Ba Của Bảo Bảo Là Tổng Tài Khó Đối Phó

Chương 202: Chương 202




Câu nói này có thể nói là vô cùng ám muội, mấy người đang ăn bánh đều chết lặng. Không ngờ, Tùng Sam còn học được nụ cười lạnh của Tùng Sam, lời nói không nhanh không chậm cũng có chút ngượng ngùng nào “Sơ mi cũng đều là tôi mượn của anh, anh hỏi tôi đã từng nhìn thấy chư? Nhìn thấy nhiều rồi, quen rồi.”

“…” Ông Vương nuốt nước miếng: “Hai người ở chung sao?”

“Thuê nhà cùng nhau.” Đường Thi và Tùng Sam đồng thời giải thích.

Đồng nghiệp nhìn bọn họ với ánh mắt càng ngạc nhiên.

Tùng Sam chống cằm nhìn Đường Thi ăn bánh: “Đồ ăn mà Bạc Dạ tặng mà cô cũng ăn?”

“Làm sao?” Đường Thi tiếp tục trả lời: “Tại sao không được ăn? Tại sao lại lãng phí? Nếu anh ta muốn tặng tiền cho tôi, tôi còn tiêu được đấy.”

Đối với phương diện này cô ngược lại khá là cởi mở

Tùng Sam giật giật khóe miệng không nói gì, Tiểu Nguyệt Lượng ở bên cạnh lặng lẽ gửi một đoạn tin lên Weibo.

“Cuộc sống của Hình Thành Tình Yêu: Hôm nay ở phòng làm việc có người gửi đồ ăn vặt đến thăm nữ thần, nhưng Tùng Sam lại không ăn! Tự hào thật đấy! Ở đây đề xuất bánh số cô la của hof, siêu ngon!’

Có rất nhiều câu trả lời siêu dễ thương bên dưới. ‘Aaaaa Sam Sam có phải là ghen rồi không?

Trời ơi! Cuộc sống ở phòng làm việc của mấy người giống như tình tiết ở trong trò chơi vậy!”

‘Thật đáng yêu! ”

‘Tôi cũng muốn ăn! Tôi cũng muốn đến thăm phòng làm việc.

Bạc Dạ nghe nói trò chơi ‘Hình Thành Tình Yêu’ đã mở tài khoản Weibo, vừa ấn vào liền thấy, trời đất là tiêu đề của Tùng Sam và Đường Thi.

Anh tức giận đến mức muốn đập nát điện thoại.

Lâm Từ ở một bên nhìn Bạc Dạ không ngừng thở dài, thấp giọng nói: “Cậu chủ Bạc…”

Bạc Dạ nhíu nhíu lông mày: “Người nhà Tùng Sam ở đó nói thế nào?”

“Đã thông báo cho người nhà của bọn họ rồi…”

Lâm Từ nhẹ giọng nói: “Nhưng cậu chủ, có chuyện này, tôi cảm thấy có chút kỳ lạ.”

Bạc Dạ quay lại nhìn Lâm Từ, giọng nói của Lâm Từ có chút ngắt quãng, có vẻ là bản thân cũng không chắc chắn.

“Điều tra một chút trong cơ sở dữ liệu, tôi phát hiện rằng DNA của Tùng Sam và cha mẹ anh ta… đều không trùng khớp…” Lâm Từ nuốt nước bọt:

“Tùng Sam có lẽ không phải họ Tùng.

Lời nói của Lâm Từ làm cho Bạc Dạ cao giọng: “Anh nói lại lần nữa? Không phải là nhầm lẫn đấy chứ?”

“Tùng Sam có lẽ không phải nhà họ Tùng, cho nên anh ta mới không dựa vào thế lực của nhà họ Tùng, ngược lại còn thoát khỏi nhà họ Tùng… Tôi muốn nói, Tùng Sam và Đường Thi giống nhau như vậy, liệu có mối liên hệ nào không? ”

Lông mày của Bạc Dạ đột nhiên nhíu lại: “Nhưng Đường Dịch là người nhà của Đường Thi! Người nhà của Đường Thi tình hình bên trong như thế nào tôi đều biết rất rõ, không thể có sao làm được! ” %3D

Người nhà họ Đường cả đời làm việc quang minh lỗi lạc, năm đó cũng được coi là danh môn vọng tộc, cho nên năm năm trước khi nhà họ Đường xảy ra chuyện trước sau đều có nhiều người như vậy đứng sau lưng ngầm

giúp đỡ, Bạc Dạ không muốn thừa nhận, nhưng cũng không thể không thừa nhận, Đường Thi lúc đầu quả thực là vô cùng cao quý. Nhà họ Đường bên đó không thể nào xảy ra sai sót được, vậy thì Tùng Sam kia là từ đâu mà ra?

Tóm lại là không có lừa làm sao có khói!

Bạc Da go ngón tay lên bàn làm việc, đôi mày thanh tú của người đàn ông toát ra sự lạnh lùng, lộ ra vẻ uy thế: “Mau chóng đưa những chứng cứ này của Tùng Sam ra, tôi cần, đem tất cả điểm yếu của bọn họ nắm trong lòng bàn tay!”

Đây đã là mấy ngày liên tiếp Đường Duy nhìn thấy Tô Kỳ rồi.

“Chú Tô, chủ tìm con có chuyện gì sao?”

“Mẹ cháu hôm nay vẫn làm tăng ca…”

“Thôi bò đi.” Đường Duy thở dài: “Cháu sẽ ở đây đợi bà ấy, chú về trước

“Ai.” Tô Kỳ cũng ngồi xổm xuống, ngang đầu nhìn Đường Duy: “Cháu ghét chủ sao?

“Không.”

Khi đứa nhỏ nhìn anh ta, ánh mắt trong veo, không có một tia che dấu:

“Chỉ là mẹ cháu không thích chú.”

Lựa chọn của Đường Thi chính là tiêu chuẩn của anh ta.

“Mẹ cháu không nhất định sau này sẽ không thích chú chứ?” Tô Kỳ thì thào: “Không nhất định.”

“Không thể nào.” Đường Duy dứt khoát nói: “Mẹ cháu con người này thích ghi thù lắm. Nếu chú có làm chuyện gì có lỗi với bà ấy, không cần biết chú đối xử tốt với bà ấy như thế nào, bà ấy cũng sẽ không tha thứ cho chú đâu. ” Tô Kỳ tự lẩm bẩm một mình: “Phụ nữ sao có thể tàn nhẫn như vậy.”

Đường Duy nhìn chằm chằm vào mắt anh ta: “Bởi vì không muốn lặp lại những sai lầm tương tự.” đi.” Câu nói này không thể nào từ miệng một đứa trẻ nói ra được.

Nhưng Thang Duy có thể dễ dàng nhìn thấy nhiều mà rất nhiều người lớn nhìn không hiểu được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.