến phát điên! Cho nên đã ngấm ngầm chụp không biết bao nhiêu là ảnh của cô ấy! Và chẳng phải chỉ chụp ảnh, ông ấy ngoài ra còn bị ám ảnh ngay cả khi cô ấy đã chết, và nhiều tháng trời sau đó vẫn chụp ảnh tất cả những gì xảy ra trong biệt thự của cô ca sĩ đó. Đây không phải chuyện bình thường! Vợ

ông ta chắc chắn không hề biết một xíu nào về việc nầy, nếu không thì chìa khoá căn phòng nầy đã không được giấu kín đến thế.

- Cậu muốn nhắm tới mục đích nào, Thám tử phó.

- Rất logic ma. Chắc chắn là ông John Willow đã ngấm ngầm đam mê cô Dora và tôn thờ cô ca sĩ từ lâu lắm rồi, và dĩ nhiên là ông ta hoàn toàn không có cơ hội tán tỉnh… Rồi một ngày nọ, ông ta phát hiện thấy cô Dora có quan hệ với chồng của Cecilia. Ông Willow đã nổi điên hoàn toàn vì ghen tuông, và đầu tiên giết chết Gilbert John, để rồi chỉ một tuần sau giết chết cô Dora Mastratonio.

Các cậu còn nhớ giọng Phantom của cô Dora nói gì không? Thủ phạm ở rất gần! Và chỉ một giây sau, mình đã nhìn thấy gã Willow đứng bên cửa sổ. Tấ cả các sự kiện đều hợp với nhau! - Mặt Peter nhợt nhạt. Đột ngột, cậu thấy toàn thân lạnh như băng.

- bọn mình phải biến ngay lập tức thôi, Justus, mình không muốn ở lại đây thêm một chút nào nữa! Bọn mình gọi cảnh sát!

- Cứ bình tĩnh, đừng hốt hoảng! Thám tử phó!

- Bình tỉnh đừng hột hoảng hả? - Giọng Peter tắc nghẽn.

- Chính cậu đã nói, giết người là một vụ án quá lớn đối với bọn mình. Giờ cậu có thể nhân đôi mọi việc lên, vì đây là một vụ giết hai người! Và bọn mình đang đứng trong tầng hầm của tay sát nhân!

Justus đảo mắt lên trời.

- Trời đất ạ, Peter bình tĩnh đã! Mặc dù đó là một lý thuyết hập dẫn, nhưng chúng ta chưa có lấy một bằng chứng nhỏ nhất. Mà ngoài ra, cậu còn quên một vài dữ liệu: Giọng Phantom đó không phải là giọng thật, giờ thì chúng ta đã biết chắc như vậy.

- Ôi dao, chuyện dớ dẩn! Chỉ bởi vì anh Darren Higman nói đó không phải là giọng cô Mastratonio ư? Dĩ nhiên đó không phải là giọng của cô Mastratonio, mà là giọng của hồn ma cô ấy! Rõ ràng là giọng nói của người ta thay đổi, một khi đã bước sang bên kia thế giới!

- Thế còn chuyện thay đổi di chúc thì sao?

- Mình làm sao biết được chuyện đó có ý nghĩa gì! Tình cờ thôi! Mình chẳng thèm quan tâm! Bây giờ mình muốn biến khỏi nơi nầy càng nhanh càng tốt!

- Justus, mình cũng đồng ý là chúng ta đi thôi, - Bob lên tiếng.

- Chúng ta không biết bao giờ thì ông Willow quay trở lại. Và đằng nào thì cũng có thể có khả năng là Peter có lý. Nếu Willow mà tóm được bọn mình ở đây thì…

- Được rồi, được rồi, ta biến, - Justus nhượng bộ.

- Dẫu sao thì bọn mình cũng đã nhìn đủ rồi.

Ho xoay người định bước đi, rồi đột ngột Bob ngung lại. Ánh mắt của cậu nhìn trân trân vào một chiếc ảnh nhỏ được treo trên khoảng tường cạnh cửa ra vào. Ở phía trước hiện rõ hình Elouise Adams.

- Các cậu nhìn xem! Nhìn cái ảnh nầy! Nó được chụp từ phòng ngủ của vợ chồng ông Willow: Cô Adams đứng trong phòng làm việc. Trông cô ấy rất có vẻ giận dữ, và la thét qua khuôn cửa để mở về phía cô Mastratonio, cô nầy bây giờ đang đứng trong hành lang.

Peter ném một cái nhìn xuống tấm ảnh.

- Thì đã sao? Kể cả những cặp bạn gái thân nhất cũng có lúc cãi nhau.

- Mính không nói tới ý đó, Peter. Mà là…

- Là ngày tháng! - Justus cắt ngang lời bạn và giật tấm anh ra khỏi tường, để nhìn kỹ hơn con số ngày tháng được in trên đó.

- Không thể có chuyện nầy được!

- Cái gì vậy, Justus?

Lần nầy thì người trả lời là Bob:

- Elouise Adams đã có một chứng cớ vắng mặt cho cái chết của cô Dora. Bà ấy khẳng định rằng, vào lúc cô Dora chết thì bà ấy thậm chí không có mặt trong vùng Malibu Beach, nhưng cái ảnh nầy lại được chụp đúng vào ngày hôm đó. Mà là chính xác vào lúc 3 giờ 48 phút. Mười hai phút trước khi bà giúp việc tới và phát hiện ra xác của cô Dora.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.