Bệnh Chiếm Hữu

Chương 125: Chương 125: Người thứ ba




Editor: Sel

Thời Ôn mơ một giấc mơ suốt một năm trời, cô dựa vào giấc mơ ấy mà sáng tác ra một điệu nhảy, gọi là 《 phao 》. Lúc ấy cô còn chưa tìm được định hướng cho bản thân, vẫn còn "du tẩu" trên các loại sân khấu.

Cô đã từng toả sáng, được mọi người ca tụng là tân binh vũ đạo.

Buổi tối một ngày nọ, Thời Ôn nhận được một cuộc điện thoại của đàn chị. Nói là bộ kịch 《 phao 》 đã tìm được diễn viên thích hợp, hy vọng khi nào cô rảnh có thể tới chỉ đạo.

Thời Ôn rất vui vẻ mà đồng ý.

Chuyện này đã chiếm mất ngày cuối tuần của cô, tuy Trần Trì không nói gì, nhưng cứ ôm cô cọ cọ một lúc lâu.

Ngày còn đi học, cả hai bị ba mẹ cùng việc học cản trở, hai người cũng không thể dính với nhau mãi được, còn hiện tại, công việc chính là cản trở lớn nhất.

Rốt cuộc Trần Trì cũng hiểu, vì sao sẽ có người muốn nuôi người yêu của mình thành chim hoàng yến. Anh cũng muốn như vậy, muốn cô mãi mãi ở bên cạnh anh, thời thời khắc khắc ở trong tầm mắt của mình.

Nhưng anh không nỡ, anh biết cô rất thích khiêu vũ, anh cũng thích bộ dáng khi khiêu vũ của cô, thích cô tự do thoải mái, thích cô cười.

Mỗi một cử chỉ đều có thể làm anh mê muội.

Trần Trì ôm lấy cô, nhẹ mổ môi cô, "Anh đưa em đi."

Ngồi trên xe, Thời Ôn nghĩ, trước khi Trần Trì về nước nhất định không có ngày nào gọi là "cuối tuần", hiện tại mỗi ngày đều dính cô như vậy thì lại trở thành "không chịu làm việc đàng hoàng". Hai lần gần đây cô chạm mặt Tống Đằng, đều có thể cảm thấy thái độ của Tống Đằng đối với cô đã xảy ra một chút biến hoá vi diệu.

Có lẽ cậu ta cảm thấy cô là hồng nhan họa thủy, ảnh hưởng đến công việc của sếp nhà mình.

Tay Thời Ôn chống cằm, suy nghĩ xong lại lắc đầu. Bây giờ ngày nào Trần Trì cũng chăm chỉ làm việc, nhưng dù sao hôm nay cũng là cuối tuần, anh cũng nên được nghỉ ngơi.

Hai người đi tới viện ca vũ kịch. Mới vừa bước vào cửa, một người đàn ông đứng ở trong góc đi ra, nhìn thấy Thời Ôn thì mỉm cười, "Đàn em, đã lâu không gặp."

Thời Ôn nhạy bén mà bắt giữ được hai chữ "đàn em" này, phản ứng đầu tiên chính là nhìn Trần Trì.

Trần Trì không có phản ứng gì, đạm nhiên đến mức không bình thường.

Cô nhìn người đàn ông kia cười nhạt, "Đã lâu không gặp."

Cô còn chẳng nhớ người này tên là gì......

Lâm Ngật chần chờ nhìn Trần Trì ở phía sau cô, "Vị này......"

Thời Ôn câu lấy tay Trần Trì, "Đây là bạn trai của tôi. Anh ấy có thể vào bên trong được không?"

"Được."

Lâm Ngật dẫn hai người vào trong.

"Đây là nam chính của vở kịch?" Thời Ôn hỏi.

Lâm Ngật cười cười, gật đầu.

"Đúng vậy, vất vả lắm tôi mới có thể kéo cậu ta về bên mình đấy." Anh ta nói xong nhìn về phía Thời Ôn, ánh mắt mang theo một chút thưởng thức cùng nhu hòa, "Cốt truyện của vở kịch này rất hay, cũng vô cùng mới mẻ độc đáo, nhưng đối với năng lực vũ đạo của diễn viên thì yêu cầu càng thêm khắt khe, đa số đều là người mang theo hy vọng muốn thử sức tới để thử vai, có rất nhiều tiền bối ưu tú."

Thời Ôn cười khẽ, "Đó là Trường Giang sóng sau xô sóng trước."

Lâm Ngật ngượng ngùng cười cười. "Điệu múa này tôi rất thích, mấy năm nay xem đi xem lại cũng không dưới một trăm lần."

Lúc trước điệu múa này ở trong giới bắt đầu nổi tiếng lên, mặc kệ là người múa hay vũ đạo đều không chê vào đâu được, không giống như những điệu múa cổ điển, mà trong đó một nét rất riêng, giống như tên 《 phao 》 của nó vậy, mang lại cảm giác phiêu đãng như bọt khí.

Lúc trước Thời Ôn là hoa hậu giảng đường, cũng coi như là một nửa minh tinh, anh ta cho rằng cô được khen đến mức thổi phồng như thế đều là nhờ lăng xê, không nghĩ đến sau khi nhìn thấy điệu múa này anh ta lại không thoát ra được. Đặc biệt là anh ta còn biết được ngọn nguồn của điệu múa này.

Sau đó bộ kịch này được Thời Ôn cùng một đàn chị cải biên thành sân khấu kịch. Anh ta vì nhân vật của vở kịch mà chuẩn bị rất lâu, mà vở kịch này ở trong lòng anh ta không khác gì một ánh trắng sáng cả. Nhưng mà mỗi khi nghĩ đến điệu múa này, Lâm Ngật đều tự mình ảo tưởng Thời Ôn là nữ chính......

Nhưng không phải cô.

"Tôi vẫn có chút thắc mắc, vì sao vở kịch mà cô tự mình biên đạo lại không đích thân biểu diễn?"

Ba người đi vòng qua mấy đạo cụ ven đường.

Thời Ôn cười mà không nói.

Linh cảm vũ đạo của Thời Ôn lấy cảm hứng từ tình yêu giữa cô và Trần Trì. Mà phần lớn vũ đạo đều xoay quanh câu chuyện tình yêu, yêu cầu nam nữ nhảy chung, nhưng cô không bao giờ nhảy cặp, vì tên dấm tinh nào đó nhìn thấy chắc chắn sẽ phát điên.

Lâm Ngật đã từng được nghe qua Thời Ôn không nhảy đôi, thậm chí có thể nói, trong vòng khiêu vũ cổ điển ai cũng biết, nhưng không một ai biết nguyên nhân.

Vốn dĩ anh ta còn muốn hỏi một chút.

"Nếu cô mà là nữ chính, nhất định chính là tuyệt sắc." Lâm Ngật tự trong đáy lòng mà cảm thán.

Tay của Thời Ôn đột nhiên trở nên đau xót, thiếu chút nữa làm cô kêu ra tới.

Trần Trì nhéo cô một chút.

Thời Ôn giận dỗi liếc anh. Đôi mắt Trần Trì sâu thẳm, mang theo ý muốn làm chuyện xấu.

Cô lập tức chuyển tầm mắt. Lòng bàn tay bị cào vài cái.

Ba người đi vào chỗ ngoặt của phòng chờ, bên trong có vài người đang ngồi. Độ rộng của cửa phòng chờ không đủ để chứa cả hai người, Thời Ôn buông tay Trần Trì ra.

Lúc này Lâm Ngật mới phát hiện hai người vẫn còn đang nắm tay nhau.

Anh ta không khỏi nhìn Trần Trì thêm vài lần, đó là một gương mặt mà ngay cả người đàn ông khác nhìn vào cũng phải công nhận rằng anh rất đẹp trai. Nhưng khí tràng của anh không lạnh cũng không có tính công kích, nhưng luôn làm người khác cảm thấy anh không dễ ở chung, giống như chung quanh được một tầng pha lê ngăn cách, nhưng đối với Thời Ôn lại dịu dàng như nước, nói gì nghe nấy.

Thời Ôn tựa như hương hoa thoang thoảng, ôn hòa thanh nhã, cười rộ lên lại sạch sẽ ôn nhu, trên người cô cũng có một loại khoảng cách, nhưng không hề khiến người khác khó chịu mà còn vô cùng thoải mái.

Trần Trì cảm nhận được ánh mắt chuyên chú đánh giá mình, anh nhấc mắt đối diện người đó.

Lâm Ngật hơi xấu hổ, ngượng ngùng cười cười.

Trần Trì xốc xốc khóe miệng, cười nhạt, chuyển tầm mắt.

Anh ngồi trên sô pha, trên tay cầm điện thoại xoay vài vòng, không chút để ý nhìn Thời Ôn. Vài người vây quanh một chỗ, giống như nói mãi không xong, vô cùng náo nhiệt.

Trần Trì không cố tình nhớ kĩ cái gì, lúc vừa kết thúc, anh chợt nhận ra, mới phát hiện bất tri bất giác anh đều đem những chuyện vừa rồi nhớ kỹ.

Toàn bộ quá trình, mi mắt cô cong cong vui vẻ mà cười năm lần, cười đến gập bụng hai lần.

Trong đó có hai lần cô cười với người đàn ông kia.

Trên đường trở về, Thời Ôn dựa vào lưng ghế lười đến nỗi không muốn động đậy.

"Xin lỗi anh, em không nghĩ tới hội đàm sẽ lâu như vậy." Thời Ôn cảm thấy áy náy, "Làm mất nhiều thời gian của anh quá."

Vậy mà cô lại để anh ngồi ở đó mấy giờ đồng hồ......

"Không sao." Xe quẹo sang bên tay trái, Trần Trì nhìn chằm chằm con đường phía trước, nói: "Không nhàm chán."

Có thể nhìn thấy cô nghiêm túc làm việc như vậy, anh không thấy nhàm chán, đây là một Thời Ôn anh chưa bao giờ được nhìn thấy, là một Thời Ôn anh mà chưa từng hiểu biết.

Thời Ôn cười, dựa vào gần Trần Trì, giọng nói còn nhuốm ý cười nên có chút ngọt, "Đối với em kiên nhẫn như vậy à?"

Trần Trì nhàn nhạt gật đầu, "Ừm."

Bao lâu cũng nguyện ý chờ.

Thời Ôn: "Vậy anh muốn được thưởng gì sao?"

Anh nghiêng mắt, khoé môi đột nhiên hơi nhếch lên, cười vô cùng không đứng đắn.

......

"Phanh ——" Tiếng cửa phòng đóng lại, eo Thời Ôn căng thẳng, bị đẩy dựa vào trên ván cửa. Tuy đã có chuẩn bị nhưng tâm cô vẫn nhảy thình thịch.

Trần Trì câu lấy cằm Thời Ôn, động tác vội vàng, cố tình lúc hôn lại chậm chạp ôn nhu. Hại cô còn nghĩ anh sẽ mãnh liệt hôn cô một hồi.

Sự thật chứng minh cô đúng là suy nghĩ nhiều.

Lúc anh rời ra, Thời Ôn nhịn không được sờ sờ môi dưới.

"Đây là trừng phạt."

Thanh âm của anh khàn khàn.

"A?" Cô mờ mịt.

Trần Trì nắm lấy chóp mũi của cô, nghiêm túc nói: "Bởi vì vừa nãy em dám cười với tên kia hai lần, không phải cười lễ phép, mà là rất vui vẻ."

"Đó là bởi vì em thấy vở kịch diễn ra thuận lợi mới vui vẻ."

"Em không thấy được ánh mắt của tên kia đâu." Anh nhẹ nhàng ngửi gương mặt của cô, "Em không hêt hay biết mình cười lên có bao nhiêu mê người."

"Anh không cần nhìn thấy ai cũng nghĩ người đó là tình địch của anh nha...... Vẫn thích ghen vớ vẩn như vậy."

Anh cúi xuống, thật mạnh hôn lấy cô, "Em nhớ kĩ, em là của anh."

Nụ hôn triền miên này làm bầu không khí nóng lên.

Sau khi kết thúc, sắc mặt Thời Ôn ửng đỏ mà ghé vào trước ngực của anh hắn, " Coi như cái này là khen thưởng dành cho anh."

Trần Trì cảm thấy mỹ mãn ừ một tiếng, ôm dáng người mềm mại của cô, thoải mái giống như ôm gối ôm.

"Là bởi vì anh sao?" Trần Trì bỗng nhiên nói chuyện, "Là bởi vì anh, em mới không diễn vở kịch đó sao?"

Cô nhíu nhíu cái mũi, "Anh không biết anh rất dễ ghen à?"

Tuy rằng Trần Trì đoán được, nhưng nghe được cô thừa nhận, hiệu quả lại hoàn toàn không giống nhau.

Cảm xúc nóng bỏng cùng nhộn nhạo trên người Trần Trì nhạt đi, anh ủ rũ xụp lông mi xuống.

Thời Ôn vẫn giữ nguyên tư thế ghé vào ngực anh, nói: "Là em cam tâm tình nguyện, hơn nữa, em thích biên vũ đạo, cũng có rất nhiều lựa chọn, mỗi ngày em đều có rất nhiều việc để làm."

Thời Ôn cảm thấy như vậy vẫn không đủ, lại bổ sung: "Em cũng diễn qua vài vở kịch rồi, không phải vở kịch nào cũng xoay quanh vấn đề tình yêu."

Trần Trì hít một hơi thật sâu, chậm rãi phun ra, trong lồng ngực như có dòng nước ấm lướt qua.

-

Sáng sớm hôm sau Thời Ôn lại được Trần Trì về phòng ngủ, lúc tỉnh lại cô còn nhận được tin nhắn của Nhạc Cẩm. Buổi chiều hôm nay cô nàng sẽ trở về.

phản ứng đầu tiên của Thời Ôn đương nhiên là vui vẻ, gửi tin nhắn dặn dò cô nàng chú ý an toàn. Sau đó mới nhớ tới, nếu Nhạc Cẩm về đây, Trần Trì không nhất định khônh thể tùy ý ra vào nơi này nữa. Rốt cuộc cũng không có tiện.

Rửa mặt xong Thời Ôn nhìn tin tức vừa gửi đến di động, thông báo một tháng sau trở về đoàn phim.

Cũng trong ngày hôm đó Thời Ôn tìm được lão sư phụ trách của lớp phụ đạo, cô xin được điều chỉmh thời gia dạy học.

Công việc của cô bắt đầu lu bù. Nhất thời cô không biết nên nói với Trần Trì về những việc này như thế nào.

Tiết học buổi chiều, Thời Ôn dạy xong mới rảnh rỗi xem di động, trên màn hình có ba cuộc gọi nhỡ, đều là của Nhạc Cẩm.

Cô lập tức tâm hoảng hốt, cho rằng Nhạc Cẩm xảy ra chuyện gì, vội vàng gọi lại.

"Cuối cùng cậu cũng chịu nghe điện thoại."

Giọng nói Nhạc Cẩm vẫn bình thường, Thời Ôn cũng không dám thở ra, sốt ruột hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Vừa rồi gọi cho mình ba cuộc liền."

"Không phải mình xảy ra chuyện." Nhạc Cẩm cũng không biết nên nói cái gì, thở dài, "Là cậu đã xảy ra chuyện, cậu lại lên hot search rồi đấy! Lần này còn kéo thêm hai người nữa!"

"Có ý gì vậy?"

Thời Ôn bận cả một ngày, căn bản cô không có thời gian sờ đến di động. Hơn nữa, ngày thường cô không chơi Weibo, có khi mấy tháng mới lên weibo một lần.

"Người trong đoàn kịch 《 phao 》 sân khấu kịch tung ra một bức ảnh, trong đó xuất hiện cảnh cậu cùng Trần Trì đang ôm nhau, bị người ta chụp được, hiện tại có rất nhiều account marketing đều đang bàn tán về vấn đề này." ngữ khí Nhạc Cẩm càng ngày càng cấp, "Quan trọng nhất chính là, fan couple của cậu cùng Sở Bách CP đang cắn xé Trần Trì, đều nói Trần Trì là người thứ ba, bây giờ cũng đã ở trên Weibo bàn tán cả một ngày, vừa rồi mình xuống máy báy mới đọc được."

Người thứ ba?

Đây đúng là một cụm từ không dễ nghe.

Bọn họ dựa vào cái gì mà dám nói Trần Trì như vậy?

Nhạc Cẩm lại nói: "Những fan couple đó quá điên cuồng, bởi vì hồi cao trung cậu cùng Sở Bách lộ ảnh chụp trong phòng vũ đạo, bọn họ bắt đầu tự tưởng tượng ra các thể loại fanfic, thật giả cũng chẳng thèm phân biệt, cho rằng hai cậu là mối tình đầu của nhau, tất cả mọi người đều ngóng trông cậu cùng Sở Bách quay lại."

"Hiện tại đột nhiên lại thêm một Trần Trì, rất nhiều fans phát điên. Bây giờ ngay cả thông tin cá nhân của Trần Trì cũng bị đào ra, nhưng mấu chốt là cậu không cảm thấy kỳ quái sao? Tốt xấu gì anh ta cũng là tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, triệt hot search là chuyện dễ dàng, nhưng cả một ngày cũng không có động tĩnh gì."

Thời Ôn có chút loạn, "Mình cúp máy trước, mình muốn gọi điện thoại hỏi Trần Trì một chút."

Điện thoại cắt đứt, mấy tin tức hiện ra, Thời Ôn vừa lúc nhìn thấy một cái, là Sở Bách gửi tới.

Cô nghĩ nghĩ, tính toán xem Sở Bách nói cái gì trước.

【 Thật xin lỗi, anh vừa mới quay xong, bây giờ mới biết việc này. 】

【 Hot search xuất hiện cũng tại anh, gần đây anh định ra album...... Đây là đoàn đội mới của anh, cái này...... cũng là kế hoạch marketing của bọn họ, anh không nghĩ tới bọn họ sẽ sử dụng những thủ đoạn đáng khinh như thế này. 】

【 Anh thật sự xin lỗi. 】

Thời Ôn nhăn chặt mi, không biết nên trả lời anh ta như thế nào.

Cô đang định rời khỏi giao diện trò chuyện, Sở Bách lại gửi tới một tin nhắn.

【 Anh đã bảo bọn họ triệt hot search, bọn họ triệt, nhưng triệt không được, nói là có người khác chặn lại không cho triệt. Thật xin lỗi. 】

Người khác chặn lại không cho triệt?

Thời Ôn nắm chặt di động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.