Bạn Nhi Đùa Xuân

Chương 9: Chương 9




Không! Hắn không có say, kia thật sự là một ngọn lửa, là tân nương tối nay của hắn, tựa hồ đang căm tức vì hắn đêm không về doanh, toàn thân mặc áo cưới màu đỏ như lửa, vội vã hướng hắn đòi hỏi nguyên nhân.

"Bảo nàng trở về phòng! Ta không muốn gặp lại nàng!" Lãnh Địch Thiẹn gọi người làm, trầm giọng phân phó.

"Dạ ——"

Nhưng mà đã không còn kịp rồi! Dương Bạn Nhi tránh ra ngăn trở của người làm, chạy vào Lệ Hoa hiên, yêu kiều hổn hển dừng ở trước mặt Lãnh Địch Thiên, vuốt trái tim đang đập không ngừng, hận hận nhìn hắn.

"Ngoan ngoãn trở vào phòng, nếu không cẩn thận ta không khách khí với ngươi!" Lãnh Địch Thiên nắm chặt tay, lười phải nhìn nàng một cái.

"Ngươi đừng mơ tưởng ta sẽ nghe lời ngươi nói!" Dương Bạn Nhi hừ lạnh một tiếng, giành lại ly rượu trong tay hắn, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch rượu mạnh trong ly, ngay sau đó buồn bực ho không ngừng, chất lỏng đốt cháy ngực nàng, khiến nàng cảm thấy thật là khổ sở, cả người nóng ran. Không nên xúc động như vậy! Nàng hối hận nghĩ.

Lãnh Địch Thiên ngạc nhiên nhìn bàn tay trống rỗng, không ngờ rằng nàng sẽ làm ra cử động khiêu khích như thế, đã đoạt đi ly rượu của hắn. Trong lòng hắn nổi giận, đột nhiên đứng dậy đưa ra bàn tay hung hăng nắm cổ tay trắng mảnh khảnh của nàng, lạnh lùng từ trên cao nhìn nàng đang ho khan không dứt.

Thân thể xinh xắn của nàng khẽ run, mũ phượng châu sáng bóng ảnh sinh động, khăn đỏ bị tự tiện nhấc lên che nửa khuôn mặt, trong lúc bất chợt, hắn muốn nhìn rõ hai tròng mắt của nàng, có giống như hành vi đặc biệt khiến hắn ngạc nhiên của nàng hay không.

Tầm mắt Dương Bạn Nhi sững sờ dừng trên tay đang nắm lấy mình của hắn, ngưng ho khan. Nàng chưa bao giờ biết tay của đàn ông lại thon dài có lực, đường vân rõ ràng như thế, vết chai trên đầu ngón tay chạm vào trên da non của nàng, tràn ra nóng bỏng cuồn cuộn không dứt.

"Buông tay á! Bóp mạnh như vậy, có phải muốn dùng sức mạnh để chứng minh với ta là ngươi thật vĩ đại hay không?" Vô duyên vô cớ, hai gò má của nàng lại ửng đỏ. Cảm giác chạm vào da thịt hắn cực kỳ mập mờ, khiến cả người nàng có cái gì không đúng. Thật là gặp quỷ! Trước kia nàng không hề có cảm giác này với hắn.

Dương Bạn Nhi quên một điểm, ngày trước chính bọn họ cả đời không qua lại với nhau, cách một bức tường, lại giống như sống ở hai thế giới, chỉ có cãi vả mới làm bọn họ cảm thấy đối phương vẫn tồn tại.

Lãnh Địch Thiên hung ác nheo lại hai mắt ảm đạm, một cảm giác đã từng quen biết ập vào lòng, hắn xung động đưa tay nâng cằm dưới khéo léo của nàng lên, mà nàng cũng đồng thời nâng lên lông mi dài, giận nhìn hắn.

"Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? Lãnh Địch Thiên, ngươi trời sinh to con, rốt cuộc có biết ngẩng đầu nhìn người là một chuyện mệt chết không?" Dương Bạn Nhi giận đến vung váy lên, nhảy lên ghế, cảm thấy cực kỳ đắc ý đối với tình thế đột nhiên nghịch chuyển, nở nụ cười lạnh quan sát hắn, "Muốn nhìn ta, được! Hiện tại để cho ngươi nhìn đủ! Ai sợ ai?"

"Ngươi cũng mê hoặc hắn như vậy sao?" Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tâm Lãnh Địch Thiên giống như lâm vào trong mê trận, ánh mắt nàng khiến hắn thật quen thuộc, cực kỳ giống đôi mắt trong sáng trong ký ức của hắn, luôn vênh váo tự đắc cười dò xét hắn, chọc giận hắn.

"Mê hoặc người nào? Dương Bạn Nhi ta mới không làm chuyện không có chí khí như vậy!" Nói xong, nàng khinh thường bật ra một tiếng hừ nhẹ, lại không an phận giãy cổ tay trắng, phát hiện hắn thật rất ưa thích bóp đau nàng! Nắm thật chặt không chịu buông, rõ là. . . . Nàng tựa hồ cũng không rất ghét hắn đối với nàng như vậy, kỳ quái!

Nghe ba chữ "Dương Bạn Nhi", giống như châm bén đâm vào tâm Lãnh Địch Thiên, khiến hắn vừa thương vừa giận. "Nghe người ta nói ngươi điên rồi, vốn ta còn nửa tin nửa ngờ, nhưng mà bây giờ ta rốt cuộc tin tưởng rồi, Đỗ Hương Ngưng, chúng ta thật đúng là có cùng bệnh!"

"Ai muốn có cùng bệnh với ngươi? Trong lòng của chính ngươi có bệnh, không nên tùy tiện tính cả một phần cho ta!" Nàng híp đôi mắt linh hoạt chói lọi, cực kỳ tức giận cúi đầu trừng hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn cơ hồ dán lên hắn.

Bọn hạ nhân nhìn đến kinh hồn bạt vía, ngay cả thở cũng không dám nhiều thở gấp, những năm gần đây, Lãnh Địch Thiên cơ hồ đã trở thành đương gia chủ tử trong vườn Đông Thương, muốn sống an lành ở chỗ này, thì phải biết nhìn sắc mặt hắn, may mắn hắn là chủ tử hiểu lý lẽ, cũng không khắt khe với người làm.

Nhưng nếu chọc giận hắn, thì lại là chuyện khác rồi !

Ngoài dự đoán, Lãnh Địch Thiên giận quá hóa cười, vác nàng đang đứng trên ghế cao lên vai cứng, chân thon dài bước ra Lê Hoa hiên, cười lạnh nói: "Vốn là quyết định tối nay bỏ qua ngươi, nhưng hiện tại —— ta hối hận!"

"Cái gì? Ngươi hối hận cái gì?" Dương Bạn Nhi nghe hắn đe dọa, mặt đẹp hơi trắng bệch, mới vừa rồi nàng giống như chọc tới một phiền toái rất lớn cho mình.

Lãnh Địch Thiên cũng không trực tiếp trả lời vấn đề của nàng, chỉ cất giọng nhàn nhạt nói với hai nữ tỳ kinh hồn bạt vía canh giữ ở cửa: "Hồng Tình, Lục Ý, các ngươi có thể đi nói cho mẹ ta biết không cần quan tâm nữa, tối nay vợ chồng chúng ta sẽ cực kỳ ân ái, vô cùng, vô cùng ân ái!"

"Dạ!" Hồng Tình, Lục Ý vui mừng hớn hở lĩnh mệnh đi. Thật tốt, Hầu gia nói tối nay bọn họ sẽ rất ân ái ! Vương phi nghe nhất định thật cao hứng.

Ân ái? Ngu ngốc mới có thể tin tưởng lời hắn nói! Dương Bạn Nhi nghe giọng nói cố ý cường điệu của hắn, nhất thời sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Trời mới biết tối nay hắn muốn ngược đãi nàng thế nào!

"Lãnh, Địch, Thiên!" Nàng không cam lòng gầm thét, mềm mại thét chói tai, gần như rên rỉ gào khóc. Người đâu? Tới cứu cứu nàng đi!

※ ※ ※

Ở bên phải phía sau cách Lệ Hoa hiên trăm bước có một tòa Nam hiên, kiểu tam hợp cách (ba phần nhà chụm vào nhau), trang trí đường hoàng hoa lệ hơn những viên khác trong vườn Đông Thương, là chỗ ở thường ngày của Lãnh vương gia cùng với Lãnh vương phi.

"Kỳ quái, không phải khách nên tản đi hết rồi sao? Tại sao ở Lệ Hoa hiên lại còn rất náo nhiệt?" Chậm chạp không thấy người đến thông báo, Lãnh vương phi lo lắng ngủ không yên ổn, cực nhọc ngày đêm, không ngừng hướng ngoài cửa nhìn lại.

"Có lẽ là bọn hạ nhân đang cười nói, nàng cần gì phải lo lắng như thế?" Lãnh vương gia cũng không ngừng đi qua đi lại, chỉ là chuyện quan tâm lại khác với thê tử, ông nghĩ sáng sớm mai nên đến vườn Tây Hổ thăm Dương thế huynh. Bữa tiệc vui tối nay không thấy vợ chồng bọn họ xuất hiện, ông cũng không trách bọn họ, dù sao Dương gia gặp loại chuyện đó, bọn họ tránh không gặp mặt cũng là thường tình!

"Vương phi, nô tài mang đến tin tức tốt cho ngài!" Hồng Tình, Lục Ý vẻ mặt tươi cười chạy vào Nam hiên, ở xa xa đã thật hưng phấn kêu la.

"Tin tức tốt?" Lãnh vương phi nhíu mày, kéo tay Hồng Tình, khẩn trương hỏi tới, "Rốt cuộc là tin tức tốt gì? Các ngươi nói nhanh một chút!"

Lục Ý chân chất, ở một bên cười he he nói: "Mới vừa rồi Hầu gia và thiếu phu nhân tranh cãi ầm ĩ một trận ở Lệ Hoa hiên xong, liền khiêng thiếu phu nhân lên, trước khi đi, phân phó chúng ta tới đây nói cho vương phi nói, tối nay vợ chồng bọn họ sẽ cực kỳ ân ái, bảo vương phi không cần lo lắng!"

Lãnh vương phi nghe vậy, nhất thời ngẩn ra. Vợ chồng bọn họ tranh cãi ầm ĩ một trận? Lúc rời đi cũng không đi, lại còn phải khiêng? Nhi tử còn khôn khéo nhìn ra bà dặn dò người làm giám thị nhất cử nhất động của bọn họ, không cần suy nghĩ cũng biết hắn nhất định rất tức giận vì bà can thiệp.

Trời, đầu của bà sắp đau rồi ! Đây rốt cuộc là tin tức tốt gì hả? Sắc mặt ửng đỏ sau oán hận

Tăng thêm ba phần cảm giác câu hồn

Đẹp lại mê người


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.