Anh Ấy Vẫn Yêu Tôi

Chương 29: Chương 29: Thăm dò




Edit by Thanh Thanh

~~~~~~~~~~

Chu Ức Chi đi lớp học bổ túc là sau khi tan học ở trường học, trực tiếp để tài xế đưa cô đi, bởi vậy cô đã có một thời gian không cùng Tiết Tích cùng nhau về nhà.

Lúc cô về nhà ước chừng hơn 9 giờ tối, thông thường sẽ cùng Viên Mai ở bên ngoài ăn xong cơm chiều mới về, cho nên đều bảo dì Hà không cần chuẩn bị cơm chiều của cô.

Lớp học bổ túc thực chính quy, học sinh mũi nhọn là nhân tài toàn thành phố cùng thi đua mới có thể tiến vào lớp học bổ túc, hơn nữa quay lại đều có tài xế Lý đón đưa, cho nên vấn đề an toàn không làm người khác lo lắng.

Nhưng mấy ngày nay, Chu Ức Chi sau khi từ lớp học bổ túc trở về, thoạt nhìn tâm tình đều rất không tồi.

Lúc quản gia giúp cô tháo cặp sách xuống, cô còn ngâm nga hát vài câu.

Quản gia có chút kinh ngạc, hỏi: “Tiểu thư ở lớp học bổ túc quen bạn học mới sao?”

Chu Ức Chi đỡ tủ giày, đem ủng đi tuyết nhẹ nhàng đá đến một bên, thay dép lê, ngẩng đầu nhìn anh ở bên kia. Tiết Tích ngồi ở trên sô pha đọc sách, ngón tay thon dài cầm một cái bút, thường thường vẽ một đường, sườn mặt anh tuấn, hết sức chăm chú.

Chu Ức Chi cười nói: “Vâng, người ở lớp học bổ túc đều rất thú vị.”

Anh còn đang đọc sách.

Chu Ức Chi nhìn cái ót của anh, thanh âm giơ giơ lên, lại nói: “Đúng rồi, chú Hà, buổi tối ngày mai khả năng như tối nay mới về, cháu cùng bạn học cùng đi ăn lẩu.”

“A.” Quản gia gật gật đầu, có chút vui mừng: “Được, chú nhớ kỹ, chú sẽ nói một chút với tài xế Lý.”

“Nhưng mà tiểu thư, bạn mới của cô là nam vẫn là nữ? Chú ý an toàn.”

Chu Ức Chi thập phần tùy ý nói: “Đương nhiên đều có.”

Quyển sách trên tay anh rốt cuộc lật một tờ.

Hôm sau, trước lúc lớp học bổ túc sắp tan học, Chu Ức Chi tay nâng má, một cái tay khác cầm bút vô ý thức ở trên mặt bàn nhẹ điểm, suy tư có thể tìm ai đi ăn lẩu.

Tìm một nam sinh đơn độc đi ăn lẩu, không khỏi quá cố tình, tốt nhất là mấy bạn học, có nam có nữ.

Tầm mắt của cô xẹt qua mấy nam sinh vóc dáng thấp mang mắt kính ở phía trước, đang muốn gửi tin nhắn hỏi Viên Mai một chút đêm nay có hẹn hay không, bỗng nhiên, một tờ giấy từ phía sau ném lại đây.

Chu Ức Chi đem giấy ném ở trên bàn nhẹ nhàng niết ở trong tay, mở ra, là hỏi cô sau khi kết thúc học bổ túc có chuyện gì hay không, vài người lớp A tính toán đi liên hoan.

Chu Ức Chi nghiêng về phía sau xem xét.

Là nam sinh mấy ngày hôm trước mời cô đi mua sách kia.

Cậu hướng về phía cô cười cười.

Chu Ức Chi lúc này mới thấy rõ diện mạo của cậu.

Áo khoác lông vũ treo ở trên lưng ghế, mặc một kiện áo lông màu trắng gạo, ngũ quan tương đối xuất chúng. Bất quá khác với Tiết Tích anh tuấn thanh lãnh, cũng khác Tùng Du hệ vận động, khóe môi cậu treo lên tươi cười, là diện mạo thực ngoan ngoãn thanh tú, thực dễ dàng làm người sinh ra cảm giác thân thiết.

Chu Ức Chi tức khắc tỉnh lại.

Lẩu tới.

Chu Ức Chi làm cái OK về phía cậu.

Lớp A sau khi học bổ túc xong, trong phòng học tức khắc náo nhiệt lên, một đám người một bên thu thập cặp sách, một bên mặc áo khoác vào.

Chu Ức Chi mặc áo lông vũ vào, liền thấy trên hành lang đã đợi vài người, đang nói nói cười cười, trong đó có mập mạp am hiểu sinh động không khí, làm hai nữ sinh khác vui vẻ đến cười ha ha, trừ bỏ ba người này ở ngoài, còn có hai nam sinh vóc dáng cao lớn, một người đeo mắt kính tương đối văn nhã, một người khác lười nhác mà dựa vào tường.

“Đi thôi, mọi người tham gia học bổ túc sắp nửa tháng, nói như thế nào cũng phải quen biết một chút, chúng tớ lần trước đều đã làm quen rồi, chỉ thiếu cậu.”

“Chỉ thiếu tớ?” Chu Ức Chi nghi hoặc mà chỉ chỉ những người khác trong phòng học: “Không phải còn có rất nhiều người sao?”

Cô sao bỗng nhiên bị kéo vào bên trong cái đoàn thể nhỏ này vậy.

Nam sinh thanh tú ôm cặp sách, bỗng nhiên có chút ngượng ngùng, sờ sờ đầu.

Mập mạp bên ngoài trêu chọc nói: “Bởi vì cậu xinh đẹp, Lâm Gia Vũ nghĩ cách làm quên cậu thật lâu.”

Lâm Gia Vũ chính là nam sinh phía sau ném tờ giấy cho cô.

Lâm Gia Vũ có chút thẹn quá thành giận, bước nhanh đi tới, dùng khuỷu tay thọc mập mạp một chút. Sau đó nâng mắt lên nhìn Chu Ức Chi.

Trên hành lang vài người sôi nổi cười rộ lên, trong đó một nữ sinh trong mắt ý cười ý vị không rõ, nhìn chằm chằm vào cô.

Chu Ức Chi liếc mắt một cái hiểu rõ.

Nhưng ăn một bữa cơm cũng không có gì.

Cô cúi đầu gửi tin nhắn cho Viên Mai, sau đó xách theo cặp sách đi qua, thất thần hỏi: “Chúng ta đi ăn chỗ nào?”

Trọng điểm không phải đi chỗ nào ăn, mà là chụp ảnh phát lên vòng bạn bè, nhìn xem phản ứng của anh nha. Tất cả tâm tư của Chu Ức Chi đặt ở trên này, trái tim bất ổn, cũng không để ý kế tiếp mấy người này lại trêu chọc vài câu.

Hành lang không có máy sưởi, gió lùa thổi tới, Chu Ức Chi rụt rụt cổ, bỗng nhiên cảm thấy thập phần lạnh.

Cô sờ sờ cổ, lúc này mới nhớ tới khăn quàng cổ của cô giống như để ở trường học, lúc tới lớp học bổ túc không mang theo.

Ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Hôm nay ban ngày còn tốt, lúc này cư nhiên trời mưa, thời tiết âm u, lúc mùa đông ghét nhất trời mưa, thời tiết vốn là rét lạnh sẽ trở nên càng thêm ẩm ướt ướt lạnh.

Ăn lẩu cái gì a…… Còn không bằng sớm một chút trở về cùng anh ở một chỗ xem phim nữa.

Chu Ức Chi bỗng nhiên có chút hứng thú rã rời.

“Chu Ức Chi, khăn quàng cổ của cậu đâu?” Lâm Gia Vũ đi ở bên người cô hỏi: “Có phải không mang hay không?”

“Ừ, hôm nay quên.” Chu Ức Chi đem khóa kéo áo lông vũ kéo lên trên một ít, mang mũ lên, bên trên có một vòng lông, cô nghĩ nghĩ, lại đem tóc búi xõa xuống, rụt rụt cổ, tốt xấu chắn chút gió.

“Uống trước ly trà sữa đi, nóng.” Lâm Gia Vũ đã quét mã, ở một tiệm trà sữa bên ngoài lớp học bổ túc mua ly nước đường đỏ nóng.

Cậu đưa cho Chu Ức Chi.

Mập mạp đi đầu ồn ào: “Lâm Gia Vũ cậu có thể nha.”

Vài người cười thành một đoàn.

Chu Ức Chi nhìn trà sữa nóng, do dự, không duỗi tay nhận. Ý vị Lâm Gia Vũ theo đuổi người quá rõ ràng. Trước kia cô ứng đối loại chuyện này thông thường sẽ lạnh như băng nói một câu “Lăn”, hiệu quả rất rõ ràng, trong trường học cơ hồ không ai dám theo đuổi cô. Nhưng hiện tại nghĩ đến, cô đối đãi với những người đó giống như đối đãi với anh đời trước, rất đả thương người, vô cùng giẫm đạp lòng tự trọng của người khác. Không có lòng tự trọng của người khác sinh ra chính là để cô giẫm đạp.

Huống chi có chút người không giống Tùng Du, không phải lấy cô đánh đố, mà là mang theo nhiệt tình đơn thuần tới gần cô.

Lâm Gia Vũ cầm trà sữa, tiếp tục đưa cho cô, thấy cô không nhận, trên mặt cậu có chút không nhịn được, không tự chủ được sờ sờ đầu, nhỏ giọng nói: “Là không thích hương vị này sao? Chu Ức Chi, cậu thích uống vị gì?”

Chu Ức Chi nghĩ nghĩ, nói: “Cậu quét mã Alipay cho tớ.”

Lâm Gia Vũ không phản ứng lại.

Nhưng cậu vẫn móc ra di động.

Rất nhanh liền vang lên thanh âm chuyển khoản, leng keng gửi mười lăm nguyên đến.

Lâm Gia Vũ có chút dở khóc dở cười, nói: “Mười lăm khối mà thôi, tớ mời cậu.”

“Cảm ơn.” Chu Ức Chi lúc này mới tiếp nhận trà sữa, ôm ở lòng bàn tay, quả nhiên thập phần ấm áp.

Nhưng rốt cuộc là cho Lâm Gia Vũ một cái bậc thang, trên mặt Lâm Gia Vũ đẹp không ít, cũng cười cười, vài người đi đến cửa tàu điện ngầm, cậu đi ở bên người Chu Ức Chi, thấy Chu Ức Chi sợ lạnh mà súc cổ, cậu lại tháo khăn quàng cổ trên cổ xuống, thấp thỏm mà đưa cho Chu Ức Chi, nói: “Nếu không cậu mang của tớ đi.”

Mập mạp đều sắp cười điên rồi, vài người khác cũng vỗ bả vai Lâm Gia Vũ: “Huynh đệ cậu quá không có ánh mắt, vừa mới Chi Chi rõ ràng là đang cự tuyệt.”

Chu Ức Chi nhìn khăn quàng cổ trong tay cậu, có chút bất đắc dĩ.

Cô đang muốn nói cái gì, bỗng nhiên thấy cửa hàng tiện lợi bên kia có một người đi tới, vóc dáng rất cao, chống dù, trong tay còn cầm dù. Anh đến gần phía trước, nhìn bên này, bước chân tựa hồ dừng một chút. Mưa to đánh vào trên mặt dù, nện ở trên mặt đất, giày anh mang theo một chút nước bùn.

Rất nhanh, anh cũng đã đi tới bên này.

Hai nữ sinh vừa rồi còn nhìn chằm chằm Lâm Gia Vũ nhanh chóng chuyển tầm mắt đến trên người anh.

Trong tay anh cầm khăn quàng cổ Chu Ức Chi để ở trường học.

“Em để ở trường học.” Tiết Tích nói.

Chu Ức Chi sửng sốt, tim đập nhanh, bỗng nhiên có loại cảm giác thất thố bị đương trường bắt được —— cô chỉ là tính toán ăn lẩu phát vòng bạn bè nhìn phản ứng của anh, không ai nói cho cô biết anh sẽ tới đưa dù cùng đưa khăn quàng cổ cho cô.

Đại não Chu Ức Chi xoay chuyển nhanh chóng: “Khụ, anh, anh còn không có ăn cơm chiều đi, cùng đi ăn lẩu đi.”

Mập mạp cùng hai nữ sinh kia cũng nhanh chóng nói: “Đúng vậy, cùng nhau ăn đi, nhận thức liền đều là bạn bè!”

Cô vốn dĩ cho rằng anh sẽ không đáp ứng.

Nhưng Tiết Tích trầm ngâm, bỗng nhiên nói: “Được thôi.”

Không biết anh là cố ý vẫn là vô tình, nhìn Lâm Gia Vũ bên người Chu Ức Chi liếc mắt một cái.

Chu Ức Chi:!

Từ từ, cái ánh mắt này của anh!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.